Chương 4: Diện kiến “Bà đầm thép” tầng 1
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ ép bị đẩy mạnh đập vào tường làm tao suýt rơi miếng lòng đỏ trứng đang nghẹn ở cổ họng. Con nhện trên trần nhà hoảng hồn tụt xuống một đoạn tơ rồi trốn biệt vào khe nứt.
Thằng Dũng đứng lù lù ở cửa, mồ hôi nhễ nhại, tay xách theo hai hộp cơm bình dân bốc hơi nghi ngút.
“Ăn cái gì đấy? Trứng à? Thôi vứt mẹ đi, tao mua cơm rang dưa bò rồi đây.” Nó đá cái balo của tao vào một góc cho gọn lối đi. “Mà khoan, bỏ đấy đã. Xuống chào bà Hồng cái. Bà ấy nãy thấy tao dẫn mày vào, đang nhắn tin chửi um lên là chưa khai báo nhân khẩu đây này.”
Tao nuốt vội miếng trứng, uống ực ngụm nước cho trôi cục nghẹn.
“Giờ này á? Tao chưa kịp tắm rửa gì, người hôi như cú.”
“Hôi cái đéo gì, có phải đi tán gái đâu mà sợ. Xuống lẹ lên, bà ấy mà điên tiết cắt cầu dao điện thì tối nay hai thằng ngồi thắp nến mà nhìn nhau.”
Tao lật đật đứng dậy, vuốt lại cái áo phông nhăn nhúm, theo chân thằng Dũng chui ra khỏi hang.
***

Càng đi xuống thấp, không khí càng thay đổi.
Nếu cái tầng 3 là bãi rác tập thể với mùi ẩm mốc và quần áo chua loét, thì xuống đến tầng 1, tao như bước sang một thế giới khác. Cầu thang được lau chùi sạch bong, tay vịn gỗ lim bóng lộn không một hạt bụi. Mùi hương trầm thoang thoảng bay ra, lấn át hoàn toàn cái mùi cống rãnh bên ngoài.
Thằng Dũng ra hiệu cho tao im mồm, rồi nó gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ chạm trổ hình tùng cúc trúc mai.
“Vào đi.” Một giọng đàn bà vang lên, đanh và sắc, nghe như tiếng kim loại va vào nhau.
Cánh cửa mở ra. Tao lóa mắt vì cái ánh đèn chùm pha lê trên trần nhà.
Gian phòng khách rộng thênh thang, lát gạch hoa cương mát lạnh. Ở giữa là bộ bàn ghế gỗ Đồng Kỵ to vật vã, chạm rồng phượng uốn lượn. Góc nhà, một cái bể cá phong thủy khổng lồ sủi bọt ầm ầm, con cá rồng màu đỏ lừ đang lững lờ bơi, nhìn ngạo nghễ vãi chưởng.
Ngồi lọt thỏm giữa bộ ghế gỗ khổng lồ là một người đàn bà béo tốt. Bà mặc bộ đồ lanh lụa in hoa to bản, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to như dây xích chó, cổ tay lủng lẳng cái vòng cẩm thạch xanh ngắt. Trên sống mũi tẹt gác trễ một cái kính lão gọng vàng.
Bà ta không ngẩng lên, tay vẫn đang miệt mài đếm một xấp tiền polymer xanh lét. Tiếng tiền sột soạt nghe vui tai lạ lùng, nhưng với tao lúc này, nó là âm thanh của quyền lực.
“Cháu chào cô ạ.” Tao lí nhí.
Bà Hồng ngừng tay, liếc mắt qua gọng kính nhìn tao từ đầu đến chân. Cái nhìn như máy quét tia X, soi mói xem thằng này có phải phường trộm cắp hay nghiện hút gì không.
“Bạn thằng Dũng hả?” Bà hỏi, giọng vẫn đều đều, tay xếp gọn xấp tiền ném vào cái két sắt nhỏ để ngay cạnh đùi.
“Vâng ạ. Cháu mới lên nhập học.”
“CMND đâu? Đưa đây.”
Tao vội vàng rút cái ví lép kẹp, lôi cái chứng minh thư cũ kỹ đưa cho bà. Bà cầm lấy, soi đi soi lại cái ảnh thẻ ngố tàu của tao rồi ném lên mặt bàn kính.
“Quy định ở đây đơn giản thôi, nhưng vi phạm là ‘cuốn xéo’, không nói nhiều.”
Bà bắt đầu đọc, vanh vách như sớ Táo Quân, không vấp một chữ:
“Một, cấm nấu ăn bằng bếp gas mini, cháy nổ bà mày không đền được, chỉ được dùng nồi cơm điện hoặc bếp từ. Hai, cổng khóa lúc 11 giờ đêm, về muộn thì ngủ ngoài đường hoặc ra nhà nghỉ, cấm gọi điện réo bà mở cửa. Ba, cấm tụ tập nhậu nhẹt, hát hò ầm ĩ sau 10 giờ. Bốn…”
Bà dừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt tao, nhấn mạnh từng chữ:
“…tuyệt đối cấm dẫn bạn gái về ngủ qua đêm. Tao mà bắt được đứa nào lôi gái về hú hí là tao đuổi thẳng cổ, tiền cọc mất trắng. Rõ chưa?”
Tao gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Gái gú cái gì tầm này, thân mình còn lo chưa xong.
“Tiền phòng thằng Dũng đóng rồi, mày ở ghép thì chia đôi với nó tự bảo ban nhau. Nhưng mày phải đóng tiền làm thẻ từ ra vào, tiền đăng ký tạm trú tạm vắng, với tiền thế chân chìa khóa phòng. Tổng cộng ba trăm.”
“Ba… ba trăm ạ?” Tao lắp bắp.
“Thắc mắc cái gì? Không đóng thì lấy gì đảm bảo mày không cầm chìa khóa tao đi đánh thêm cái nữa rồi vào khoắng đồ? Ba trăm, lúc nào chuyển đi tao trả lại. Nhanh gọn để tao còn xem phim.”
Tao chết lặng.
Trong túi tao, sau cuốc xe ôm “cắt cổ” 70 nghìn, chỉ còn lại đúng 430 nghìn. Đó là toàn bộ gia sản mẹ tao dúi cho lúc lên xe. Giờ đưa bà 300, tao còn đúng 130 nghìn để sống cho đến khi… tao cũng chưa biết đến khi nào.
Thằng Dũng huých tay vào sườn tao: “Đưa đi mày, quy định chung rồi.”
Tao run run móc ví. Rút ra hai tờ một trăm và hai tờ năm chục. Cái ví xẹp lép, mỏng tang như tờ giấy.
Tao đặt tiền lên bàn. Bà Hồng vơ lấy, đếm lướt qua một cái rồi nhét tọt vào túi áo. Bà xé một tờ giấy từ cuốn sổ tay, viết nguệch ngoạc mấy chữ: *”Đã thu 300k tiền cọc – Phòng 302 – Tên An”*, rồi ném cho tao.
“Xong. Cầm cái thẻ từ này, mất thì đền 50 nghìn. Đi nhẹ nói khẽ thôi, nhà tao còn người già.”
Bà phẩy tay đuổi khách như đuổi tà, mắt lại dán vào cái màn hình TV 65 inch đang chiếu phim “Cô dâu 8 tuổi”.
Tao với thằng Dũng lầm lũi đi ra.
Cánh cửa gỗ dày cộp đóng lại sau lưng, cắt đứt luồng khí lạnh điều hòa và mùi thơm của tiền bạc. Tao lại đối mặt với cái cầu thang tối om và mùi ẩm mốc quen thuộc.
Tao nhìn tờ biên lai viết tay trong tay, chữ bà Hồng xấu như gà bới nhưng giá trị của nó thì nặng trịch. Ba trăm nghìn. Thế là coi như tao trắng tay ngay ngày đầu tiên đặt chân đến đất Thủ đô.
Lê bước lên từng bậc thang, chân tao nặng như đeo chì. Cảm giác không phải là vừa thuê được chỗ trọ, mà là vừa ký giấy bán thân vào tù.
Lên đến tầng 3, thằng Dũng vỗ vai tao cái bốp:

“Mặt bí xị thế? Thôi, coi như mất tiền ngu nhập môn. Thế là sướng rồi đấy, phòng này tuy bé tí nhưng điện nước đầy đủ, bà Hồng tuy hắc xì dầu nhưng phẳng phẳng, không soi mói đời tư quá đâu.”
Nó mở cửa phòng, mùi cơm rang dưa bò sực nức bay ra cứu rỗi cái dạ dày đang gào thét của tao.
“Vào ăn đi. Ít ra thì tối nay không phải ngủ gầm cầu. Với cái lũ tỉnh lẻ như tao với mày, có một chỗ chui ra chui vào giữa cái đất Hà Nội này đã là may mắn vãi lìn rồi.”
Tao ném tờ biên lai lên nóc tủ lạnh hỏng, ngồi phịch xuống chiếu.
“Ừ. May vãi lìn.”
Tao cười nhạt, cầm hộp cơm lên. Còn 130 nghìn. Ngày mai tao sẽ sống bằng gì đây?