Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 39: Những tờ giấy nhớ màu vàng​

Thư viện Quốc gia nằm trên phố Tràng Thi, cách cái ổ chuột Cầu Giấy của bọn tao khoảng bảy cây số. Đó là một thế giới khác.

Không có tiếng còi xe inh ỏi, không có tiếng chửi thề của mấy lão xe ôm, và tuyệt đối không có mùi vội vã. Ở đây chỉ có mùi giấy cũ, mùi gỗ đánh vecni và cái mùi lành lạnh của điều hòa trung tâm chạy hết công suất.

Tao và Ngân chọn một cái bàn dài ở góc phòng đọc Tổng hợp. Xung quanh toàn là những cái đầu đang cúi gằm xuống trang sách, tiếng lật giấy *soàn soạt* nghe như tiếng tằm ăn rỗi.

Tao đặt chồng sách Toán cao cấp và Kinh tế lượng lên bàn. Bên cạnh là cái laptop ThinkPad cục mịch mượn của thằng Khánh.

Ngân ngồi đối diện tao. Nó gầy đi một chút so với hồi mới gặp. Tóc nó không búi củ tỏi nữa mà thả xõa, che bớt một phần khuôn mặt đang đăm chiêu. Trước mặt nó không phải là giáo trình Toán học hay Kinh tế, mà là một quyển sách dày cộp, bìa màu xanh dương, chi chít những ký tự tượng hình ngoằn ngoèo.





Tao nhìn nó qua khe hở giữa hai chồng sách.

Dạo này tao có tiền. Trong ví lúc nào cũng có vài triệu tiền mặt và một cái thẻ ATM dự phòng. Tao không còn cảm giác tự ti khi bước vào những chỗ sang trọng hay trí thức như thế này nữa. Cái áo sơ mi tao mặc là hàng Việt Tiến xịn, phẳng phiu, sơ vin gọn gàng.

Tao cảm thấy mình đang đi đúng hướng. Đi học, sửa máy, nuôi dưỡng tình yêu. Một lộ trình hoàn hảo để tiến tới cái giấc mơ “nhà vệ sinh khép kín” mà tao đã vẽ ra hôm nọ.

Không gian im lặng đến mức tao nghe thấy cả tiếng bụng mình réo khe khẽ (may mà nhỏ). Ở đây cấm nói chuyện riêng. Muốn giao tiếp, bọn tao dùng một công cụ thô sơ nhưng hiệu quả: Giấy nhớ màu vàng.

Tao xé một tờ giấy note, viết nguệch ngoạc:

-“Định thức ma trận cấp 4 này rắc rối hơn tâm lý con gái.”

Tao dán nó lên nắp lưng laptop của Ngân.

Nó đang cắm cúi viết, thấy tờ giấy vàng chóe hiện ra trước mặt thì khựng lại. Nó ngẩng lên, nheo mắt nhìn tao, khóe môi hơi cong lên.

Nó viết lại vào một tờ khác, dán trả lên quyển giáo trình của tao:

-“Giải xong đi rồi thưởng. Tối nay cho cậu toàn quyền chọn menu.”

Tao đọc dòng chữ, sướng rơn. “Toàn quyền chọn menu” với tao bây giờ không phải là chọn giữa mì tôm Hảo Hảo hay mì tôm Omachi. Tao có thể dõng dạc dẫn nó vào quán phở Lý Quốc Sư, gọi hai bát đặc biệt và một đĩa quẩy mà không cần nhìn giá.

Tao vẽ một cái mặt cười nham nhở, lưỡi thè ra, viết tiếp:

-“Không thích ăn. Thưởng cái khác cơ.”

Tao đẩy tờ giấy sang. Ý tao là một cái nắm tay, hoặc liều lĩnh hơn là một cái hôn trộm ở bãi gửi xe.

Ngân đọc xong, mặt đỏ bừng lên. Nó vo tròn tờ giấy note, ném thẳng vào trán tao.

Cục giấy nhẹ bẫng nảy ra, rơi xuống bàn. Tao nhặt lên, vuốt phẳng lại, kẹp vào trang sách đang học dở. Những mẩu đối thoại câm lặng này làm cái không khí ngột ngạt của mùa thi trở nên dễ thở hơn nhiều.

Tao quay lại với bài toán ma trận. Đầu óc tao nhảy số nhanh hơn hẳn. Cái cảm giác có người đồng hành, ngồi ngay trước mặt, cùng nhau cố gắng vì một tương lai (mà tao tự huyễn hoặc là tươi sáng) nó tạo ra doping tinh thần cực mạnh.

Học được một lúc, tao ngẩng lên vươn vai.

Ngân vẫn đang miệt mài. Nó viết đi viết lại những chữ cái tượng hình vào vở ô ly. Nét chữ nắn nót, nhưng tao thấy trán nó lấm tấm mồ hôi dù điều hòa đang để 24 độ. Tay nó nắm chặt cái bút bi đến mức các đốt ngón tay trắng bệch ra.

Tao nheo mắt nhìn tên quyển sách của nó: *”Minna no Nihongo – Tiếng Nhật sơ cấp”*. Và một quyển khác mỏng hơn nằm bên cạnh: *”Văn hóa ứng xử trong công xưởng Nhật Bản”*.

Tao xé một tờ giấy note nữa. Viết nắn nót:

-“Cậu định thi lại học bổng đi Nhật à? Học căng thế. Cố lên, tớ nuôi cơm.”

Tao dán tờ giấy lên tay nó.

Ngân giật mình. Nó đọc dòng chữ.

Nó không cười.

Cái bút trên tay nó dừng lại. Nó nhìn chằm chằm vào ba chữ “Tớ nuôi cơm” của tao. Ánh mắt nó dao động, một thoáng bối rối lướt qua nhanh đến mức nếu tao không nhìn kỹ sẽ không thấy.

Nó không viết trả lời. Nó gật đầu nhẹ, mỉm cười. Một nụ cười gượng gạo, chỉ nhếch mép lên một chút cho có lệ rồi lại cúi gằm mặt xuống trang sách.

Tao tự mãn dựa lưng vào ghế. Tao nghĩ mình thật ngầu. Tao đã đủ khả năng để nói câu “tớ nuôi” với một đứa con gái. Tao tưởng tượng ra cảnh nó sang Nhật du học, tao ở nhà cày cuốc mở cửa hàng sửa máy tính, rồi hai đứa sẽ có một tương lai rạng rỡ như trong mấy bộ phim truyền hình.

Tao không biết rằng, chữ “công xưởng” trên bìa quyển sách kia nó nặng nề hơn chữ “học bổng” gấp ngàn lần.

Tao không biết rằng, nó đang học những câu lệnh như “Dập máy”, “Kiểm tra sản phẩm lỗi”, “Xin phép đi vệ sinh” chứ không phải những câu thơ Haiku lãng mạn.

Sự tự tin của tao lúc này được xây trên nền tảng của sự thiếu hiểu biết. Nhưng tao vẫn thấy hạnh phúc.

***

Năm giờ rưỡi chiều. Thư viện đóng cửa.

Bọn tao thu dọn sách vở bước ra ngoài.

Trời Hà Nội dở chứng. Mây đen kéo đến kín mít, sầm sì như cái đít nồi gang cháy. Vừa bước chân xuống sảnh thì mưa trút xuống.

Hạt mưa to như hạt ngô, đập *lộp bộp* xuống nền gạch sân thư viện, bắn tung tóe. Hơi đất bốc lên ngai ngái.

Đám sinh viên nháo nhác chạy tìm chỗ trú. Tao và Ngân đứng nép vào dưới mái hiên hẹp, nhìn màn mưa trắng xóa giăng mắc trước mặt.

– Mưa to quá. – Ngân lẩm bẩm, tay ôm chặt chồng sách trước ngực như sợ nó ướt.

– Đợi tí tạnh ngay ấy mà. Mưa rào thôi. – Tao trấn an, dù nhìn bầu trời đen kịt kia thì còn lâu mới tạnh.

Gió thổi mạnh, tạt nước mưa vào chỗ bọn tao đứng.

Tao cởi cái áo khoác ngoài ra. Tao rũ mạnh cái áo một cái, rồi trùm lên đầu cả hai đứa.

– Chạy không? Ra bãi xe có mái che.

Ngân nhìn tao, gật đầu.

– Một, hai, ba… Chạy!

Hai đứa lao vào màn mưa. Cái áo của tao căng ra như một túp lều di động.

Tao quàng tay qua vai Ngân, giữ chặt nó sát vào người mình để nó không bị ướt. Nó cũng nép chặt vào sườn tao, bước chân ríu rít theo nhịp chạy của tao.

Nước mưa tạt vào ống quần, lạnh buốt. Nhưng bên trong cái “túp lều” vải ấy, hơi nóng hầm hập.

Chạy được một đoạn ra đến nhà xe có mái tôn, hai đứa ướt như chuột lột ở phần dưới, nhưng đầu tóc vẫn khô cong.

Ngân thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì chạy. Nó vuốt mấy sợi tóc mai dính vào má, cười khanh khách.

– Ướt hết giày rồi. – Nó nhìn đôi giày bệt sũng nước.

– Giày tớ cũng thế. Mai lại đi tổ ong thôi.

Tao vắt cái áo sơ mi sũng nước, nước chảy ròng ròng xuống đất.

Hai đứa đứng dựa vào lan can nhà xe, nhìn mưa rơi. Tiếng mưa gõ vào mái tôn *rầm rầm* át đi tiếng còi xe ngoài phố Tràng Thi.

Ngân bỗng nhiên im lặng. Nó nhìn xa xăm vào màn nước trắng xóa, ánh mắt lại trở về vẻ đăm chiêu như lúc trong thư viện.

– An này. – Nó gọi, giọng nhỏ tí, gần như bị tiếng mưa nuốt chửng.

– Hả?

– Nếu sau này tớ đi xa… xa lắm ấy… cậu có chờ không?

Tao đang bận rũ nước ở gấu quần, nghe thế thì bật cười.

– Xa là bao xa? Sang Gia Lâm hay Đông Anh? Hay cậu định vào Sài Gòn thực tập?

– Không. Xa hơn thế. Đi vài năm mới về. Mà lúc về có khi… tớ khác rồi. Già đi, xấu đi, tay chai sạn đi.

Tao đứng thẳng dậy, nhìn nó. Trong đầu tao lúc này chỉ toàn màu hồng của tuổi 19 đầy nhiệt huyết và tiền bạc. Tao nghĩ nó đang lo lắng vẩn vơ kiểu con gái.

Tao nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nó. Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại mà tao thề sẽ không bao giờ để nó phải động vào nước rửa bát lạnh buốt mùa đông.

– Cậu đi đâu tớ cũng lôi về được. – Tao nói chắc nịch. – Với cả, cậu đi đâu được chứ? Bát tào phớ Nghĩa Tân còn chưa ăn chán, phở cuốn Ngũ Xã chưa đi, lẩu nướng Hà Nội chưa thử. Cậu nỡ bỏ à?

Ngân nhìn tao. Trong mắt nó có một cái gì đó vỡ vụn. Nó muốn nói, môi nó mấp máy, nhưng rồi lại thôi.

Nó biết tao không hiểu.

Tao nghĩ “xa” là khoảng cách địa lý đo bằng cây số. Còn nó đang nói về khoảng cách của thân phận, của những lo toan cơm áo gạo tiền mà tao – dù đã lăn lộn kiếm ăn – vẫn chưa hình dung hết được sự tàn khốc của nó.

– Ừ. Tào phớ ngon thế, bỏ sao được.

Ngân cười. Nụ cười méo xệch, buồn thiu. Nước mắt nó ầng ậng nơi khóe mắt, chực trào ra nhưng nó cố kìm lại.

– Thôi tạnh mưa rồi. Về đi. Tớ đói.

Nó rụt tay lại, quay đi. Tao đứng nhìn theo cái bóng lưng nhỏ bé của nó.

Trong túi quần tao, tờ giấy note màu vàng tao chưa kịp đưa cho nó vẫn còn nằm đó.

Trên đó tao viết: “Thi xong tớ mua tặng cậu đôi giày mới nhé. Đôi này cũ rồi.”

Tao không biết rằng, đôi giày mới hay cũ không quan trọng. Quan trọng là con đường nó sắp đi, tao có lẽ sẽ không thể đi cùng.

Mưa tạnh hẳn. Không khí trong veo nhưng lạnh buốt. Tao rùng mình, mặc lại cái áo khoác ướt sũng vào người.

Cái lạnh ngấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng linh cảm mơ hồ vừa nhen nhóm trong lòng tao. Rằng cái “ngôi nhà” mà tao đang cố xây đắp bằng những đồng tiền lẻ và sự lạc quan tếu táo này, có thể sẽ sập bất cứ lúc nào vì một cơn bão mang tên “thực tế”.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng