Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 16: Người con gái ở cuối hành lang​

Tao lết xác về đến ngõ 165 Cầu Giấy. Chân tao bước đi như mượn của thằng khác lắp vào. Đầu gối lỏng lẻo, mỗi bước đi nghe rõ tiếng khớp xương kêu lục khục.

Mùi đêm Hà Nội đã tan hết, nhường chỗ cho cái mùi nồng nặc của chợ cóc buổi sớm. Mùi thịt lợn sống, mùi rau dập nát, mùi than tổ ong nhóm bếp. Nhưng tất cả những thứ đó không át được cái mùi ám trên người tao lúc này: mùi bụi kho hàng, mùi ẩm mốc của thùng các-tông cũ và mùi khói thuốc lá rẻ tiền thằng Tuấn Gà phả vào mặt tao suốt sáu tiếng đồng hồ.

Tao leo lên tầng 3.

Cái cầu thang xoắn ốc chết tiệt. Mỗi bậc thang là một cực hình với cái lưng đã ngồi bó gối cả đêm.

Lên đến hành lang, tao định chui tọt vào phòng, lăn ra chiếu ngủ một mạch đến chiều. Nhưng cái bàng quang căng tức và khuôn mặt dính đầy dầu mỡ bắt tao phải ghé qua cái nhà vệ sinh chung ở cuối dãy.





Tao lê dép loẹt quẹt đi về phía đó. Tay gãi đầu sột soạt, tóc bết lại thành từng mảng vì mồ hôi và keo xịt tóc bụi bặm.

“Xoạt… xoạt…”

Tiếng bàn chải đánh răng cọ vào thành cốc nhựa.

Tao khựng lại.

Trước cái bể nước công cộng sứt mẻ, có người đang đứng.

Là con bé phòng 304.

Nó đứng quay lưng lại phía tao. Dáng người mảnh khảnh trong bộ đồ ngủ dài tay màu kem, in hình con gấu nhỏ sau lưng. Tóc nó búi cao bằng một cái kẹp càng cua, để lộ cái gáy trắng ngần.

Nó đang rửa mặt. Tiếng nước vỗ bì bõm nghe vui tai, khác hẳn cái không khí nặng nề, u ám bao quanh tao.

chuyen doi thang an 10 (2)

Tao đứng sững lại giữa hành lang tối om. Tiến thoái lưỡng nan.

Quay lại thì hèn. Mà tiến lên thì ngại.

Ngại cái gì? Ngại cái bản mặt hốc hác, cái áo khoác gió đen sì lấm lem và cái mùi cơ thể chua loét của tao sẽ làm ô nhiễm cái không gian trong lành buổi sáng của nó.

Nó nghe tiếng dép tao, quay lại.

Khuôn mặt mộc. Da trắng, hơi ửng hồng vì nước lạnh. Môi chưa tô son nhưng vẫn có màu hồng nhạt tự nhiên. Đôi mắt to, đen láy, nhìn tao với vẻ hơi ngạc nhiên nhưng không sợ hãi.

“Chào.” Nó gật đầu nhẹ, giọng lí nhí.

Tao giật mình, phản xạ tự nhiên gật đầu cái rụp như con lật đật:
“Ờ… chào.”

Giọng tao khàn đặc như vịt đực kêu, nghe tởm vãi.

Nó không nói gì thêm, cúi xuống vặn vòi nước rửa nốt cái khăn mặt. Mùi sữa rửa mặt Pond’s hay Hazeline gì đấy bay ra, thơm dìu dịu. Cái mùi của sự sạch sẽ, của cuộc sống bình thường, của những con người ngủ đủ giấc.

Nó vắt khăn, treo lên dây phơi nhỏ của riêng nó, rồi cầm cái chậu rửa mặt đi lướt qua tao về phòng.

Khoảng cách chưa đầy nửa mét.

Tao nép sát vào tường, nín thở. Tao sợ cái mùi hôi hám trên người mình quệt vào nó.

Cánh cửa phòng 304 đóng lại *cạch* một cái. Nhẹ nhàng.

Tao đứng trơ ra trước bể nước. Nhìn cái vòi nước vẫn đang nhỏ tong tỏng từng giọt.

Tao lao vào, vặn vòi xả hết cỡ. Nước lạnh buốt tạt vào mặt, vào cổ. Tao lấy cục xà phòng Lifebuoy chà xát điên cuồng lên tay, lên mặt. Chà đến đỏ cả da. Tao muốn gột rửa cái cảm giác tự ti bẩn thỉu vừa rồi càng nhanh càng tốt.

***

Hai ngày sau.

Mối quan hệ giữa tao và cái hành lang tầng 3 này có thêm một biến số: Đặng Thu Ngân – tên nó ghi trên cái hóa đơn tiền điện dán ở cửa.

Tao bắt đầu để ý lịch trình của nó. Sáng 5 rưỡi dậy rửa mặt. 6 giờ kém 15 đi học. Chiều 5 giờ về. Tối 7 giờ đi dạy thêm (tao đoán thế vì thấy nó xách túi vải, ăn mặc lịch sự).

Một cuộc sống đều đặn như cái đồng hồ Thụy Sĩ. Trái ngược hoàn toàn với cái lịch sinh hoạt cú đêm, ngủ ngày cày đêm loạn xạ của tao.

Tao gặp nó vài lần ở hành lang. Chỉ gật đầu. Hoặc cười xã giao một cái rồi ai đi đường nấy.

Nó học Ngoại Thương hay Kinh Tế gì đấy. Nhìn cách ăn mặc là biết. Giản dị nhưng chất. Áo sơ mi trắng sơ vin, quần âu hoặc chân váy dài. Giày bệt. Không trang điểm đậm như mấy con bé hot girl, nhưng lúc nào cũng toát lên vẻ tri thức và… sang.

Cái sang của một đứa con gái biết mình là ai, biết mình đang làm gì.

Tao nhìn lại mình. Quần đùi áo ba lỗ cháo lòng, ngồi ăn mì tôm úp trước cửa phòng cho thoáng, chân gác lên lan can sắt rỉ sét.

Đũa mốc mà chòi mâm son. Tao tự cười khẩy, húp sùm sụp bát nước mì cuối cùng.

***

Chiều thứ Năm.

Tao ngủ dậy lúc 12 giờ trưa. Đầu đau như búa bổ vì đêm qua thức trông kho đến tận 4 giờ sáng.

Vớ lấy cái điện thoại để xem giờ. Màn hình đen thui. Bật nút nguồn không lên.

Hết pin.

Tao lục tung cái balo, cái ngăn bàn, cái gầm giường.

Đéo thấy sạc đâu.

Chắc tao để quên ở kho hàng tối qua rồi. Hoặc rơi đâu đó trên đường về.

Tao hoảng. 1 giờ rưỡi tao có tiết Triết học Mác – Lênin. Ông thầy điểm danh gắt hơn bà Hồng đòi tiền nhà. Không có điện thoại, tao không biết chính xác mấy giờ, không đặt được báo thức.

Mà quan trọng hơn, tối nay thằng Khánh nhắn địa điểm làm việc mới qua tin nhắn. Máy sập nguồn thì tao lấy gì liên lạc? Mất liên lạc là mất 200 nghìn.

Tao nhìn ra hành lang. Vắng tanh. Giờ này mọi người đi làm, đi học hết rồi.

Chỉ còn phòng 304 khép hờ cửa sổ.

Tao nuốt nước bọt. Đánh liều.

Tao vuốt lại tóc, mặc cái áo phông vào cho lịch sự, rồi rón rén bước sang.

“Cốc cốc.”

Im lặng.

Tao gõ thêm cái nữa, mạnh hơn.

“Ai đấy?” Giọng con gái vọng ra, nghe hơi ngái ngủ.

chuyen doi thang an 10 (3)

Cửa mở.

Ngân xuất hiện.

Không phải sơ mi trắng, quần âu là lượt. Nó mặc cái áo phông rộng thùng thình in hình Doremon, dài trùm mông, quần đùi ngắn cũn bị áo che mất. Tóc búi củ tỏi lộn xộn trên đỉnh đầu, vài sợi tóc con lòa xòa trước trán. Chân đi đôi dép bông hình con heo.

Nó dụi mắt, nhìn tao qua cặp kính cận dày cộp trễ xuống sống mũi.

Trông nó… bình thường vãi. Giống con em gái tao ở quê mỗi khi bị mẹ gọi dậy sớm. Cái vẻ sang chảnh, xa cách mọi ngày biến mất sạch.

“À… anh… anh phòng bên cạnh.” Tao ấp úng, tay gãi gáy, mặt nóng ran. Tự nhiên xưng “anh” ngọt xớt dù chả biết nó sinh năm bao nhiêu.

“Vâng? Có chuyện gì không ạ?” Nó nheo mắt nhìn tao, tay kéo lại cổ áo cho kín.

“Anh… anh bị mất cái sạc điện thoại. Máy sập nguồn rồi mà cần đi học gấp. Em… em có sạc Samsung chân dẹt không? Cho anh mượn nhờ tí để kích nguồn.”

Tao nói một hơi, sợ nó đóng cửa vào mặt.

Nó nhìn tao một lúc. Cái nhìn soi xét. Chắc đang đánh giá xem thằng này có phải định mượn sạc để chôm đồ hay tán tỉnh vớ vẩn không.

Rồi nó quay người vào trong: “Đợi em tí.”

Cánh cửa mở rộng hơn một chút.

Tao liếc trộm vào.

Vẫn là cái phòng mười mét vuông như phòng tao. Vẫn là tường vôi vàng ố, vẫn là gác xép gỗ ọp ẹp.

Nhưng phòng nó khác hẳn.

Sạch bong. Sàn nhà lát gạch men cũ được lau bóng loáng, không một hạt bụi. Góc nhà có một cái giá sách nhỏ bằng gỗ ép, xếp đầy sách giáo trình và truyện tranh. Trên bàn học có lọ hoa khô, mấy cái bút được cắm gọn gàng trong cốc sứ.

Một mùi hương sả chanh thoang thoảng bay ra. Chắc là tinh dầu treo phòng.

Căn phòng không có nhiều đồ đạc đắt tiền, nhưng nó ngăn nắp, ấm cúng. Nó là cái “nhà”, chứ không phải cái “hang” để chui ra chui vào như phòng tao.

Nó bước ra, tay cầm cái sạc dây trắng cuộn tròn gọn gàng.

“Đây ạ. Anh dùng cẩn thận nhé, em cũng chỉ có một cái.”

“Cảm ơn em. Chiều anh trả luôn.”

Tao cầm lấy cái sạc. Ngón tay chạm nhẹ vào tay nó. Mát lạnh.

Tao quay lưng chạy biến về phòng mình. Tim đập hơi nhanh một tí. Không phải vì rung động yêu đương sến súa gì đâu. Mà vì tao vừa thấy một thế giới khác.

Cũng là nghèo. Cũng là sinh viên tỉnh lẻ thuê trọ. Nhưng nó chọn cách sống sạch sẽ, tự trọng. Còn tao thì để sự bừa bộn, tạm bợ nuốt chửng lấy mình.

***

Năm rưỡi chiều.

Tao đi học về. Sạc đầy pin, máy đã sống lại.

Tao sang trả sạc.

Lần này nó đã đi học về, đang ngồi nhặt rau muống trước cửa phòng. Nó lại trở về với bộ dạng chỉn chu: sơ mi, quần âu, tóc buộc đuôi gà.

“Sạc đây em. Cảm ơn nhé, cứu anh một bàn thua trông thấy.” Tao chìa cái sạc ra.

Nó ngẩng lên, cười mỉm.

Một nụ cười rất nhẹ. Môi nó hơi cong lên, mắt nheo lại sau cặp kính.

“Không có gì đâu anh. Hàng xóm mà.”

Nó cầm lấy sạc, bỏ vào túi áo, rồi lại cúi xuống tiếp tục ngắt ngọn rau muống.

Tao đứng đó, muốn nói thêm câu gì đó cho đỡ nhạt. Kiểu như “Em học trường nào?” hay “Rau muống mùa này già nhỉ?”. Nhưng họng tao cứng lại.

Tao thấy mình vô duyên vãi chưởng nếu đứng đấy làm phiền nó nấu cơm.

“Ừ. Thế nhé.”

Tao buông một câu cụt lủn rồi quay về phòng.

Vào đến phòng, tao đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ ép lạnh ngắt.

Hàng xóm mà.

Câu nói xã giao bình thường của nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao.

Tao nhìn quanh căn phòng của mình. Bát mì tôm ăn dở sáng nay chưa rửa, váng mỡ đông lại vàng khè. Quần áo vứt bừa bãi trên giường. Mùi ẩm mốc và mùi thuốc lá ám vào từng thớ vải.

Tao thở dài thườn thượt.

Tao với tay lấy cái bát mì, đem ra bể nước rửa. Lần đầu tiên sau hai tuần ở đây, tao tự giác rửa bát mà không đợi đến khi hết bát sạch mới rửa.

Tao cầm cái chổi, quét một lượt cái sàn nhà đầy bụi.

chuyen doi thang an 10 (4)

Vừa làm, tao vừa chửi thầm trong đầu: “Mày làm màu cái đéo gì thế An? Quét nhà để chứng minh cái gì? Rằng mày cũng sạch à?”

Không. Tao không sạch. Tao vẫn là thằng làm đêm, ngủ ngày, kiếm tiền bằng những việc không tên trong bóng tối.

Nhưng cái hình ảnh căn phòng ngăn nắp và mùi sả chanh của con bé Ngân làm tao thấy nhột. Nhột vì cái sự “nghèo hèn” của mình nó lộ liễu quá.

Tối hôm đó, tao nằm trên gác xép, đợi đến giờ đi làm.

Tai tao dỏng lên nghe ngóng.

Bên phòng 304 có tiếng lạch cạch nấu cơm. Mùi cá kho bay sang. Thơm phức. Rồi tiếng bát đũa va vào nhau khe khẽ. Nó ăn cơm một mình.

Tao nằm nhìn trần nhà, tay gác lên trán.

Tao nhận ra một điều nguy hiểm.

Tao đang bắt đầu chờ đợi.

Không phải chờ tin nhắn chuyển khoản lương. Không phải chờ đến giờ đi làm để kiếm 200 nghìn.

Tao chờ đến 5 giờ 30 sáng mai. Để lại được vác cái mặt ngái ngủ ra bể nước, giả vờ tình cờ gặp cái bóng lưng nhỏ nhắn ấy.

Để gật đầu chào một cái.

Chỉ thế thôi.

Một sự mong chờ vô tri, ngu ngốc và sai thời điểm vãi lìn.

Tao bật dậy, vỗ bẹt vào má mình hai cái cho tỉnh.

“Tỉnh lại đi con trai. Mày là con kiến. Việc của mày là tha mồi về tổ chứ không phải đứng ngắm hoa.”

Tao vớ lấy cái áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai sụp xuống mặt.

Mười giờ đêm. Đến giờ đi săn tiền.

Tao bước ra khỏi cửa, đi lướt qua phòng 304. Cửa đóng im ỉm. Bên trong tắt đèn tối om. Nó ngủ rồi.

Khoảng cách giữa hai cánh cửa phòng trọ chỉ là vài bước chân. Nhưng khoảng cách giữa tao và nó là hai thế giới. Một đứa ngủ sớm để mai đi học làm người tử tế. Một đứa thức dậy để chui vào bóng tối kiếm ăn.

Tao cười nhạt, bước nhanh xuống cầu thang tối om.

Đời chưa cho phép tao mơ mộng. Ít nhất là chưa phải lúc này.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng