Chương 50: Bữa Lẩu Đông Người
Văn phòng khoa Luật nằm ở tầng 2 nhà hiệu bộ, lát gạch hoa sạch bóng loáng, điều hòa mát lạnh, khác hẳn cái không khí hầm hập mồ hôi của giảng đường.
Tao đứng trước cửa, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng. Cái áo này tao mới giặt ủi phẳng phiu tối qua, sơ vin gọn gàng trong quần âu đen. Tao vuốt mặt một cái, rũ bỏ cái vẻ mặt “ông chủ nhỏ” tính toán lỗ lãi, đeo lên cái mặt nạ khắc khổ của thằng sinh viên nghèo vượt khó.
Gõ cửa. Bước vào.
Ông thầy dạy Pháp luật đại cương đang ngồi chấm bài, cặp kính lão trễ xuống sống mũi. Ông ngước lên, ánh mắt sắc như dao cau nhìn tao qua gọng kính.
– Thưa thầy, em là Nguyễn Minh An, lớp PLĐC 1. Em đến xin thầy xem xét lại việc cấm thi ạ.
Tao trình bày. Giọng tao trầm, chậm rãi, có độ rung vừa phải. Tao không kể lể than nghèo kể khổ kiểu xin tiền từ thiện. Tao kể về việc bố mẹ ở quê mất mùa, em trai ốm, tao phải đi làm thêm ở cửa hàng sửa chữa điện tử để trang trải học phí nên lỡ mất mấy buổi điểm danh.
Câu chuyện là bịa một nửa (bố mẹ tao vẫn khỏe, em tao vẫn đi học bình thường), nhưng cái sự vất vả trong giọng nói tao là thật. Những đêm thức trắng cài Win, những buổi trưa ăn bánh mì khô khốc, cái áp lực tiền bạc đè nặng lên vai tao là thật.
Ông thầy nghe xong, tháo kính xuống, lau lau vào vạt áo. Ông nhìn đôi bàn tay tao.
Móng tay tao cắt ngắn, nhưng đầu ngón tay vẫn còn ám vệt đen của dầu máy và bụi linh kiện điện tử mà xà phòng không rửa sạch được. Bằng chứng thép.
– Được rồi. Tôi ghét nhất sinh viên lười, nhưng tôi nể những anh chịu khó lao động.
Ông rút danh sách lớp, gạch một đường ngang qua cái tên tao ở mục “Cấm thi”.
– Nhưng không có chuyện miễn phí. Anh chép phạt cho tôi 20 trang tiểu luận về Luật Hình sự. Viết tay. Nộp trước giờ thi. Thiếu một trang là tôi hủy kết quả.
– Dạ vâng! Em cảm ơn thầy! Em viết đủ ạ!
Tao cúi đầu chào, bước ra khỏi văn phòng.
Cánh cửa đóng lại sau lưng. Tao thở hắt ra một hơi dài.
20 trang chép tay đổi lấy một cơ hội qua môn. Cái giá này quá hời. Tao nhận ra, lươn lẹo hay diễn xuất không xấu, miễn là nó giải quyết được vấn đề và mình chấp nhận trả giá bằng sức lao động.
***
Cửa hàng Alo Phụ Kiện có thêm thành viên mới.
Tùng. Em họ xa của Long, mới ở quê lên nhập học trường Cao đẳng nghề.
Thằng bé gầy nhom, đen nhẻm, nói giọng địa phương đặc sệt, cái gì cũng “dạ, vâng” và cười hiền khô. Nó chậm chạp, lóng ngóng, dán cái màn hình cường lực thì run tay làm vỡ mất hai cái phôi kính.
Tao nhìn nó, thấy hình ảnh của chính mình trước đó. Nhưng tao không chửi.
– Mày cứ bình tĩnh. Hỏng thì trừ lương, à nhầm, hỏng thì làm lại. – Tao vỗ vai nó. – Việc chính của mày là trông coi cửa hàng, dắt xe, lau dọn và bán mấy cái ốp lưng đơn giản. Còn kỹ thuật để đó tao lo.
Lương 12 nghìn một giờ. Ca sáng và chiều.
Để giải quyết vấn đề an ninh, thằng Khánh mang về một con camera IP Wifi, loại rẻ tiền xoay 360 độ.
Nó hì hục khoan tường, bắt vít cái camera lên góc trần nhà, chĩa thẳng ống kính vào quầy thu ngân và kệ trưng bày.
– Xong. – Khánh phủi bụi tay, kết nối camera vào điện thoại của cả ba thằng. – Từ giờ con ruồi bay qua tao cũng biết. Đừng hòng thằng nào thó được cái gì nữa.
Tao nhìn vào màn hình điện thoại. Hình ảnh cửa hàng hiện lên rõ nét, hơi trễ một giây nhưng bao quát hết.
Gánh nặng “canh miếu” được trút bỏ. Tao có thể ngồi trên giảng đường, mở điện thoại ra và biết chắc chắn cái loa JBL kia vẫn nằm yên trên kệ.
Công nghệ đúng là cứu cánh của sự nghi ngờ.
***
Vấn đề nhân sự chưa dừng lại ở đó. Thằng Tùng thật thà quá, khách vào nó cứ đứng cười trừ, không biết mời chào. Doanh số bán lẻ tụt thê thảm.
Mai Anh xuất hiện như một vị cứu tinh (hoặc một bà cô tổ).
Nó rảnh rỗi, không có việc gì làm ngoài đi học và làm đẹp, nên nó lượn qua cửa hàng chơi. Thấy thằng Tùng lóng ngóng, nó ngứa mắt nhảy vào bán hộ.
– Em ơi, máy em màu vàng hồng thế này phải ốp cái viền kim loại đính đá này mới sang. Chứ ốp silicon trong suốt nhìn phèn lắm. – Mai Anh liến thoắng, tay đưa cái ốp đắt gấp ba lần cho khách.
– Anh dán cường lực loại thường à? Thôi dán loại full màn hình đi, đắt hơn có 30 nghìn mà vuốt mượt như da em bé, lại chống vân tay.
Nó chốt đơn nhanh như điện. Khách hàng, đặc biệt là mấy ông con trai, cứ nghe giọng ngọt xớt của nó là rút ví không cần suy nghĩ.
Cuối buổi, Mai Anh ngồi vắt vẻo trên bàn, chìa tay trước mặt Long.
– Hôm nay chị đứng 3 tiếng. Bán được 2 triệu tiền hàng. Trả lương đây.
Long ngớ người:
– Ơ, tưởng chị qua chơi giúp vui?
– Vui cái đầu mày. – Mai Anh bĩu môi. – Thân thiết thì thân thiết, tiền nong phải minh bạch. Chị đứng mỏi chân gãy cả gót giày, khản cả cổ tư vấn, phải có tiền mua trà sữa bù đắp nhan sắc chứ. Tính rẻ 50 nghìn một giờ thôi.
Long quay sang nhìn tao. Tao gật đầu.
– Trả đi. Chị ấy làm được việc thật. Upsell (bán thêm) tốt hơn cả ba thằng mình cộng lại.
Mai Anh cầm 150 nghìn, cười tít mắt, nhét vào cái ví hàng hiệu.
Tao nhìn nó, nhận ra một điều: Con bé này thực dụng, sòng phẳng, nhưng không xấu tính. Nó biết giá trị của mình ở đâu và nó đòi hỏi đúng mức đó. Làm việc với những người như thế dễ chịu hơn nhiều so với những kẻ cứ “giúp đỡ” rồi sau này kể công.
***
Cuối tháng.
Ba thằng chủ quán ngồi họp sổ sách trong cái phòng trọ chật chội của tao.
Tiếng máy tính lạch cạch cộng trừ nhân chia.
– Trừ tiền nhà, tiền điện nước, tiền lương thằng Tùng, tiền hoa hồng cho bà Mai Anh, tiền nhập hàng bổ sung… – Long đọc vanh vách.
– Lãi ròng: 7 triệu 8.
Chia ba. Mỗi thằng 2 triệu 6.
Tao cầm xấp tiền trên tay. 2 triệu 6. Cộng với số tiền tao tích cóp được từ việc cài Win dạo riêng và tiền sửa máy lặt vặt. Tổng cộng tao có hơn 5 triệu.
Một con số khổng lồ đối với tao.
Tao quay sang Long.
– Cho tao ứng trước lương tháng sau 2 triệu được không?
– Mày làm gì mà cần tiền gấp thế? – Long hỏi, tay vẫn đang xếp tiền.
– Mua xe.
Tao trả lời chắc nịch.
Tao đã nhắm được một con Wave Alpha màu xanh nhớt của một ông anh người quen thằng Khánh. Xe cũ, yếm xước, nhưng máy móc còn zin, chưa bổ máy. Giá 6 triệu rưỡi.
Long không hỏi nhiều. Nó rút 2 triệu từ phần lãi của nó đưa cho tao.
– Cầm lấy. Mua con xe ngon vào mà đi. Đi bộ mãi nhìn hèn người ra.
Chiều hôm đó, tao chồng tiền, nhận giấy tờ xe viết tay.
Lần đầu tiên tao cầm chùm chìa khóa xe của chính mình. Nó không phải xe mượn của Khánh, không phải xe ôm, không phải xe buýt.
Tao ngồi lên yên xe. Yên xe bọc da mới, êm ru. Tao vặn chìa khóa, đề máy.
Tiếng nổ *bạch bạch* vang lên đều đặn.
Tao vít ga, lao ra đường Cầu Giấy. Gió tạt vào mặt.
Tao không còn là thằng đi bộ lầm lũi nhìn người khác lướt qua nữa. Tao đã có đôi chân sắt của riêng mình. Tao có thể đi bất cứ đâu, vào bất cứ lúc nào tao muốn. Sự tự do này có mùi của xăng và khói bụi, nhưng nó thơm vãi chưởng.
***
Tối.
Để ăn mừng “cơ cấu lại” nhân sự thành công và con xe mới của tao, cả nhóm quyết định tổ chức một bữa lẩu tại phòng trọ.
Nay phòng trọ chứa chấp tận 6 con người.
Tao, Khánh, Long, Mai Anh, Ngân, và thằng Tùng nhân viên mới.
Cái nồi lẩu điện sôi sùng sục ở giữa nhà, bốc hơi nghi ngút làm mờ cả kính cửa sổ. Mùi sa tế, mùi bò, mùi rau cải cúc thơm lừng.
Không khí ồn ào như cái chợ vỡ.
– Vào đi anh em ơi! Trăm phần trăm nhé! – Khánh cầm cốc rượu táo mèo, hô to.
– Em không uống được rượu đâu anh ơi… – Thằng Tùng lí nhí.
– Không uống thì nhấp môi. Đàn ông con trai gì mà nhát. – Mai Anh chen vào, tay cầm lon bia 333, mặt đỏ gay, cười nói rôm rả.
Mai Anh hôm nay là tâm điểm. Nó kể chuyện cười, trêu chọc thằng Tùng, đá đểu thằng Khánh, rồi quay sang bàn chuyện marketing với Long. Nó chiếm sóng hoàn toàn với cái sự hoạt ngôn và sành điệu của mình.
Ngân ngồi ở góc trong cùng, cạnh nồi cơm điện.
Nó ít nói. Nó chỉ lẳng lặng nhúng rau, vớt thịt chín bỏ vào bát cho mọi người. Nó gắp cho thằng Tùng miếng đậu, gắp cho tao miếng gầu bò giòn.
Tao ngồi giữa hai luồng khí quyển.
Một bên là Mai Anh rực rỡ, ồn ào, nước hoa thơm phức.
Một bên là Ngân trầm lặng, vén khéo, mùi sả chanh dịu nhẹ.
Hai người con gái, hai thái cực. Và lần này, họ ngồi chung một mâm, với tư cách là “bạn của An”.
Mai Anh gắp một miếng thịt bò, chấm đẫm tương ớt, đưa lên miệng. Nó liếc nhìn Ngân đang cặm cụi chia bún.
– Ngân này, em hiền thế? Chả thấy nói năng gì cả. Ra ngoài buôn bán như bọn chị phải mồm mép tép nhảy mới sống được chứ.
Câu nói nửa đùa nửa thật, nhưng có ý so sánh.
Ngân ngẩng lên, cười nhẹ. Nụ cười không hề lép vế.
– Em quen nghe nhiều hơn nói chị ạ. Với cả… em bận ăn. Lẩu ngon quá.
Nó trả lời khéo léo, không làm mất lòng ai, nhưng cũng không để ai bắt nạt. Nó gắp một miếng váng đậu giòn tan bỏ vào bát tao.
– Cậu ăn đi An. Nay cậu là chủ xị, đừng có ngồi đần mặt ra thế.
Tao nhìn miếng váng đậu trong bát. Tao nhìn Ngân.
Trong cái không gian ồn ào hỗn loạn này, sự tĩnh lặng của Ngân làm tao thấy an tâm. Nó không cần phải gào lên để khẳng định vị trí. Nó cứ lẳng lặng chăm sóc, lẳng lặng quan sát.
Tao gắp miếng váng đậu lên ăn. Ngon.
– Mọi người ăn mạnh vào. Hôm nay tôi khao. Xe mới chạy bon lắm. – Tao nói, nâng cốc rượu lên.
Bữa lẩu kéo dài đến tận 10 giờ đêm.
***
Tan tiệc.
Mọi người lục đục ra về. Long chở thằng Tùng về ký túc xá. Mai Anh ngà ngà say, gọi taxi về. Thằng Khánh thì say bí tỉ, lăn ra ngủ ngay tại trận địa bát đĩa ngổn ngang.
Ngân giúp tao dọn dẹp qua loa rồi chuẩn bị về phòng.
– Ngân. – Tao gọi giật lại khi nó đang xỏ dép.
– Hả?
– Đi dạo tí không?
– Muộn rồi mà.
– Đi một vòng thôi. Tớ muốn… khoe xe mới. Xe chính chủ.
Tao giơ cái chìa khóa xe ra, lắc lắc.
Ngân nhìn cái chìa khóa, rồi nhìn tao. Mắt nó sáng lên một chút.
– Được rồi. Một vòng thôi đấy.
***
Hai đứa xuống đường.
Con Wave Alpha màu xanh nhớt dựng ở góc sân, dưới ánh đèn vàng vọt. Nó không bóng bẩy như SH của Long, không hầm hố như xe phân khối lớn. Nó giản dị, thực dụng, giống hệt chủ nhân của nó.
Tao ngồi lên xe, đề máy. Tiếng nổ êm ru, không bạch bạch như xe thằng Khánh.
Ngân trèo lên ngồi sau.
Lần này, nó không cần tao nhắc “ôm chắc vào”.
Nó vòng tay qua eo tao, ôm chặt. Tự nhiên và tin cậy.
Tao vào số, vít ga. Xe lướt đi trong đêm vắng.
Gió mùa đông tạt vào mặt lạnh buốt, nhưng tao không thấy lạnh. Hơi ấm từ người ngồi sau truyền sang lưng tao, lan tỏa khắp cơ thể.
Chúng tao không nói gì. Chỉ có tiếng động cơ xe rì rầm.
Tao chạy một vòng quanh khu Cầu Giấy, qua những con phố quen thuộc mà tao từng đi bộ mòn gót giày, từng đi xe buýt chen chúc, từng ngồi sau xe ôm bị chặt chém.
Bây giờ, tao đang tự cầm lái.
Tay tao nắm chặt tay ga. Tao có thể rẽ trái, rẽ phải, đi nhanh hay chậm tùy ý tao.
Tao nhìn vào gương chiếu hậu. Ngân đang tựa cằm vào vai tao, mắt nhắm hờ, khóe môi mỉm cười.
Tao nhớ lại ngày đầu tiên đặt chân xuống bến xe Mỹ Đình, sợ hãi, lạc lõng, tay xách nách mang.
Giờ đây, tao có một công việc (dù nhỏ), có những người bạn (dù quái chiêu), có một chiếc xe (dù cũ), và có một người con gái ngồi sau lưng.
Tao chưa giàu. Con đường phía trước vẫn đầy ổ gà và những ngã rẽ mù mịt. Nhưng tao biết mình đang tiến lên.
Chiếc xe máy này không chỉ là phương tiện. Nó là minh chứng cho việc tao đã không bỏ cuộc. Nó là đôi chân tự do của tao.
Tao siết nhẹ tay ga, tăng tốc một chút.
– Bám chắc nhé. Tương lai còn dài lắm. – Tao nói thầm trong tiếng gió.
Ngân siết chặt vòng tay hơn một chút thay cho câu trả lời.
Đêm Hà Nội trôi qua bên dưới bánh xe đang quay đều. Và tao biết, ngày mai trời sẽ lại sáng.