Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 79: Chiến công đầu (First Blood)​

Cái vệt bọt khí to bằng hạt đậu xanh nằm chễm chệ ngay giữa màn hình con điện thoại.

Tao nheo mắt, lấy ngón tay cái miết mạnh, cố đẩy nó ra mép. Không được. Bên dưới lớp kính cường lực là một hạt bụi li ti. Hạt bụi bé tí teo nhưng đủ để phá hỏng toàn bộ độ hoàn hảo của miếng dán ba mươi nghìn.

– Anh ơi, chỗ này bị bọt kìa. – Thằng nhóc sinh viên đứng chờ trước quầy càu nhàu, tay chỉ chỉ vào mặt kính.

Tao chép miệng. Lấy lưỡi dao lam lách nhẹ vào góc, cạy tấm kính lên, dùng miếng dính bụi chấm lấy hạt sạn rồi dập xuống lại. Mượt mà.

– Xong rồi đấy. Của em năm chục.





Nhận tờ năm mươi nghìn nhét vào hộp Danisa, tao quay người đi rửa tay. Nước lạnh ngắt xối vào lòng bàn tay, nhưng tao đéo thấy tỉnh táo.

Hôm nay tao bị làm sao ấy. Cả buổi sáng dán hỏng hai cái cường lực. Đầu óc tao không nảy số tính toán xem lô ốp lưng mới về bán giá bao nhiêu cho lãi. Trong đầu tao cứ văng vẳng cái tiếng kim loại va đập chan chát. Cái tiếng gầm “Demacia” rền rĩ và hình ảnh thanh máu màu đỏ của đối phương tụt dốc không phanh.

Tao lau tay vào cái giẻ khô.

Tỉnh lại đi An. Mày là con buôn. Mày là thợ. Đéo phải game thủ. Thời gian của mày tính bằng tiền, đéo phải tính bằng mấy cái mạng ảo trên mạng.

Tao tự rủa thầm trong bụng. Nhưng mười ngón tay tao cứ ngứa ngáy lạ lùng. Cái cảm giác gõ phím Q, E, R nó in hằn vào phản xạ cơ bắp, thôi thúc một cách vô lý.

Mười một giờ rưỡi đêm.

Cửa cuốn Alo Phụ Kiện đã kéo sập từ lâu. Tao và thằng Khánh lết xác về đến phòng trọ.

Khánh tắm xong, ném cái khăn mặt ướt lên dây phơi rồi lăn quay ra cái đệm mút. Cày từ sáng đến đêm, cộng thêm mấy trận game cật lực lúc chiều làm nó cạn pin. Chưa đầy năm phút, tiếng ngáy của nó đã vang lên đều đặn, rung cả vách tường.

Tao tắm xong. Nước lạnh làm người tao tỉnh như sáo.

Bình thường giờ này tao sẽ lôi cuốn sổ bìa da ra chốt doanh thu, hoặc bật cái đèn kẹp bàn lên cày mấy trang tiếng Anh chuyên ngành. Cái vạch băng dính đen trên bàn vẫn nằm đó, phân định rõ ràng ranh giới giữa học hành và kiếm cơm.

Nhưng hôm nay, ánh mắt tao không rơi vào đống sách vở. Nó trượt sang bên phải.

Cái máy tính của thằng Khánh đang tắt ngấm, đen sì.

Phòng trọ tối om. Chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ. Tao đứng giữa nhà, lau dở mái tóc ướt.

Cái máu tò mò và một thứ thèm khát kỳ lạ trào lên. Tao ném cái khăn lên ghế. Rón rén bước tới.

Tao kéo cái ghế xoay ra, cố không để bánh xe rít lên nền gạch. Ngồi xuống. Ngón tay trỏ vươn ra, ấn vào nút nguồn trên thùng máy.

Tiếng quạt tản nhiệt rú lên một tiếng nhẹ rồi chuyển sang kêu ro ro êm ái. Màn hình lóe sáng, hắt một dải ánh sáng xanh xám lên mặt tao.

Tao di chuột. Nhấp đúp vào cái biểu tượng chữ L màu vàng chóe trên màn hình nền.

Khánh có cài sẵn chế độ lưu mật khẩu cho cái nick phụ rank Đồng rách của nó. Tao ấn đăng nhập. Giao diện trò chơi hiện ra. Âm thanh nền vang lên khe khẽ qua cái tai nghe tao vừa tròng vào cổ.

Một mình tao bước vào thế giới ảo.

Tao chọn chế độ PvP. Đánh với người thật.

Lúc bấm nút “Tìm trận”, khóe môi tao nhếch lên. Cái sự ngạo mạn của một thằng lặn lộn ngoài xã hội, kiếm được tiền từ những cái đầu có sỏi làm tao tự tin vãi chưởng. Máy tao còn làm gỏi được, dăm ba cái thằng ất ơ trên mạng, cào phím sau màn hình tuổi đéo gì mà đòi làm khó tao.

Trận đấu bắt đầu. Tao khóa ngay con Garen.

Màn hình load xong, tao điều khiển con tướng cầm kiếm to đùng chạy ra đường.

Nhưng tao đéo biết luật. Đáng lẽ phải đi lên cái đường trên cùng (Top), tao lại lững thững chạy mẹ nó xuống đường dưới cùng (Bot).

Vừa ló mặt ra khỏi trụ, một con tướng địch nhỏ thó, cầm cái ống thổi tiêu từ trong bụi cỏ lao ra.

Chíu. Chíu. Chíu.

Những mũi tiêu tẩm độc cắm phập vào người con Garen của tao. Thanh máu của tao chuyển sang màu xanh lá cây, tụt dần đều. Tao luống cuống bấm Q, định lao lên bổ vỡ đầu nó như đánh với máy.

Nhưng nó đéo đứng im. Nó vừa bắn vừa lùi. Tao tiến một bước, nó lùi một bước. Nó giữ khoảng cách hoàn hảo. Tao đéo chạm được vào cái vạt áo của nó.

Đến lúc tao nhận ra mình sắp chết, quay đầu bỏ chạy thì đã muộn. Nó bồi thêm một mũi tiêu cuối cùng.

Màn hình xám xịt. Tao chết mạng đầu tiên.

Chưa kịp định thần, cái khung chat góc trái màn hình bắt đầu nảy chữ liên tục.

“Garen súc vật à? Mù đường hả con?”
“Đcm đi Bot làm cái cc gì đấy? Mua acc à?”
“Óc chó nghỉ game đi, hại team vkl.”
“Nhà mày bán thuốc ho à mà bổ phế thế?”

Tao trố mắt nhìn những dòng chữ trắng chạy lên sền sệt.

Máu nóng dồn thẳng lên não. Mặt tao rần rần. Khớp hàm nghiến lại trèo trẹo.

Ở ngoài đời, thằng nào dám đứng trước mặt tao mở mồm chửi tao là súc vật hay óc chó, tao thề tao sẽ đập cái tuốc nơ vít vào mồm nó, như cái cách tao tung nắm đấm vào mặt thằng Dũng ngày mùng 3 Tết. Tao đéo ngán thằng nào.

Nhưng ở đây, tao bị kẹt. Tao bị những thằng đéo biết mặt mũi, đéo biết tuổi tác, có khi chỉ là mấy thằng ranh con cấp 2 chửi như hắt nước vào mặt. Và tao đéo thể thò tay qua màn hình mà đấm chúng nó được.

Bàn tay cầm chuột của tao run lên vì tức tối. Lồng ngực phập phồng. Tao gõ phím định chửi lại, nhưng lại xóa đi. Chửi nhau bằng bàn phím là trò hèn nhất. Phải đánh.

Con tướng hồi sinh. Tao cắm đầu chạy lên. Và tao lại chết. Chết lần thứ hai. Lần thứ ba. Lần thứ năm.

Mỗi lần tao ngã xuống, khung chat lại hiện lên những lời sỉ nhục tàn tệ hơn.

Trận đấu kết thúc ở phút thứ hai mươi.

Chữ DEFEAT đỏ lòm, to tướng hiện ra giữa màn hình, đập thẳng vào cái sự kiêu hãnh của tao.

Tao buông chuột. Giơ tay đập mạnh một cái “chát” xuống đùi mình. Đau điếng. Cái tự ái của một thằng đàn ông tự lập, ra đời bươn chải, tự kiếm ra tiền bị đập nát vụn bởi một trò chơi điện tử.

Tao hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh trong phòng trọ lùa vào phổi.

Đéo phục. Chơi lại.

Tao ấn nút Tìm trận lần thứ hai.

Tao không lao lên mù quáng nữa. Cái đầu lạnh của một thằng thợ sửa bo mạch bắt đầu hoạt động. Hỏng ở đâu, sửa ở đấy. Tao nhìn cách bọn nó đi. Tao để ý cái thanh máu của những con lính nhỏ xíu. Chờ máu nó cạn còn một vạch, tao mới tiến lên gõ một cái để lấy tiền.

Trận thứ hai. Vẫn thua.
Trận thứ ba. Giết được một mạng, nhưng vẫn thua.
Trận thứ tư.

Tao ngồi dán mắt vào màn hình. Mắt tao hằn lên những tia máu đỏ quạch vì nhìn màn hình máy tính trong bóng tối quá lâu. Lưng tao mỏi nhừ, nhưng hai tay vẫn đặt hờ trên bàn phím và chuột. Tao vừa lách nhân vật né chiêu, vừa lẩm nhẩm chửi thề trong cổ họng.

Cái tư duy logic, sự lỳ lợm của dân kỹ thuật được ép vào từng cú click chuột. Tao bắt đầu tính toán khoảng cách. Căn thời gian hồi chiêu của địch.

Gần bốn giờ sáng.

Trận đấu thứ năm.

Tao đang bị ép sát vào góc chết dưới chân cái tháp canh của mình. Thanh máu của tao chỉ còn đúng một nấc mỏng dính.

Thằng tướng địch bên kia – một con cầm kiếm to bản – đang lởn vởn bên ngoài. Máu nó còn khoảng một phần ba. Nó đang đợi lính đẩy vào để băng trụ giết tao. Nó chat All khiêu khích: “Garen ra đây làm tí”.

Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Khác với sự cuống cuồng lúc đầu hôm, đầu óc tao lúc này bình tĩnh một cách đáng sợ. Giống hệt cái lúc tao đối mặt với thằng Tuấn Gà trong quán bia.

Quân địch lao vào. Nó dùng kỹ năng lướt tới, định hất tung tao lên.

Mười ngón tay tao di chuyển với độ chính xác tuyệt đối.

Bấm F.

Một tia chớp lóe lên. Con Garen của tao Tốc biến lách ngang qua lưỡi kiếm của nó, thoát khỏi cú hất tung trong đường tơ kẽ tóc.

Bấm Q.

Thanh kiếm giáng xuống đầu nó. Một biểu tượng câm lặng hiện lên trên đầu nó. Nó không thể bấm thêm bất kỳ kỹ năng nào để chạy trốn hay phản đòn.

Bấm E.

Garen xoay tít mù. Lưỡi kiếm cưa đi những vạch máu cuối cùng của kẻ địch. Tháp canh của tao cũng bắt đầu nã đạn đỏ lòm vào người nó vì tội băng trụ.

Thằng tướng địch luống cuống định quay đầu lùi ra. Máu nó tụt xuống mức báo động.

Ngón trỏ tay trái của tao vươn lên, đập mạnh vào phím R.

Một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ từ trên trời đâm sầm xuống mặt đất. Màn hình rung rinh.

“FIRST BLOOD!”

Giọng nữ thông báo vang lên dõng dạc, rền vang qua tai nghe.

Xác địch gục ngã dưới chân tao.

Tao thả tay khỏi con chuột. Ngửa cổ ra sau thành ghế.

Tao thở hắt ra một hơi dài, nặng nhọc. Không khí tồn đọng trong phổi bị đẩy sạch ra ngoài.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sảng khoái tột độ. Cái cục tức vì bị chửi rủa suốt mấy tiếng đồng hồ, cộng với những áp lực tiền nhà, tiền điện, tiền nhập hàng, sự mệt mỏi khi phải diễn nét lạnh lùng trước mặt khách hàng… bỗng nhiên tan biến sạch sẽ cùng với cái First Blood ấy.

Tao nhìn chằm chằm vào cái xác kẻ địch trên màn hình.

Ở ngoài đời, tao phải luồn cúi, phải nhìn mặt bà Hồng chủ trọ, phải chiều lòng khách hàng, phải nhẫn nhịn che giấu cảm xúc để giữ yên cái nồi cơm. Cuộc sống thực tế xám xịt và đầy những vùng xám mập mờ.

Nhưng ở cái thế giới ảo này, mọi thứ thật công bằng và tàn nhẫn.

Mày sai, mày chết. Mày hay, mày ăn mạng. Đéo cần phải diễn. Đéo cần phải cười giả lả với ai. Sức mạnh được phân định rõ ràng bằng kỹ năng và cái đầu lạnh.

Ánh sáng mờ mờ của buổi bình minh bắt đầu hắt qua khe cửa sổ, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong phòng.

Trận đấu kết thúc. Chữ VICTORY màu xanh lam rực rỡ hiện lên giữa màn hình.

Khóe mép tao nhếch lên. Một nụ cười thỏa mãn, chân thật nhất từ sau đợt nghỉ Tết.

Tao đã tìm ra liều thuốc phiện mới cho cái tâm hồn cằn cỗi và thực dụng của mình. Một cái van xả áp suất hoàn hảo.

Tao ấn nút Tắt máy. Đứng dậy, vươn vai nghe các khớp xương kêu răng rắc.

Lát nữa 7 giờ tao vẫn phải lên giảng đường. Nhưng sáng nay, bước chân của tao chắc chắn sẽ nhẹ hơn rất nhiều. Chờ đấy, tối nay tao sẽ quay lại.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng