Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 29: “Doanh nghiệp” nhỏ​

Căn phòng trọ của tao và thằng Khánh giờ ồn ào như một cái xưởng cơ khí thu nhỏ.

Không còn tiếng dế kêu rả rích hay tiếng nước nhỏ giọt buồn thảm từ trần nhà nữa. Thay vào đó là tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù như trực thăng cất cánh, tiếng ổ cứng cũ rít lên ken két mỗi khi đọc dữ liệu, và tiếng gõ phím lạch cạch không ngớt của thằng Khánh.

Mùa thi đến.

Mùa thi của sinh viên là mùa gặt của bọn tao. Laptop hỏng, Win lỗi, máy treo do mở quá nhiều tab tài liệu, hay đơn giản là cần cài phần mềm để làm bài tập lớn. Nhu cầu tăng vọt như giá vàng ngày vía Thần Tài.

Khánh quyết định mở rộng quy mô. Nó gọi đây là chiến dịch phủ sóng thương hiệu.





Nó ngồi nhà, lập chục cái nick ảo, chui vào các diễn đàn sinh viên nội bộ của Thương Mại, Sư Phạm, Quốc Gia, Báo Chí. Nó spam bài viết, comment dạo, thậm chí tự tạo drama máy hỏng rồi lấy nick khác vào seeding giới thiệu dịch vụ của bọn tao. Văn mẫu của nó nghe kêu vãi chưởng: “Uy tín – Tận tâm – Giá sinh viên – Cứu dữ liệu như cứu người yêu cũ”.

Còn tao, tao được phân công làm bộ phận Marketing thực địa.

Nhiệm vụ của tao là đi rải truyền đơn. Nhưng không phải phát tờ rơi tay bo ngoài cổng trường cho người ta vứt đi. Khánh in ra hàng trăm cái decal nhỏ xíu, cỡ bằng bao diêm, in dòng chữ vàng chóe trên nền đen: “SỬA MÁY TÍNH TẠI NHÀ – ALO LÀ CÓ – 09XXXX”.

Nó bắt tao chui vào các quán nét quanh khu Cầu Giấy, rình lúc chủ quán không để ý thì dán trộm lên cạnh màn hình máy tính. Hoặc lẻn vào các khu giảng đường, dán lên mặt bàn, dán vào cửa nhà vệ sinh.

Một công việc đòi hỏi sự lén lút, mặt dày và đôi chân nhanh nhẹn.

Chiều thứ Ba. Ký túc xá Đại học Sư Phạm.

Tao đeo cái balo, giả vờ làm sinh viên vào thăm bạn. Mục tiêu là cái bảng tin ở sảnh tầng 1 và mấy cái cột ở nhà xe.

Tao vừa dán được cái decal thứ ba lên bảng tin, đè lên tờ quảng cáo gia sư của thằng khác, thì có tiếng quát giật ngược từ phía sau:

– Ê! Thằng kia! Làm cái trò gì đấy?

Tao quay lại. Một lão bảo vệ già, tay cầm dùi cui cao su, đang hùng hổ lao tới.

Phản xạ tự nhiên của một thằng làm chui, tao co giò chạy.

– Đứng lại! Bắt lấy nó! Thằng dán quảng cáo bậy!

Lão bảo vệ già nhưng chạy khỏe như vận động viên điền kinh. Lão thổi còi toe toe làm náo loạn cả cái sân ký túc. Mấy đứa sinh viên nữ đang đi bộ giật mình dạt hết sang hai bên, nhìn tao như nhìn tội phạm truy nã.

Tao cắm đầu chạy về phía khu nhà vệ sinh cuối dãy nhà C. Tim tao đập thình thịch, muốn văng ra khỏi lồng ngực. Cái cảm giác nhục nhã nó dâng lên tận cổ. Tao đường đường là sinh viên đại học, giờ bị rượt đuổi như chó hoang chỉ vì mấy cái tem quảng cáo rách.

Tao lao vào một cánh cửa khép hờ.

Kho chứa đồ vệ sinh.

Mùi hôi của chổi lau nhà chưa giặt kỹ, mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc xộc vào mũi tao. Căn phòng tối om, chật chội, đầy nhện và bụi.

Tao nép sau mấy cái xô nhựa xếp chồng lên nhau, nín thở.

Tiếng bước chân rầm rập chạy qua cửa. Tiếng lão bảo vệ chửi đổng: “Mẹ kiếp, nó chui lỗ nào nhanh thế không biết.”

Tao ngồi thụp xuống, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, ướt đẫm cái áo phông bên trong. Tay tao vẫn nắm chặt xấp decal dính dấp.

Tao nhìn cái xô nhựa bẩn thỉu trước mặt. Tự nhiên thấy buồn cười. Đời tao đúng là gắn liền với những cái xô và những góc tối.

Nhưng tao không sợ như hồi trốn trong kho hàng lậu nữa. Lần này, tao thấy kích thích.

Tao bóc một cái decal ra. Dán phịch một cái lên thành cái xô nhựa bẩn nhất.

– Cho mày biết thế nào là marketing du kích. – Tao lầm bầm.

Đợi êm êm, tao lẻn ra ngoài, hòa vào đám sinh viên đang tan tầm, đi ra cổng chính với vẻ mặt tỉnh bơ như chưa từng có cuộc rượt đuổi nào.

Chiến dịch của thằng Khánh hiệu quả không ngờ.

Điện thoại hotline réo liên tục.

Căn phòng hơn 10 mét vuông chính thức vận hành theo dây chuyền chuyên môn hóa.

Khánh phụ trách “ca khó”: lỗi main, lỗi chip, cứu dữ liệu, cài phần mềm chuyên dụng. Nó ngồi ghế xoay, ra dáng giám đốc kỹ thuật, chỉ tay năm ngón và chém gió với khách qua điện thoại.

Tao phụ trách “ca mềm” và phần cứng cơ bản. Tháo máy, vệ sinh bụi, tra keo tản nhiệt, nâng cấp RAM, thay bàn phím.

Những ngày đầu tao lóng ngóng, tay chân thừa thãi, vặn ốc toàn bị trờn ren hoặc thừa ốc khi lắp lại. Khánh chửi tao như tát nước vào mặt. Nhưng tao không tự ái. Tao học.

Tao học cách phân biệt ốc dài ốc ngắn. Học cách dùng nhíp gắp bụi trong khe tản nhiệt. Học cách phết keo tản nhiệt sao cho chỉ một hạt đậu xanh là đủ lan đều mặt chip, không bị lem nhem.

Một tuần sau, tao tháo lắp con Dell Inspiron cũ mèm chỉ mất 10 phút. Tay tao dính đầy bụi đen và dầu máy, móng tay lúc nào cũng đen sì, nhưng tao thấy sướng.

Đó là cái sướng của việc làm chủ công cụ. Tao không còn là thằng An chỉ biết dùng sức trâu bò đi bốc vác nữa. Tao có nghề.

Doanh thu tăng trưởng.

Bọn tao không dùng ví nữa. Tiền lẻ, tiền chẵn kiếm được trong ngày, bọn tao nhét chung vào một cái hộp bánh quy Danisa cũ.

Cái hộp bằng thiếc, in hình lâu đài châu Âu sang chảnh, nhưng bên trong là tiền cũ cả tiền lẻ lẫn tiền chẵn.

Mỗi tối, sau khi chốt xong đơn cuối cùng, tao với Khánh lại mở hộp ra. Âm thanh của tiền nghe vui tai hơn bất kỳ bản nhạc nào.

Có tiền, bọn tao bắt đầu đi “săn” hàng.

Chợ giời Đê La Thành, chợ Trời Phố Huế. Khánh dẫn tao đi lùng sục từng sạp hàng cũ nát.

Nó dạy tao cách nhìn mainboard.

– Mày nhìn cái tụ này. Nếu đầu nó phẳng lì, sáng bóng là tụ xịn, chưa bị thay. Còn nếu nó hơi phồng lên, hoặc chân hàn có vết nhựa thông vàng khè, là hàng sửa rồi, hàng dựng. Mua về lắp cho khách là ăn cám.

Nó dạy tao cách mặc cả với mấy lão chủ quán cáo già. Cách giả vờ chê ỏng chê eo rồi bỏ đi để nó gọi lại.

Tao học nhanh. Cái sự lươn lẹo của thằng Khánh ngấm vào tao, cộng hưởng với cái sự lì lợm của dân miền Trung, tạo thành một thằng An phiên bản nâng cấp.

Một buổi chiều, có thằng sinh viên Xây Dựng mang con máy đến bắt đền.

Nó là một thằng to con, đeo kính cận, mặt hầm hầm.

– Chúng mày làm ăn kiểu gì thế? Tao mới vệ sinh máy ở đây hôm qua, về nhà bật lên quạt kêu như công nông, giờ máy nóng ran tự tắt. Đền máy cho tao!

Khánh đang bận cài server từ xa, nó hất hàm về phía tao:
– Mày xử lý đi.

Tao đứng dậy. Bình thường, tao sẽ hoảng, sẽ xin lỗi rối rít. Nhưng hôm nay, trong túi tao có tuốc nơ vít và trong đầu tao có kiến thức.

Tao bình tĩnh mở máy ra trước mặt nó.

– Ông nhìn kỹ nhé.

Tao chỉ vào cái quạt chip. Một cánh quạt bị gãy, văng ra kẹt vào khe tản nhiệt.

– Hôm qua tôi làm xong, test máy chạy êm ru ông mới mang về. Ông nhìn vết gãy này xem. Vết mới tinh, nhựa trắng hếu. Mà quan trọng là cái tem bảo hành tôi dán ở ốc đây này.

Tao chỉ vào con tem vỡ bé xíu có chữ ký của tao dán đè lên con ốc giữ quạt. Tem đã bị rách.

– Ông tự ý tháo máy ra, chọc ngoáy làm gãy cánh quạt, giờ mang đến bắt đền à?

Thằng kia đỏ mặt, ấp úng:
– Tao… tao chỉ mở ra xem chúng mày có luộc đồ không thôi…

– Ông mở ra là mất bảo hành. Lỗi do ông thao tác sai. Giờ muốn sửa thì thay quạt mới. Hai trăm nghìn. Không sửa thì cầm máy về.

Giọng tao đanh lại, lạnh lùng. Tao nhìn thẳng vào mắt nó, không chớp.

Thằng kia đuối lý, lầm bầm chửi thề vài câu rồi móc ví trả tiền thay quạt.

Lúc nó về, Khánh quay sang tao, giơ ngón tay cái lên.

– Khá lắm. Phải thế chứ. Làm nghề này mà hiền là chúng nó cưỡi lên đầu ngay.

Tao cười nhạt, lau mồ hôi tay vào quần. Cảm giác chiến thắng này ngon hơn cả bát phở bò.

Cuối tuần. Tổng kết doanh thu.

Cái hộp Danisa đầy ắp. Trừ hết chi phí, vốn liếng, mỗi thằng đút túi được gần hai triệu.

Một con số không tưởng với tao cách đây một tháng.

– Liên hoan! – Khánh tuyên bố.

Nó phóng xe ra chợ Nghĩa Tân, mua về nửa cân thịt quay, một túi nem chua rán, lạc rang húng lìu và hai lít bia hơi đựng trong can nhựa vàng.

– Gọi cả Ngân sang đi. – Khánh bảo tao. – Ăn một mình mất lộc. Với cả… để tao xem mày với nó diễn kịch đến bao giờ.

Tao nhắn tin cho Ngân. Năm phút sau, nó sang.

Nó mặc bộ đồ ở nhà gọn gàng, tay cầm theo đĩa dưa chuột chẻ làm mồi góp vui.

Ba đứa ngồi quây quanh cái bàn gỗ ép – giờ đã thành bàn làm việc kiêm bàn ăn. Mùi thịt quay thơm phức.

– Nào, nâng ly chúc mừng “Tập đoàn công nghệ” 10 mét vuông làm ăn phát đạt! – Khánh rót bia ra cốc nhựa, hô to.

– Chúc mừng hai ông chủ. – Ngân cười, cụng cái cốc nước lọc của nó vào cốc bia của bọn tao.

Khánh uống một hơi hết nửa cốc, khà một tiếng sảng khoái rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt về kế hoạch tương lai. Nào là thuê cửa hàng mặt phố, nào là tuyển nhân viên chân dài, nào là mở chuỗi hệ thống sửa chữa toàn miền Bắc.

Tao ngồi nghe, gật gù, tay bốc miếng thịt quay giòn bì bỏ vào mồm. Ngon. Vị béo ngậy của mỡ lợn hòa với vị đắng của bia hơi đúng là cực phẩm.

Ngân ngồi đối diện tao. Nó ăn uống nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng mấy câu chuyện chém gió của thằng Khánh. Trước mặt thằng Khánh, nó vẫn giữ khoảng cách với tao, xưng hô “cậu – tớ” đầy khách sáo.

– Cậu ăn đi An, miếng này nạc này. – Ngân gắp cho tao một miếng thịt, giọng điệu bình thường như bạn bè.

Nhưng bên dưới gầm bàn chật chội, một bàn chân trần đang lén lút tìm đường.

Ngón chân cái của nó chạm nhẹ vào mắt cá chân tao. Rồi trượt dần lên bắp chân.

Tao giật mình, sặc ngụm bia đang uống dở.

– Khụ… khụ…

– Làm sao thế? Ăn từ từ thôi, có ai tranh đâu mà vội. – Khánh vỗ vỗ vào lưng tao, cười hô hố.

Tao ho sù sụ, mặt đỏ tưng bừng. Tao liếc nhìn Ngân.

Mặt nó tỉnh bơ. Nó đang thong thả chấm miếng dưa chuột vào bát bột canh, mắt nhìn thẳng vào tao, trong veo và ngây thơ vô số tội.

Bàn chân nó dưới gầm bàn vẫn không dừng lại. Nó cọ nhẹ vào ống đồng của tao, trêu ngươi, khiêu khích.

Tao kẹp chặt chân nó lại bằng hai chân của mình. Giữ cứng ngắc.

Ngân hơi nhướng mày, khóe môi cong lên một chút xíu, rồi nó rút chân về.

– Hai người làm ăn tốt thế này, chắc sắp đổi đời rồi nhỉ. – Nó nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ giả tạo.

– Đương nhiên. Thằng An giờ tay nghề cứng lắm, sắp thành thợ cả rồi. – Khánh vỗ vai tao.

Tao cười gượng, tim vẫn đập thình thịch vì cú chạm lén lút vừa rồi.

Tao nhìn căn phòng bừa bộn máy móc. Nhìn hộp bánh Danisa đựng tiền. Nhìn thằng bạn quái chiêu và cô gái bí mật đang ngồi trước mặt.

Đây là doanh nghiệp của tao. Đây là thế giới của tao.

Nó nhỏ bé, chật chội, đôi khi bốc mùi. Nhưng ở đây, tao có tiền, có vị thế, và có cả những rung động ngầm thú vị.

Tao nâng cốc bia lên, uống cạn. Vị bia hôm nay không đắng. Nó ngọt. Ngọt lừ.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng