Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 72: Sân nhà​

Năm rưỡi chiều.

Cái ki-ốt Alo Phụ Kiện đặc quánh một thứ mùi hỗn tạp.

Tao đang cắm mặt vào cái bàn kỹ thuật, tay cầm con dao lam mỏng dính, cẩn thận lách vào khe viền của một con iPhone 5 vỡ nát bét. Thằng Khánh ngồi bên cạnh, đang hì hục khò nhiệt bóc lưng một con Samsung, mồm chửi thề lầm bầm vì keo dán nhà sản xuất làm chắc quá.

Điện thoại trong túi quần tao rung bần bật.

Tao lờ đi. Đang dở tay bẩy cáp màn hình, lệch một ly là đi tong vài trăm nghìn tiền đền máy.





Nó rung đến lần thứ ba.

Tao chép miệng, đặt con dao lam xuống mặt thảm cao su, lôi điện thoại ra.

Số của Lê Thu Hạ.

Bà sếp phó câu lạc bộ. Bà “ác nữ” lạnh lùng kiêu ngạo.

Tao bấm nghe, kẹp điện thoại giữa vai và tai, tay với lấy cái nhíp gắp tiếp mấy mảnh kính vỡ.

– Alo.

– An! Cứu! Máy chị nãy bị rơi… đen thui rồi! Bật không lên!

Giọng Hạ vang lên qua màng loa. Không trầm ổn, không ra lệnh, không có cái điệu bộ bề trên khịa đểu tao ở bến xe buýt hôm nọ. Giọng nó run rẩy, gấp gáp, pha lẫn sự hoảng loạn tột độ của một đứa con gái đang đứng trên bờ vực thảm họa.

– Rơi thế nào? Có vào nước không? – Tao hỏi, giọng đều đều, sặc mùi thợ thuyền.

– Rơi đập góc xuống cầu thang. Chị đem ra mấy hàng lớn ngoài đường Xuân Thủy rồi, thợ bảo chết nguồn, hỏng phản quang gì đấy, bắt để máy lại qua đêm mai mới khám được. Nhưng mà tối nay chị có việc không sửa được luôn là chết dở! An, mày xem sửa được không? Trong tối nay…

Hạ nói một hơi, nghẹn lại ở câu cuối. Sự bất lực ép cái tôi của một đứa con gái hoàn hảo xuống mức thấp nhất, buộc nó phải bấu víu vào cái phao cứu sinh cuối cùng: Thằng tân binh năm nhất mà nó từng đe dọa.

Tao ngừng tay.

Ở trường, nó là sếp. Nhưng khi đồ công nghệ lăn ra chết, tao mới là người nắm luật chơi.

– Đang ở đâu? – Tao hỏi.

– Đang ở Xuân Thuỷ.

– Vòng sang ngõ 175 đi. Alo Phụ Kiện. Mang qua đây ngay. Tuyệt đối không được cắm sạc cố vớt vát. Nhanh.

Tao cúp máy. Gọn lỏn. Không an ủi, không hứa hẹn rườm rà.

Mười lăm phút sau.

Một bóng người xuất hiện trước cửa kính cường lực của ki-ốt.

Lê Thu Hạ bước vào.

Hôm nay nó mặc một chiếc áo măng tô dáng dài màu be, thắt eo thanh lịch, bên trong là áo len cổ lọ đen, chân đi boot da lộn. Khuôn mặt tái nhợt vì lo lắng.

Sự xuất hiện của Hạ trong cái không gian bề bộn, vứt la liệt ốp lưng Tàu, rác nilon và đầy mùi kim loại cháy này trông lạc quẻ vãi chưởng. Giống như một con thiên nga trắng vô tình đậu xuống một bãi tập kết phế liệu.

Thằng Khánh đang cầm cái máy khò nhiệt, ngước lên. Mắt nó trố ra, cái miệng đang ngậm điếu thuốc há hốc. Nó huých cùi chỏ vào mạn sườn tao, lầm bầm đủ hai thằng nghe:
– Vãi lìn. Xinh thế. Khách mày à?

Tao không đáp thằng Khánh. Tao ngước lên nhìn Hạ.

Tao không đứng dậy đon đả chào mời. Không cợt nhả.

Tao dùng mũi giày, đá cái ghế nhựa màu xanh đã sờn cũ, bong tróc sơn ra góc ngoài của quầy kỹ thuật.

– Ngồi tạm đi. Đưa máy đây. Đợi tí em xem thử.

Hạ bước tới. Nó không nhăn mặt chê cái ghế bẩn. Nó ngoan ngoãn ngồi xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi, bồn chồn. Bà phó chủ nhiệm thét ra lửa giờ thu mình lại, phó mặc sự sống còn của bản kế hoạch vào tay thằng nhóc kém mình một tuổi.

Tao nhận lấy con iPhone từ tay Hạ. Góc phải trên cùng móp xệch, kính vỡ rạn chân chim.

Tao kéo cái đèn soi kỹ thuật chĩa thẳng xuống mặt bàn. Ánh sáng trắng sáng rực, hắt lên mặt tao. Tao đeo cái kính lúp chuyên dụng một bên mắt vào.

Bắt đầu phẫu thuật.

Tay tao cầm con dao lam mỏng, lách nhẹ vào khe hở mép màn hình.

Tách. Tách.

Tiếng lẫy nhựa bung ra giòn giã.

Tao dùng cái kẹp nhựa, từ từ bẩy cụm màn hình lên. Mọi cử động đều chậm rãi nhưng dứt khoát. Cổ tay tao giữ một lực vừa đủ để không làm đứt sợi cáp mỏng như tờ giấy bên dưới.

Không gian trong tiệm chìm vào im lặng. Thằng Khánh cũng biết ý, vặn nhỏ nhạc lại. Chỉ còn tiếng quạt hút mùi chạy ro ro.

Sức nóng từ bóng đèn soi phả thẳng vào mặt tao. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Tao cắn nhẹ môi dưới, tập trung cao độ.

Từ khóe mắt, tao nhận ra Hạ đang ngồi im như tượng. Nó không bấm điện thoại mượn, không nhìn ra đường. Nó dán mắt vào đôi bàn tay của tao.

Những ngón tay thô ráp. Kẽ móng tay dính những vệt đen của dầu máy và keo dán mà xà phòng không thể rửa sạch. Những vết xước nhỏ do bị mảnh kính cứa vào chồng chéo lên nhau. Đôi bàn tay lấm lem ấy đang xoay xở với những con ốc vít nhỏ bằng nửa hạt gạo một cách cực kỳ điêu luyện, không thừa một động tác nào.

Tao biết nó đang nhìn gì.

Cái định kiến về một thằng sinh viên năm nhất trẻ trâu, mồm mép lươn lẹo, thích khịa đểu chắc chắn đang bị đập vỡ vụn trong đầu nó lúc này. Sự phong trần, xù xì và cái cách tao chìm đắm vào công việc nó trần trụi, thật thà hơn bất cứ bài thuyết trình bóng bẩy nào trên giảng đường.

Tao dùng nhíp gắp tấm giáp bảo vệ cáp ra.

– Không chết nguồn. – Tao lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. – Rơi mạnh quá đứt cáp màn hình thôi. Máy sập tối thui nên mấy hàng kia nó lười bung máy check kỹ, hoặc nó định “luộc” tiền hỏng nguồn của sếp đấy.

Tao nói không ngẩng lên nhìn. Tay với lấy cái màn hình mới trong tủ linh kiện.

Nghe tao nói thế, tao thấy bờ vai Hạ khẽ thả lỏng xuống. Nhịp thở của nó nhẹ nhõm hơn hẳn. Mùi hương thanh mát từ người nó tỏa ra, hòa vào cái mùi khét lẹt của thiếc hàn, tạo ra một thứ không khí kỳ lạ ngay tại sân nhà của tao.

Ba mươi phút trôi qua.

Tao ấn nhẹ cụm màn hình mới vào khung máy.

Cạch. Cạch.

Mọi thứ khít khịt.

Tao cắm cáp sạc, ấn giữ nút nguồn.

Năm giây sau. Quả táo cắn dở màu trắng sáng rực lên trên nền đen.

Tao đẩy cái điện thoại trượt trên mặt bàn cao su về phía Hạ.

– Lên rồi. Test cảm ứng đi.

Hạ vồ lấy cái máy. Ngón tay nó lướt nhanh trên màn hình. Dữ liệu còn nguyên. Ứng dụng không suy suyển.

Nó vội vàng kết nối wifi, mở app mail, thao tác nhoay nhoáy. Ba phút sau, nó thở hắt ra một hơi dài, tựa lưng vào cái ghế nhựa cứng ngắc. Tảng đá ngàn cân đè trên ngực đã được gỡ xuống.

Hạ khóa màn hình điện thoại, ngẩng lên nhìn tao. Ánh mắt đó không còn sự cảnh giác, không còn lớp phòng thủ. Nó ngập tràn sự biết ơn.

Nó mở cái túi xách bằng da thật, rút ví ra.

Tao biết thừa nó đang nghĩ gì. Nó đang chuẩn bị tâm lý để bị tao “chém đẹp”. Hoặc, nó đang đợi tao giở cái giọng thảo mai, sáo rỗng kiểu “chỗ người quen trong câu lạc bộ, em làm giúp chị thôi không lấy tiền đâu”.

Nhưng tao thì đéo.

Tình cảm là tình cảm. Bàn kỹ thuật là bàn kỹ thuật. Tao đéo bán rẻ mồ hôi của tao để đổi lấy một cái nhìn thiện cảm rẻ tiền.

Tao với tay lấy cái giẻ lau, chùi những vết keo dính trên tay. Tao với lấy cốc trà đá cặn trên bàn, nhấp một ngụm đắng nghét.

– Đứt cáp màn, em thay nguyên cụm màn mới, loại linh kiện tốt. – Tao nhìn thẳng vào mắt Hạ, báo giá. – Khách ngoài em lấy 300 nghìn. Người trong câu lạc bộ… thôi thì lấy giá ưu đãi. Chẵn 290 nghìn.

Khánh đang hút thuốc ở góc bên kia sặc khói, ho sụ sụ. Bớt 10 nghìn? Thằng khốn nạn này chém giá còn bẩn bựa hơn cả đi buôn đồng nát.

Hạ hơi sững người. Bàn tay đang cầm xấp tiền khựng lại giữa không trung.

Nó nhìn tao. Nhìn cái mặt lạnh tanh, chờ đợi tiền nong sòng phẳng của tao.

Và rồi. Bật cười.

Không phải nụ cười mỉm xã giao. Không phải nụ cười gượng ép. Hạ cười thành tiếng, một nụ cười rạng rỡ, thoải mái và sáng bừng nhất mà tao từng thấy từ lúc gặp nó đến giờ.

Hạ hiểu. Nó đủ thông minh để hiểu rằng tao không nịnh nọt lấy lòng. Tao không dùng 300 nghìn bạc lẻ để mua chuộc sự mang ơn của sếp phó. Tao tôn trọng công sức của tao, và tao tôn trọng nó bằng cách sòng phẳng nhất.

– Được. 290 nghìn. – Hạ rút ba tờ 100 nghìn, đặt lên bàn.

Tao mở ngăn kéo, lấy đúng tờ 10 nghìn, trả lại.

Hạ nhận tiền thừa, cất vào ví. Nó đứng dậy, vuốt lại vạt áo măng tô.

– Cảm ơn nhé, An. Hôm nay mày cứu chị một mạng. – Hạ nói, giọng dịu dàng.

– Việc của thợ thôi. Lần sau rơi máy nhớ mang thẳng qua đây, ra ngoài đường nó luộc cho nát người.

Hạ gật đầu. Nó quay gót bước ra cửa.

Trước khi đẩy cửa kính bước ra ngoài đường Xuân Thủy lộng gió, Hạ dừng lại, ngoái đầu nhìn vào.

Ánh mắt nó lướt qua cái biển hiệu đèn led, lướt qua cái mớ lộn xộn của cửa hàng, và dừng lại ở tao đang cặm cụi cất đồ nghề. Sự tò mò của một người phụ nữ đối với một thằng đàn ông đã được đánh thức, rõ ràng và mãnh liệt.

Mùi nước hoa thanh mát tan dần vào không khí, để lại cái vị ngai ngái của nhựa thông.

Tao cầm tờ 100 nghìn lên, vuốt phẳng phiu, nhét vào hộp tiền. Mép môi tao vô thức nhếch lên.

Ở trường, Hạ có thể là sếp. Nhưng bước vào Alo Phụ Kiện, đây là sân nhà của tao.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng