Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 89: Chủ trọ ra tay​

Tiếng nẹt pô gầm rú xé toạc cái tĩnh lặng đặc quánh của ngõ 165 Cầu Giấy. Khói xăng khét lẹt cuộn lên, xộc qua những ô thoáng lọt thẳng vào hành lang tầng ba.

Dưới khoảng sân hẹp, năm sáu cái bóng đen lố nhố ngồi trên xe máy, chắn kín mẹ cái cổng sắt. Tuýp sắt gõ lanh canh vào chấn song. Thằng Hùng ngửa cổ, gào thét cái tên Mai Anh rền rĩ, sặc mùi rượu và sự ngông cuồng của đám giang hồ nửa mùa đi đòi lại sĩ diện.

Tao và thằng Khánh nấp sau mép tường hành lang, hé mắt nhìn xuống. Không khí căng như dây đàn.

Rầm!

Một tiếng động chát chúa vang lên từ dưới tầng một, át cả tiếng nẹt pô xe. Cánh cửa gỗ lim phòng khách bị đẩy tung ra, đập mạnh vào bức tường gạch.





Bà Hồng xuất hiện.

Không có cái vẻ ung dung ngồi đếm từng tờ polymer trên bộ sô-pha đồng kỵ. Đêm nay, bà mặc bộ đồ lanh lụa hoa hoét nhàu nhĩ, tóc kẹp vội bằng cái kẹp càng cua. Bà không cầm chổi, cũng đéo cầm gậy. Bà đi tay không, bước thẳng ra giữa sân, đứng cách đám thanh niên xăm trổ ngoài kia đúng một lớp cổng sắt rỉ sét.

Cái uy quyền của một bà chủ trọ đất Thủ đô bộc phát. Bà Hồng đéo nể nang, cũng đéo thèm nói lý lẽ. Bà chỉ thẳng ngón tay qua khe cổng, giọng kim the thé, sắc lẹm vang lên lấn át mọi tạp âm:

– Tiên sư bố chúng mày! Chúng mày thích phá làng phá xóm à? Đêm hôm không cho ai ngủ hả? Có tin tao gọi một cuộc điện thoại cho công an phường ra hốt cả lò chúng mày lên thùng xe không?

Cái từ “công an phường” ném ra như một gáo nước đá tạt thẳng vào đám lửa đang cháy hừng hực.

Đám thanh niên ngoài cổng hơi khựng lại. Tiếng gõ tuýp sắt dừng hẳn. Hùng đang đứng vắt vẻo trên xe, vội vàng hạ giọng. Cái thói lưu manh gặp phải thứ dữ liền co vòi lại ngay tắp lự.

– Dạ không cô ơi. Cháu là bạn trai của cái Mai Anh. Cháu đến tìm bạn Mai Anh để đi chơi tí thôi cô ạ. Cô mở cổng cho cháu vào…

Hùng nói lí nhí, cố nặn ra cái vẻ tử tế rách nát.

Bà Hồng đéo thèm nghe. Bà lùi lại một bước, ngước cổ lên cái giếng trời thông thấu ba tầng lầu, réo to:

– Cái Mai Anh đâu! Có xuống tiễn ngay bọn bạn mày đi không? Để chúng nó đứng rống ở đây tao cắt mẹ hợp đồng đuổi cổ đi bây giờ!

Âm thanh dội vào các vách tường, vang vọng.

Trên tầng ba, tao lùi đầu lại. Tình hình này đéo ổn. Cả xóm đang bị dựng dậy. Mấy phòng tầng hai đã bắt đầu hé cửa thò đầu ra ngó. Tao và thằng Khánh không thể cắm mặt trốn mãi trong phòng như hai con rùa rụt cổ được.

Khánh bồn chồn đi lại hai vòng. Nó chép miệng, thò tay vào túi quần đùi rút cái điện thoại ra.

– Đcm, đông quá. Để tao thử gọi thằng Long xem nó có quen ai gọi đến ứng cứu được không.

Nó bấm số. Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt đang căng cứng của nó.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

– Alo.

Giọng Long vang lên qua loa ngoài. Nhẹ tênh. Kèm theo đó là tiếng điều hòa chạy ro ro êm ái. Nó đã về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ và nằm hưởng.

Khánh nói nhanh, tóm tắt tình hình khẩn cấp dưới cổng.

Long nghe xong. Không có tiếng giật mình, không có sự hoảng hốt. Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khùng khục. Tiếng cười sảng khoái của một thằng có tiền, đang ngồi ở hàng ghế khán giả xem một vở kịch đường phố.

– Bọn mày cứ bình tĩnh. Cố thủ trên đấy một lúc đi, một lát nữa tao đến giải quyết. Nhớ chốt cửa cho kỹ.

Long hắng giọng, ném thêm một câu ráo hoảnh:

– Đừng có anh hùng rơm mò ra ngoài nhé. Chúng nó đông, nó bắt quỳ gối chui háng đấy. Đợi tao.

Tút. Tút.

Nó cúp máy. Sự cợt nhả của thằng công tử làm tao thấy lợm giọng. Lời dặn của nó đúng logic, đúng sự an toàn tối ưu. Nhưng nghe nó khốn nạn vãi lìn.

Bên dưới, Hùng lại tiếp tục gào tên Mai Anh. Bà Hồng vẫn đang cằn nhằn, dọa dẫm.

Cạch.

Cánh cửa phòng 305 mở toang.

Mai Anh bước ra.

Hơi nước nóng hổi từ phòng tắm tràn ra hành lang. Tóc ả ướt sũng, bết vào hai bên má. Ả đéo thèm thay quần áo kín đáo, vẫn nguyên cái áo phông đen form rộng trùm qua mông và cái quần đùi jeans cắt xẻ ngắn cũn cỡn như lúc ở quán Net.

Nhưng cái điệu bộ lả lơi, lúng liếng bay sạch bách. Mặt ả hầm hầm sát khí.

Mai Anh đi thẳng ra lan can, không thèm nấp. Ả cúi người nhìn thẳng xuống sân, hai tay bám chặt vào thanh sắt.

– Cút cụ mày đi mấy cái thằng hãm tài!

Giọng ả gào lên, the thé, xé rách cái màng nhĩ của tất cả những người đang dỏng tai nghe ngóng.

– Đêm hôm để cho bà mày yên! Bám dai như đỉa đói thế hả thằng giẻ rách? Mày tưởng mày kéo bầy đàn đến đây là tao sợ mày à?

Bị chửi thẳng mặt, rát mặt trước đàn em, Hùng cay cú nhưng đéo dám chửi lại Mai Anh. Gã ngẩng mặt lên, hất hàm thách thức:

– Hôm nay em không xuống, anh không về đâu!

Rồi gã quay sang bà Hồng, giở cái giọng cùn:

– Cô ơi, cô gọi bạn Mai Anh xuống giúp cháu. Bọn cháu đón được người là té luôn, không làm phiền cô nữa.

Sự trơ trẽn của Hùng như đổ thêm dầu vào lửa. Giới hạn chịu đựng của Mai Anh đứt phăng.

Ả nghiến răng trèo trẹo. Tao nghe rõ tiếng thở hắt ra đầy phẫn nộ.

Mai Anh quay ngoắt người lại. Tiếng gót chân trần nện xuống nền gạch men huỳnh huỵch. Ả bỏ qua cánh cửa phòng đang mở, rảo bước đi thẳng về phía cái cầu thang xoắn ốc. Ả định đi xuống. Đi xuống giáp lá cà với một bầy đàn ông đang say máu sĩ diện.

Tao đứng im ở cửa phòng 302.

Lý trí, và cả lời dặn của thằng Long văng vẳng trong đầu. Cứ đứng im trên này. Cửa đóng then cài. Đợi thằng có tiền, có quan hệ đến dọn dẹp. Mất mặt một tí nhưng an toàn. Thể xác đéo bị sứt mẻ.

Nhưng mắt tao nhìn theo cái bóng lưng đang hậm hực đi về phía cầu thang kia. Cái bóng lưng mà cách đây vài tiếng tao vừa lấy thân mình đứng ra chắn trước mặt Hùng.

Bảo kê cho người ta ở ngoài đường, giờ về đến tận cửa nhà lại chui rúc trên gác xép để một người đàn bà đi xuống đối mặt với một đám cặn bã?

Hèn vãi lìn.

Tao quay sang nhìn thằng Khánh. Mặt tao đanh lại.

– Mày có xuống không?

Khánh khựng lại. Nó nhìn tao, rồi nhìn ra hướng cầu thang.

– Tao xuống cùng bả đây. Đéo thể cố thủ trên này để bà Mai Anh xuống một mình chịu trận được. – Tao gằn từng chữ.

Thằng Khánh chép miệng. Cái máu đường phố của nó cũng không cho phép nó lùi lại lúc này. Nó vớ lấy cái tuốc nơ vít loại dài, nhọn hoắt để trên bàn kỹ thuật. Cầm chặt trong tay.

– Được! Có chết cùng chết. Nay tao với mày làm một trận cho thống khoái xem thằng nào phải quỳ!

Khánh nói, giọng hùng hồn.

Nhưng dưới ánh đèn tuýp trắng lóa, tao nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm cái tuốc nơ vít của nó.

Cái tuốc nơ vít rung lên. Rung bần bật. Cơ mặt nó căng cứng, trắng bệch.

Tao quay đi, thò tay vào hộp đồ nghề, rút ra một cái cờ lê bằng sắt đặc. Dài chừng hai gang tay.

Cái cờ lê lạnh ngắt áp vào lòng bàn tay tao. Nhưng tay tao không ấm lên. Nó lạnh toát, trơn tuột. Mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm lòng bàn tay, làm cái cán cờ lê trượt đi một nhịp. Tao phải nắm lại thật chặt.

Nhịp tim trong lồng ngực tao đập thình thịch. Đập mạnh đến mức tao cảm tưởng nó đang gõ vào màng nhĩ.

Tao có tiền. Tao có xe. Tao lỳ lợm với khách hàng.

Nhưng lần đầu tiên trong đời, bị một đám đông giang hồ cầm tuýp sắt quây ráp tận cổng nhà, tao đéo giấu được chính mình. Dù tao có cố tỏ ra ngông nghênh đến đâu, cái cơ thể sinh học của một thằng nhóc mười chín tuổi vẫn phản ứng một cách trần trụi nhất.

Tao đang sợ. Sợ vãi đái.

Nhưng tao vẫn cắn răng.

Tao lách qua cửa. Thằng Khánh bước theo sát gót.

Hai thằng con trai, với đôi chân đang run rẩy vì sợ, bước xuống từng bậc cầu thang xoắn ốc tối om, lầm lũi tiến về phía cái cổng sắt đang ồn ào những tiếng gào thét. Mùi sắt thép từ cái cờ lê xộc lên mũi tao, lạnh lẽo và tanh tưởi.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng