Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 40: Người hàng xóm bí ẩn và tiếng “Aoe” xuyên đêm​

Cánh cửa phòng 305, đối diện phòng tao, luôn đóng kín mít.

Mấy tháng nay, tao chưa bao giờ thấy nó mở quá mười lăm phút. Không có ánh sáng mặt trời lọt vào, cũng chẳng có tiếng người nói chuyện vọng ra. Chỉ có một thứ âm thanh duy nhất tồn tại ở cái góc hành lang u tối đó.

Lạch cạch. Lạch cạch.

Tiếng gõ bàn phím cơ. Đanh, gọn, và liên tục. Nó vang lên bất kể ngày đêm, đều đặn như tiếng máy dệt vải. Thi thoảng, xen lẫn vào đó là những tiếng hét khản đặc, nghe như tiếng thú bị thương:

– Chém! Chém nó! Bo nhà vào! Vẩy E đi đmm!





Đó là Hiếu.

Tao chưa nói chuyện với lão bao giờ, chỉ biết tên qua tờ giấy báo tiền điện dán ngoài cửa. Số điện tiêu thụ của phòng 305 gấp hai lần phòng tao, dù tao có hai cái máy tính chạy hết công suất.

Đêm nay, trời trở gió. Cái lạnh đầu đông luồn qua khe cửa, buốt giá. Tao đang ngồi giải nốt bài tập Kinh tế lượng, bên cạnh là cốc cà phê tan đã nguội ngắt. Thằng Khánh đi vắng, căn phòng yên tĩnh lạ thường.

Bỗng nhiên, tiếng lạch cạch bên phòng 305 im bặt.

Rồi có tiếng đập bàn *rầm* một cái. Tiếp đó là tiếng dép lê loẹt quẹt kéo lê trên nền gạch hành lang.

“Cộc cộc.”

Cửa phòng tao rung lên.

Tao mở cửa.

Một bóng ma đứng trước mặt tao.

Đúng nghĩa đen là một bóng ma. Hiếu gầy đét, cao lêu nghêu, cái áo phông rộng thùng thình treo trên người như mắc áo. Da lão xám ngoét, hai mắt thâm quầng trũng sâu xuống, nhìn tao lờ đờ, vô hồn. Tóc tai bù xù, bết bát dầu mỡ, chắc cả tuần chưa gội.

Mùi khói thuốc lá lạnh ngắt tỏa ra từ người lão, quyện với một cái mùi chua chua nồng nồng khó tả.

– Bạn ơi… – Giọng Hiếu thều thào, run run. – Bên này… mạng mẽo thế nào?

– Mạng á? Vẫn ổn mà anh. Em đang dùng bình thường. – Tao đáp, hơi lùi lại một bước để tránh cái mùi nồng nặc kia.

– Thế quái nào bên anh mất mạng. Đang trận chung kết Cơm Canh Cà Pháo… Mất mạng là toang. Em sang xem hộ anh tí được không? Anh mù công nghệ.

Tao nhìn bộ dạng thảm hại của lão. Đáng lẽ tao nên từ chối. Nhưng cái bản năng thợ sửa máy tính (và một chút tò mò về cái hang ổ bí ẩn kia) khiến tao gật đầu.

– Để em xem cho.

Tao bước theo Hiếu vào phòng 305.

Cánh cửa vừa mở ra, tao suýt nôn.

Một cái mùi hỗn hợp xộc thẳng vào mũi, đánh úp khứu giác tao. Mùi thuốc lá cũ, mùi mì tôm chua loét, mùi nước tăng lực ngọt lợ, và mùi quần áo ẩm mốc lâu ngày không giặt. Không khí trong phòng đặc quánh, ngột ngạt, thiếu oxy trầm trọng.

Tao phải nheo mắt mới nhìn rõ mọi vật trong ánh sáng lờ mờ hắt da từ màn hình máy tính 24 inch to vật vã.

Sàn nhà không còn chỗ trống.

Nó được lát bằng một lớp vỏ hướng dương dày cộp, đi vào nghe lạo xạo như đi trên lá khô. Những lon bò húc, Sting dâu, Monster rỗng tuếch được xếp chồng lên nhau thành từng tháp cao ngất ngưởng dọc chân tường. Có cái tháp cao đến tận mép cửa sổ.

Góc phòng là một đống bát đũa mốc meo, ruồi muỗi bay vo ve. Trên giường, cái chăn cháo lòng vứt vo tròn như một đống giẻ rách.

Đây không phải là phòng trọ. Đây là một cái hầm trú ẩn thời chiến, hoặc một bãi rác công nghệ cao.

– Ngồi tạm đi. Ghế hơi bừa tí. – Hiếu chỉ vào cái ghế nhựa đỏ đã gãy mất một chân, được kê lại bằng chồng sách giáo trình bụi bặm.

Tao không dám ngồi. Tao đứng, tay cầm con chuột nhớp nháp dầu mỡ của lão để kiểm tra đường truyền.

Màn hình đang hiện dở trận AOE (Đế chế). Quân Shang, dân đang đứng im thin thít vì mất kết nối.

Tao check dây mạng. Đèn modem vẫn sáng. Tao rút ra cắm lại, reset IP.

– Xung đột IP thôi anh. Được rồi đấy. – Tao nói, rụt tay lại, lén chùi vào quần.

Hiếu thở hắt ra, khuôn mặt giãn ra vẻ nhẹ nhõm tột độ. Lão lao vào ghế, tay vồ lấy con chuột như người chết đuối vớ được cọc.

– May quá. Tí nữa thì bị chửi sấp mặt. Cảm ơn em giai nhé.

Lão với tay lấy bao thuốc Thăng Long trên bàn, rút một điếu mời tao.

Tao nhìn bàn tay lão.

Những ngón tay dài ngoằng, vàng khè vì ám khói thuốc. Chúng run rẩy. Run bần bật không kiểm soát được. Lão phải dùng cả hai tay mới châm được cái bật lửa.

– Anh… chơi game lâu chưa? – Tao hỏi, mắt liếc qua cái bàn phím cơ đã mờ hết chữ.

– Chả nhớ. Từ lúc mở mắt ra đến giờ. Chắc tầm 15 tiếng.

Hiếu rít một hơi thuốc sâu, mắt vẫn dán chặt vào màn hình, tay bắt đầu “vẩy E” (xây nhà) với tốc độ chóng mặt. Những ngón tay run rẩy lúc nãy giờ lướt trên phím nhanh như nghệ sĩ piano.

Tao nhìn sang bên cạnh bàn phím.

Dưới đáy một lon bò húc đang chảy nước tong tỏng, tao thấy một tờ giấy ép plastic.

“Giấy khen – Giải Nhì môn Toán cấp Thành phố”.

Tên: Lê Văn Hiếu. Năm học 2008-2009.

Tao sững người. Năm đó, tao còn đang chật vật với mấy bài toán cấp huyện ở Hà Tĩnh. Còn lão này đã là học sinh giỏi thành phố Hà Nội. Một xuất phát điểm mà tao có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

– Anh học Xây Dựng à? – Tao hỏi, chỉ vào đống sách kê chân ghế.

– Ừ. Năm cuối. Hoặc là năm cuối thứ hai. – Hiếu cười nhạt, mắt không rời màn hình. – Nợ 15 môn. Chắc đúp rồi. Ông già ở quê đang giục ra trường để xin việc vào sở, nhưng tao còn chưa làm xong đồ án tốt nghiệp từ năm ngoái.

Giọng lão nhẹ tênh, như đang nói chuyện thời tiết. Nhưng trong cái nhẹ tênh ấy có sự buông xuôi đáng sợ.

– Thế… anh định tính sao? Cứ thế này mãi à?

Hiếu dừng tay một nhịp. Lão quay sang nhìn tao.

Trong ánh sáng xanh lè của màn hình, khuôn mặt hốc hác của lão trông càng ma quái.

– Tính cái gì? Ra ngoài kia làm gì? Ra ngoài kia tao là thằng thất bại, nợ môn, nợ tiền, bố mẹ chửi, bạn bè khinh. Còn ở trong này…

Lão chỉ vào màn hình, nơi đạo quân ngựa chém đang tràn sang nhà đối phương:

– …trong này tao cầm trịch. Tao điều quân khiển tướng. Tao là vua. Ở đây thời gian không trôi em ạ. Tao không phải nghĩ ngày mai ăn gì, hay bao giờ trả nợ. Chỉ cần thắng trận này là sướng rồi.

Lão cười khùng khục, rồi quay lại gào lên vào cái microphone:
– Ốp nó! Bo nhỏ vào! Đừng để nó thở!

Tao đứng lùi lại.

Cái tháp vỏ lon bò húc lấp lánh dưới ánh đèn màn hình như một tượng đài kỷ niệm cho sự trốn chạy.

Tao nhìn Hiếu, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Tay tao cũng chai sạn, cũng dính mực in và dầu mỡ máy tính. Nhưng tay tao không run. Tay tao đang nắm chặt lấy tương lai, dù chưa biết nó tròn méo ra sao.

Còn Hiếu, lão đã chọn cách đóng băng thời gian trong cái phòng trọ hôi hám này. Lão dùng game để tiêm thuốc tê vào nỗi đau thất bại thực tại.

Tao bước lùi ra cửa.

– Em về đây. Anh… giữ sức khỏe.

Hiếu không trả lời. Lão đang bận chém dân đối phương.

Tao đóng cửa lại. Cái mùi chua loét bị nhốt lại phía sau.

Về đến phòng mình. Tao bật đèn tuýp sáng trưng lên.

Căn phòng của tao cũng bừa bộn, nhưng là bừa bộn của sự sống, của công việc.

Tao nhìn lên tờ lịch dán trên tường. Những dòng chữ “Toán cao cấp”, “Cài Win”, “Gặp Ngân” hiện ra rõ ràng, mạch lạc.

Tao rùng mình.

Ranh giới giữa tao và Hiếu mong manh vãi chưởng.

Nếu tao lười một chút, nản một chút. Nếu tao để cho sự tự ti và áp lực nuốt chửng mình, tao hoàn toàn có thể trở thành một thằng Hiếu thứ hai. Chui rúc trong bóng tối, làm vua một cõi ảo tưởng và run rẩy khi đối mặt với ánh sáng mặt trời.

Tao ngồi vào bàn học.

Bên kia đối diện, tiếng hét “Chém nó!” lại vang lên, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch.

Tao mở sách Toán ra.

Lần đầu tiên, tao thấy những con số khô khan này không đáng sợ. Nó là cái neo. Nó giữ tao lại ở thế giới thực.

Tao cầm bút, viết một dòng chữ to tướng lên tờ giấy nhớ màu vàng, dán ngay trước mặt:

“KHÔNG ĐƯỢC RUN TAY.”

Tao không sợ ma. Tao sợ thành ma sống như thằng hàng xóm.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng