Chương 99: Cô hàng xóm
Ba dấu chấm tròn nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Trồi lên. Sụt xuống.
Tao ngồi tựa lưng vào cái ghế xoay lưới, tay bưng cốc cà phê đã nguội ngắt, mắt dán chặt vào cái biểu tượng đang chuyển động ấy. Một sự chờ đợi tĩnh lặng nhưng làm lồng ngực gợn lên một nhịp khác thường.
Ting.
Tin nhắn nhảy lên. Dòng chữ ngắn gọn, không có icon màu mè.
“Chủ nhật ở phòng một mình chán quá. Đi lượn lờ tí không hàng xóm mới?”
Tao nhìn màn hình. Khóe mép nhếch lên.
Ở cái đất Hà Nội này, người ta có thể bặt vô âm tín hàng tháng trời, nhưng chỉ cần một cái cớ, một điểm chung ngớ ngẩn nào đó như hai chữ “Bùi Xương Trạch”, mọi thứ lại được kết nối lại dễ như bỡn.
Tao không vồ vập. Cái thói quen của một thằng làm ăn dạy tao rằng, lúc nào cũng phải giữ cho mình một cái thế bề trên, hoặc ít nhất là điềm tĩnh.
Ngón tay tao gõ chậm rãi lên bàn phím ảo.
“Ơ thế á? Bất ngờ ghê. Quanh đi quẩn lại thế nào giờ lại thành hàng xóm. Đợi đấy, mười lăm phút nữa sang đón.”
Bấm gửi.
Tao ném điện thoại xuống mặt bàn gỗ ép. Đứng phắt dậy.
Vào nhà vệ sinh, tao vặn vòi nước, vã vài vốc nước lạnh buốt lên mặt cho tỉnh hẳn cơn ngái ngủ buổi chiều. Nhìn vào gương, tao lấy tay vuốt ngược mái tóc cho vào nếp. Giao diện sáng sủa, quần bò áo phông trơn, không có vẻ gì là lôi thôi của thằng thợ sửa máy, cũng đéo bóng lộn phông bạt như mấy thằng đa cấp. Vừa đủ.
Vớ lấy chùm chìa khóa con Wave xanh nhớt trên bàn, tao bước ra khỏi phòng, khóa cửa lại.
Bước chân đi xuống cầu thang sắt nện xuống mặt bậc cộp cộp, chắc nịch. Dưới lồng ngực, một sự háo hức ngầm đang len lỏi. Không phải kiểu hưng phấn đi săn mồi, mà là một cái gì đó tò mò, nhẹ nhõm.
Mười lăm phút sau.
Con Wave của tao đỗ xịch trước một cái nhà dạng chung cư mini phải tầm sáu bảy tầng nằm sâu trong ngõ 1 Bùi Xương Trạch.
Tao gạt chân chống, ngồi vắt chân trên yên xe, lôi điện thoại ra định nhá máy.
Chưa kịp bấm gọi, từ trong bóng râm của cái sảnh để xe tối om, một bóng người bước ra.
Thảo Vy.
Nắng chiều hắt một vệt vàng ươm xuống con ngõ nhỏ, rọi thẳng vào người nó.
Không có váy vóc lụa là hai dây xẻ sâu. Không có đôi guốc mười phân nhọn hoắt như Mai Anh.
Vy mặc một chiếc quần jeans xanh nhạt, ôm vừa vặn đôi chân thon dài. Bên trên là chiếc áo sơ mi trắng tinh, vạt trước sơ vin hờ hững, vạt sau thả tự do. Mái tóc đen nhánh xõa ngang lưng, vài lọn tóc con lòa xòa bay bay trong gió.
Mộc mạc. Gọn gàng.
Nhưng cái khí chất “nữ thần thanh xuân” của con bé từng ngồi bàn đầu lớp 12A1 thì không lẫn đi đâu được. Dù trên khuôn mặt nó vẫn phảng phất một nét buồn man mác của một đứa con gái đang vỡ mộng với cái thực tế hào nhoáng trên giảng đường, thì sự xuất hiện của nó vẫn làm bừng sáng cả cái con ngõ bụi bặm.
Vy bước tới, nở một nụ cười tươi rói.
– Nhanh thế. Tớ còn chưa kịp tô lại son.
Nó nói, tự nhiên như hai thằng bạn chí cốt.
– Đi hóng gió chứ có phải đi ăn cỗ đâu mà son với phấn. Lên xe đê.
Tao hất hàm ra hiệu.
Vy trèo lên yên sau. Không cần nhắc nhở, nó tự động vắt hai vạt áo sơ mi gọn lại để không chạm vào bánh xe.
Tao vào số, rồ ga. Con Wave lạch bạch lao ra đường.
Đường Khương Đình chiều Chủ nhật đông đúc. Xe cộ đi lại như mắc cửi.
Tao lướt xe qua mấy quán trà đá vỉa hè, mấy hàng sửa xe máy ven đường. Đuôi mắt tao bắt gặp những cái ngoái nhìn của mấy thằng con trai, mấy gã thanh niên xăm trổ đang ngồi ghế nhựa. Chúng nó nhìn chằm chằm vào cái yên xe sau của tao. Ánh mắt dán chặt vào cái nhan sắc rực rỡ, thanh khiết đang ngồi ngay sát lưng tao.
Tự nhiên, cái bản ngã đàn ông trong người tao phình to ra.
Tao đang đi một con Wave ghẻ, lốc máy còn bám đầy dầu luyn, cái bô nổ bạch bạch phèn vãi chưởng. Nhưng đằng sau lưng tao là một cực phẩm. Một sự đối lập hoàn hảo.
Cảm giác oai phong, ngạo nghễ dâng lên lấp đầy lồng ngực. Tao đéo cần SH, đéo cần quần âu giày da bóng lộn. Tao dùng chính cái sự trần trụi, bụi bặm của mình để chở đi một giấc mơ mà hàng tá thằng ngoài kia thèm rỏ dãi.
Lưng tao vô thức ưỡn thẳng lên. Bàn tay vặn ga dứt khoát hơn, lách qua mấy cái khe hẹp giữa dòng xe cộ một cách điệu nghệ.
Gió thốc vào mặt.
Ngồi phía sau, Vy không vòng tay ôm chặt lấy eo tao. Nó không ép cặp ngực mềm mại vào lưng tao, cũng không cọ xát đầu gối vào đùi tao như cái cách Mai Anh vẫn làm để trêu ngươi.
Khoảng cách được giữ một cách ý tứ. Vy chỉ dùng hai ngón tay, bám nhẹ vào hai bên hông áo phông của tao để giữ thăng bằng.
Gió tạt ngược lại. Một mùi hương bay xộc vào mũi tao.
Không phải mùi hóa chất đắt tiền. Là mùi dầu gội bồ kết. Thanh mát, dịu nhẹ, và ngai ngái mùi cỏ cây. Nó lẩn khuất trong gió, thoang thoảng nhưng bám rất dai.
– Đi thẳng qua đoạn này, vòng 1 vòng rẽ phải là ra Đầm Hồng đấy xong là lại về ngõ 1. Chỗ đấy chiều gió mát cực.
Vy rướn người lên một chút, ghé sát vào vai tao nói to để át tiếng còi xe.
Nó bắt đầu hóa vai thổ địa.
– Qua cái cầu kia là có quán bún đậu mắm tôm ngon nhất khu này. Tí lượn qua chợ Khương Đình đi, trong đấy bán đồ ăn vặt sinh viên rẻ cực, tớ toàn lượn ra đấy mua hoa quả.
Giọng nó trong trẻo, lanh lảnh vang bên tai.
Tao không nói nhiều. Chỉ gật đầu, thỉnh thoảng ừ hữ vài câu hùa theo.
Đầu tao, cái cỗ máy lúc nào cũng căng như dây đàn để tính toán xem phôi màn hình nhập bao nhiêu, khách này chém giá thế nào, hay đề phòng thằng Khánh chơi khăm… bỗng nhiên tắt ngấm.
Mọi toan tính mưu sinh tạm thời bị rút phích cắm.
Tao thả lỏng hai vai. Cứ thế lái xe chạy vòng vèo qua những con ngõ xa lạ theo sự chỉ dẫn của cái giọng nói ríu rít đằng sau. Một cảm giác “chữa lành” rất tự nhiên, rất đời. Không cần triết lý, không cần gồng mình. Chỉ cần một buổi chiều lộng gió và mùi bồ kết thoang thoảng.
Lượn lờ chán chê qua mấy cái phố, mấy khu chợ cóc, trời bắt đầu dần nhá nhem tối. Đèn đường phụt sáng.
Tao bật xi nhan trái.
– Vòng qua ngõ nhà tớ một vòng đi. Cho biết cổng biết nhà, sau này máy tính có hỏng hay lỗi Win thì còn biết đường mà bê sang thợ.
Tao nói đùa, vặn ga hướng về phía Bùi Xương Trạch.
– Nhất trí. Thợ này có chém giá cắt cổ không đấy? – Vy cười tít mắt, đập nhẹ một cái vào lưng tao.
– Tùy thái độ. – Tao nhếch mép.
Con Wave rẽ vào con ngõ rộng, tiến về phía ngôi nhà bốn tầng mặt tiền màu ghi xám.
Tao giảm ga, từ từ tấp xe vào lề đường, ngay trước cánh cổng sắt sơn tĩnh điện.
Vừa gạt chân chống, tao ngẩng đầu lên.
Đập thẳng vào mắt tao là một cảnh tượng đéo hề nằm trong kịch bản.
Thằng Khánh.
Nó đang đứng tựa lưng vào mép cổng sắt. Cái giao diện tàn tạ quen thuộc: quần đùi hoa lòe loẹt, áo ba lỗ cháo lòng xộc xệch, chân xỏ đôi tông lào đứt quai. Mồm nó ngậm điếu thuốc Thăng Long đang cháy dở, tay ôm cái điện thoại lướt Facebook.
Nghe tiếng xe máy xịch đỗ, nó lười biếng ngước mắt lên.
Ánh mắt nó lướt qua tao, rồi khựng lại ở cái bóng người đang bước xuống từ yên sau.
Điếu thuốc trên môi nó trễ xuống, suýt rơi cắm đầu vào ngón chân cái. Mắt thằng Khánh trợn ngược lên, to như hai cái hột nhãn. Nó chớp chớp mắt hai ba cái liên tục, như không tin vào cái thị giác của mình.
Nó đứng hình mất đúng hai giây.
Rồi nó hít một hơi, lầm bầm trong họng. Dù nó cố nói nhỏ, nhưng trong cái không gian tĩnh lặng của ngõ vắng, từng chữ lọt thẳng vào tai tao.
– Bố khỉ… cái thằng chó này có ngải hút gái à? Hết bà chị bốc lửa lòi mắt giờ lại mọc đâu ra quả em gái thiên thần thế này?
Tao nhăn mặt, ném cho nó một cái lườm cháy máy. Thằng ôn con này lúc đéo nào cũng có thể phá hỏng không khí bằng cái tư duy đường phố dơ bẩn của nó.
Nhưng thằng Khánh là dân làm ăn. Khả năng lật mặt của nó nhanh hơn lật bánh tráng.
Nó vứt mẩu thuốc lá xuống đường, lấy mũi tông lào di di dập tắt. Ngay lập tức, cái lưng đang còng còng của nó ưỡn thẳng lên. Khóe miệng nó toét ra thành một nụ cười thương mại, tươi rói và thân thiện đéo chịu được.
Nó bước tới hai bước, chủ động lân la.
– Ái chà, khách quý khách quý. Chào em, anh là Khánh. Bạn thân chí cốt, cổ đông chiến lược kiêm bạn cùng nhà với thằng An.
Khánh chìa tay ra, giọng điệu ngọt xớt.
Vy hơi bất ngờ, nhưng bản tính ngoan hiền của nó lập tức phản xạ lại. Nó bẽn lẽn mỉm cười, gật đầu chào.
– Dạ, chào anh. Em là Vy.
Chưa đợi tao mở mồm giới thiệu xong xuôi hay cản lại, cái mỏ nhanh nhảu của thằng Khánh đã nổ súng liên thanh.
– Thế à? Vy à? Trùng hợp quá em ơi. Nhà bọn anh mới chuyển đến đây, vẫn còn mùi vôi vữa. Cuối tuần sau tụi anh định làm bữa lẩu nướng tân gia nho nhỏ ấm cúng. Em là bạn của thằng An thì coi như là bạn anh. Cuối tuần qua chung vui luôn cho biết nhà biết cửa nhé!
Nó tuôn một lèo, đéo vấp chữ nào.
Gáy tao tự nhiên lạnh toát. Máu dồn ngược xuống chân.
Đcm thằng Khánh. Nó vừa châm một mồi lửa ném thẳng vào cái kho thuốc súng.
Đầu tao nảy số cực nhanh.
Bữa tân gia tuần sau.
Sẽ có chị Lan, một bà chị kế toán nguyên tắc, soi mói từng hạt bụi.
Sẽ có Mai Anh, “nữ hoàng thị phi”, cái đứa chuyên mặc váy ngủ lụa hai dây mỏng dính thả rông đi lại lượn lờ trong nhà.
Thậm chí, thằng Khánh mồm mép có khi còn mời cả chị Hoa kem trộn từ xóm trọ cũ sang góp vui.
Một cái mớ bòng bong, tạp nham, sặc mùi đời và sự phức tạp của thế giới người lớn.
Mang một đứa con gái trong trẻo, mộc mạc như Thảo Vy bước vào cái chuồng cáo đấy? Để nó tận mắt chứng kiến cái cuộc sống chung đụng đầy những góc khuất, những lời trêu chọc lả lơi của Mai Anh, hay cái quá khứ tối tăm của tao?
Đéo được. Tuyệt đối đéo được.
Tao vội vàng há miệng, giơ tay lên định gạt phắt đi.
– Em em cái đầu mày, bạn cấp 3 của tao, bằng tuổi mình đấy. – Tao lườm Khánh, rồi quay sang Vy, giọng chữa cháy. – Thôi, nhà toàn bọn đực rựa nhậu nhẹt, ăn nói bỗ bã ồn ào. Vy đến lại phiền…
Chữ “phiền” chưa kịp thoát hết khỏi cuống họng.
Thảo Vy đã ngẩng mặt lên. Đôi mắt to tròn của nó cong lại thành hai hình trăng khuyết. Một nụ cười rạng rỡ, nhiệt tình nở bung trên môi.
Nó gật đầu tắp lự.
– Ok! Cuối tuần sau tớ rảnh. Tớ sang phụ mọi người nhặt rau nấu nướng nhé. Hàng xóm mà, phải qua chúc mừng chứ.
Câu chốt hạ ném ra nhẹ bẫng.
Tao đứng hóa đá ngay tại chỗ. Bàn tay đang định giơ lên khựng lại giữa không trung.
Bên cạnh, thằng Khánh đút hai tay vào túi quần đùi, nhếch mép cười một nụ cười khoái trá, đầy bí hiểm. Đéo hiểu cái thằng ôn vật này nó đang toan tính cái trò mèo gì trong đầu nữa.
Cánh cổng sắt sau lưng tao đen ngòm. Một tuần nữa. Bữa tiệc tân gia này sẽ như thế nào đây.