Chương 106: Ngôi nhà trống
Sáng thứ Bảy.
Tiếng bánh xe vali nhựa lăn lộc cộc trên nền gạch hoa cắt ngang giấc ngủ chập chờn của tao. Chị Lan đang đứng ở cửa, tay xách nách mang, bộ dạng dân văn phòng chuẩn bị đi công tác.
– Chị bay chuyến mười giờ vào Sài Gòn. Chủ nhật tuần sau mới về. Mày ở nhà khóa cửa nẻo cẩn thận, dọn dẹp bếp núc cho đàng hoàng đấy.
Chị buông một câu ráo hoảnh rồi lên taxi.
Nửa tiếng sau, đến lượt thằng Khánh. Nó nhét vội bộ phím cơ, con chuột gaming và mấy bộ quần áo nhàu nhĩ vào cái balo rằn ri.
– Tao nhận kèo cày thuê xuyên lục địa bên Từ Sơn. Chắc ba bốn ngày mới mò mặt về. Có gì công việc mày lo giùm tao nhé, tao off.
Nó ném lại cái chìa khóa cửa cuốn lên bàn rồi phóng con Wave ghẻ đi thẳng.
Căn nhà bốn tầng mặt ngõ Bùi Xương Trạch bỗng chốc rỗng tuếch.
Khái niệm yên tĩnh ở cái đất Hà Nội này đôi khi không phải là một món quà. Nó giống như một cái hố không đáy. Tao ngồi dưới tầng một, tay cạo lớp keo cũ trên cái màn hình điện thoại vỡ. Xung quanh im phăng phắc. Chỉ có cái đèn tín hiệu màu xanh lá cây của cục modem wifi nhấp nháy liên tục ở góc tường. Nhấp nháy. Đều đặn. Vô hồn. Nó giống hệt cái guồng quay kiếm tiền của tao hiện tại. Cứ chạy liên tục, xử lý dữ liệu, đẩy tiền vào hộp, đéo có cảm xúc.
Tao lờ đi cái sự trống trải ấy. Ép kính, dán cường lực, đóng gói mấy chục cái ốp lưng chuẩn bị lát nữa giao cho shipper. Công việc cuốn tao đi hết cả buổi sáng sang tận chiều.
Nhưng đến tầm bốn giờ, cái sự tĩnh lặng bắt đầu làm tao thấy gai người.
Mọi ngày, giờ này cái sàn gỗ tầng hai đã rung lên vì tiếng nhạc EDM xập xình. Tiếng guốc nhọn gõ lộc cộc. Hoặc không, Mai Anh sẽ diện một cái váy ngủ lụa mỏng dính, lượn lờ xuống bếp tìm đồ ăn vặt, tiện thể lướt qua quầy kỹ thuật buông vài câu trêu ghẹo, chọc tức tao cho vui cửa vui nhà.
Hôm nay, tuyệt nhiên im bặt.
Lần đầu tiên tao thấy cái nhà này vắng lặng đến mức tao nghe rõ cả tiếng cái quạt thông gió trong nhà vệ sinh đang chạy rè rè vì khô dầu.
Lúc đầu, tao tặc lưỡi. Chắc đêm qua bà chị lại đi quẩy bar sàn hay lượn lờ phố xá về muộn, giờ đang ngủ nướng bù sức. Dân chơi hệ sống về đêm thì giờ giấc sinh học đéo bao giờ bình thường. Tao tiếp tục cắm mặt vào cái mỏ hàn.
Bảy giờ tối.
Cái dạ dày trống rỗng biểu tình, réo lên một tiếng ùng ục. Tao tắt khò nhiệt, vươn vai nghe các khớp xương kêu răng rắc. Định ra ngõ làm bát phở hoặc mua hộp cơm rang dưa bò.
Tao bước ra chân cầu thang, ngửa cổ nhìn lên tầng hai, hắng giọng gọi với lên:
– Chị Mai Anh ơi! Có ăn cơm không em mua luôn một thể?
Không có tiếng trả lời.
– Chị Mai Anh! Đâu rồi?
Tao gọi câu thứ hai, to hơn. Đáp lại tao vẫn chỉ là sự im lặng đặc quánh của căn nhà trống.
Linh tính của một thằng lỳ lợm quen lăn lộn ngoài đường mách bảo tao có chuyện đéo ổn. Một đứa ồn ào như Mai Anh không bao giờ im lặng lâu đến thế, trừ khi nó không có nhà. Nhưng chiều nay tao không thấy nó dắt cái Vespa ra khỏi cổng.
Tao chùi hai bàn tay dính mạt kính vào ống quần bò. Lê bước lộc cộc lên cầu thang.
Tầng hai tối om. Cửa phòng Mai Anh không khóa, hé mở một khe nhỏ cỡ hai ngón tay.
Tao lấy tay đẩy nhẹ cánh cửa.
Phòng không bật đèn. Rèm cửa kéo kín bưng, chặn đứng mọi luồng ánh sáng từ ngõ hắt vào. Không khí bên trong ngột ngạt đến nghẹt thở vì không bật điều hòa.
Mùi nước hoa đắt tiền ngọt lịm thường ngày giờ bị pha lẫn với một thứ mùi chua chua, ngai ngái của mồ hôi ứ đọng. Căn phòng bừa bộn hệt như cái bãi chiến trường.
Tao lần mò tìm công tắc. Bật cái đèn ngủ màu vàng ở góc tường lên.
Dưới ánh sáng lờ mờ, giao diện “nữ hoàng thị phi” đang sụp đổ hoàn toàn.
Trên chiếc giường nệm êm ái, Mai Anh cuộn tròn người lại như một con nhộng trong cái chăn bông mùa đông dày cộp. Không còn những chiếc váy hai dây lụa là khoe da thịt. Không còn sự lả lơi khiêu khích.
Khuôn mặt ả nhợt nhạt, trắng bệch, không một chút son phấn nào che đậy. Đôi môi hay cười cợt giờ khô khốc, nứt nẻ, ứa ra những vệt máu rỉ nhỏ xíu. Cả thân hình ả rung lên bần bật dưới lớp chăn dày.
Tao nhíu mày, bước nhanh tới mép giường.
Không chần chừ, tao vươn bàn tay đầy những vết chai sần, thô ráp áp thẳng lên trán ả.
Nóng rẫy.
Nhiệt độ truyền qua lòng bàn tay tao hầm hập như chạm vào một hòn than đang bốc lửa. Lửa sốt đang thiêu đốt cơ thể ả từ bên trong.
Bị động chạm, Mai Anh lờ mờ mở mắt. Đôi mắt sắc lẹm thường ngày giờ đục ngầu, lờ đờ và mệt mỏi cùng cực. Ả nhìn thấy tao đang cúi xuống.
Không có câu chửi đỏng đảnh. Không có cái gạt tay chảnh chọe.
Ả chỉ khẽ mấp máy đôi môi nứt nẻ, thều thào bật ra hai chữ yếu ớt, mỏng tang như tờ giấy:
– Chị lạnh…
Cái âm thanh ấy đập vào tai tao. Nó lột trần sự yếu đuối của một đứa con gái luôn phải gồng mình lên để làm vỏ bọc hào nhoáng.
Tao không luống cuống. Tao cũng đéo phải cái loại đàn ông rườm rà, ngồi xuống vuốt tóc dỗ dành hay hỏi han dăm ba câu thừa thãi kiểu “chị ốm à”, “chị có sao không”. Bệnh tật đéo chữa bằng lời nói.
Tao rút tay lại, kéo mép chăn đắp kín lên tận cổ ả, ém chặt hai bên sườn để gió không lùa vào.
– Sốt hầm hập thế này mà đéo há mồm ra gọi ai à? Lớn rồi mà dở hơi thế? Nằm im đấy chờ tí.
Tao cằn nhằn một câu bỗ bã, cộc lốc. Xoay người bước thẳng ra khỏi phòng.
Tao phi xuống tầng một, vơ vội chùm chìa khóa, nhảy lên con Wave lao vọt ra ngoài ngõ Bùi Xương Trạch.
Đường phố buổi tối tấp nập người qua lại. Tao lách xe qua dòng người, tấp vào hiệu thuốc Tây sáng đèn ngay ngã ba. Mua vỉ Efferalgan sủi, hai vỉ thuốc cảm, thêm một hộp miếng dán hạ sốt.
Mua xong thuốc, tao rồ ga chạy thẳng ra đầu đường Khương Đình. Tấp vào cái quán cháo sườn sụn vỉa hè đang bốc khói nghi ngút.
– Cô cho cháu một suất mang về. Cô cho cháu thật nhiều tía tô, hành hoa với rắc đẫm hạt tiêu vào. Giải cảm cô nhé.
Tao đứng chờ, mắt dán vào nồi cháo đang sôi lục bục. Tầm này không có cái gì vực dậy con người ta nhanh bằng một bát cháo hành tía tô cay xè tát mồ hôi.
Mười lăm phút sau, tao quay lại phòng Mai Anh.
Tao bóc miếng dán hạ sốt, ụp thẳng lên cái trán đang rịn mồ hôi của ả. Miết mạnh hai mép cho dính chặt.
Tao đổ bịch cháo sườn ra cái bát sứ mang từ dưới bếp lên. Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, mang theo mùi hăng hắc của tía tô và vị cay nồng của hạt tiêu. Tao dùng thìa đảo đều, thổi phù phù cho bớt nóng.
– Dậy. Ăn tí cháo rồi uống thuốc. – Tao hất hàm, gõ cái thìa vào thành bát kêu lanh canh.
Nhưng người ốm thường cực kỳ cáu bẳn và ngang ngược. Nhất là cái loại con gái quen được nuông chiều như Mai Anh.
Ả nhăn mặt, khẽ lắc đầu. Cánh tay yếu ớt thò ra khỏi chăn, gạt nhẹ cái bát cháo trên tay tao ra.
– Không ăn… đắng miệng lắm. Buồn nôn. Để yên cho chị ngủ…
Ả thều thào, nhắm tịt mắt lại, định kéo cái chăn trùm kín qua đầu để trốn tránh.
Sự kiên nhẫn của tao bốc hơi.
Tao không phải người yêu của ả để mà ngồi dỗ ngọt. Tao là cái cột nhà bất đắc dĩ của cái đại bản doanh đang trống hoác này.
Tao đặt mạnh bát cháo xuống cái tủ đầu giường.
Tao ngồi phịch xuống mép nệm. Thò tay tóm lấy mép chăn, kéo giật phăng xuống ngang ngực ả.
Mai Anh giật mình, hé mắt định phản kháng. Nhưng tay trái tao đã luồn ra sau gáy ả, đỡ lấy cái cổ đang mềm nhũn. Tao dùng lực của một thằng thanh niên, xốc bổng nửa người trên của ả ngồi dậy.
Tao lôi cái gối, chèn ra phía sau, ép ả phải tựa lưng vào thành giường. Một động tác thô bạo, dứt khoát nhưng lại cực kỳ vững chãi, không cho ả cơ hội trượt xuống.
Mai Anh trố mắt nhìn tao, hơi thở hổn hển.
Tao bưng bát cháo lên, múc một thìa đầy, kề sát vào miệng ả. Ánh mắt tao ghim thẳng vào đôi mắt đang đờ đẫn kia. Lạnh tanh, đanh thép.
– Há mồm ra. Đừng có giở cái thói trẻ con ra ở đây.
Giọng tao trầm xuống, mang theo một sức nặng ép người khác phải phục tùng.
– Ốm dặt dẹo thế này lấy ai quay video chốt đơn cho tôi? Cửa hàng đang cần người. Ăn vài thìa rồi uống thuốc, muốn ngủ đến bao giờ thì ngủ. Há mồm!
Sự thô lỗ, sòng phẳng, đan xen với cái cớ lợi dụng công việc làm Mai Anh khựng lại.
Cái vỏ bọc “sư tử cái” kiêu ngạo, đỏng đảnh thường ngày bị tao đập vỡ vụn bằng một bát cháo hành và một câu ra lệnh cục súc.
Ả nhìn tao. Cái nhìn không còn sự khiêu khích hay lả lơi nhục dục.
Ả ngoan ngoãn hé đôi môi khô nứt ra.
Tao đút từng thìa cháo nóng hổi vào miệng ả. Mùi tía tô, mùi hành hoa và vị cay xè của hạt tiêu xộc lên mũi, chạy thẳng xuống dạ dày đang trống rỗng.
Được ba thìa, trán Mai Anh bắt đầu vã mồ hôi hột. Hơi nóng ép cái hàn khí trong người thoát ra ngoài. Mắt ả đỏ hoe. Nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mi vì cay, vì mệt, và vì một cái gì đó nghẹn ngào đang vỡ ra trong lồng ngực.
Ả không giơ tay lên quệt nước mắt.
Nuốt xong thìa cháo thứ tư, Mai Anh từ từ gục đầu xuống.
Ả tựa trán vào ngực tao. Mái tóc rối bời cọ xát vào lớp áo phông của tao. Ả ngoan ngoãn, nhu mì và yếu ớt hệt như một con mèo ốm đang tìm chỗ nương tựa.
Tao giữ nguyên tư thế. Một tay bưng bát cháo, một tay vẫn đặt hờ trên bả vai ả.
Trong căn phòng tối mờ, cái ranh giới của sự lả lơi, trêu đùa nhục dục mọi ngày biến mất sạch sẽ. Những toan tính vờn bắt không còn tồn tại. Chỉ còn lại sự gắn kết chân thành, trần trụi của hai con người đang nương tựa vào nhau giữa một ngôi nhà trống.
Tao để mặc cho hơi nóng từ người ả truyền sang lồng ngực mình. Tiếng quạt trần vẫn quay lờ đờ trên đỉnh đầu, đều đặn và yên ả. Đêm nay, tao sẽ làm nốt cái trách nhiệm của một thằng đàn ông trong nhà.