Chương 48: Khai trương và cái bẫy mùi hương
Cái ki-ốt 15 mét vuông của bọn tao thất thủ ngay từ 9 giờ sáng.
Tao đã đánh giá thấp sức mạnh của “nữ hoàng thị phi” Mai Anh. Nó không chỉ kéo đến đám bạn bè hot girl trường Văn hóa, mà còn lôi kéo được cả một đội quân vệ tinh hùng hậu đến ủng hộ. Cộng thêm cái vị trí ngõ 175 Xuân Thủy đông sinh viên như kiến cỏ, cửa hàng Alo Phụ Kiện vỡ trận theo đúng nghĩa đen.
Không khí trong phòng đặc quánh. Máy lạnh chạy 18 độ cũng không lại được với thân nhiệt của hơn hai chục con người chen chúc trong cái hộp diêm này.
Tao đứng ở bàn kỹ thuật, tay dán màn hình thoăn thoắt. Mồ hôi rịn ra trán, chảy xuống sống mũi.
– Anh ơi, dán cho em cái cường lực iPhone 5.
– Bạn ơi, cái ốp silicon hình con lợn này còn màu hồng không?
– Ê shop, cài hộ tớ cái Camera360 với.
Khách gọi í ới. Thằng Khánh ngồi bên cạnh cài phần mềm, tay gõ phím như múa, mồm chém gió liên thanh để giữ khách. Thằng Long thì đứng thu tiền, mặt vẫn lạnh tanh nhưng tay đếm tiền thì nhanh không kém máy đếm.
Nhưng tâm điểm của cái vũ trụ hỗn loạn này là Mai Anh.
Nó đứng ở quầy trưng bày giữa nhà. Hôm nay nó mặc cái váy body màu đỏ rực, bó sát sạt, ngắn trên đầu gối. Tóc xoăn bồng bềnh, môi đỏ chót. Nó cười nói, tư vấn, mời chào. Mỗi cử chỉ của nó, từ cái vuốt tóc đến cái nghiêng người lấy hàng, đều tỏa ra một thứ năng lượng thu hút chết người.
Mùi nước hoa của nó. Cái mùi ngọt lịm, nồng nàn ấy len lỏi vào từng ngóc ngách, bám vào từng cái ốp lưng nhựa, át cả mùi mồ hôi chua loét của đám sinh viên nam đang giả vờ xem hàng để ngắm bà chủ.
Tao dán xong cái màn hình, rồi nhìn cái tập tiền thằng Long cầm cộm lên sau mỗi tiếng đồng hồ. Sướng. Cái sướng của thằng làm chủ, thấy tiền tươi thóc thật chảy vào túi mình.
Nhưng có một vấn đề.
Cái cửa hàng bé quá. Lối đi giữa quầy trưng bày và bàn kỹ thuật chỉ vừa đủ một người lách qua.
Mỗi lần tao cần đi ra ngoài lấy thêm phôi kính cường lực hay đổi tiền lẻ, tao lại phải đi qua chỗ Mai Anh đứng.
– Cho em qua tí chị ơi. – Tao vỗ nhẹ vào vai nó.
Mai Anh đang mải tư vấn cho một thằng béo, nghe tao gọi, nó không tránh hẳn ra. Nó chỉ hơi nghiêng người, ép sát vào mép tủ kính.
Tao lách qua.
Ngực tao cọ vào lưng nó. Hông tao quệt vào hông nó.
Một cú chạm chớp nhoáng nhưng đầy điện tích.
– Cẩn thận không ngã em nhé. – Mai Anh quay lại, thì thầm vào tai tao, hơi thở nóng hổi phả vào cổ. Nó nháy mắt một cái rồi lại quay ra cười tươi với khách.
Tao rùng mình. Da gà nổi lên dọc cánh tay.
Tao biết nó cố tình. Cái không gian này chật, nhưng không chật đến mức phải cọ sát da thịt kiểu đấy. Nó đang chơi trò mèo vờn chuột. Và tao, thằng thợ kỹ thuật với cái tuốc nơ vít trong tay, đang là con chuột béo bở nhất.
***
Hai giờ chiều. Khách vãn bớt.
Tao đang định ngồi thở một tí thì thấy cái móc treo tai nghe ở góc trong cùng bị lỏng vít, nghiêng ngả sắp rơi xuống đầu khách.
– Khánh, đưa tao cái máy bắn vít. – Tao gọi.
Tao cầm máy, luồn lách vào góc chết của cửa hàng.
Chỗ này là góc kẹt giữa bức tường và cái tủ kính trưng bày cao ngất ngưởng. Không gian hẹp vanh vách, chỉ đủ một người đứng thẳng. Ánh sáng đèn trần bị cái tủ che khuất, tối om.
Tao kiễng chân, vươn tay lên để vặn lại con vít.
Bỗng nhiên, ánh sáng từ đèn flash điện thoại rọi thẳng vào chỗ tao làm.
– Để chị soi cho, tối thế này vặn vào mắt à?
Giọng Mai Anh ngay sát sạt sau lưng.
Tao giật mình, suýt làm rơi cái máy khoan.
Nó lách vào theo tao.
Bây giờ, trong cái góc chết rộng chưa đầy 40 phân vuông này, có hai con người.
Tao quay lại.
Mặt tao đối diện với mặt nó. Khoảng cách gần đến mức tao nhìn thấy lớp phấn nền của nó hơi mốc nhẹ ở cánh mũi vì mồ hôi.
Nó đứng chặn ngay lối ra duy nhất.
– Xong… xong rồi. Chị lùi ra cho em đi. – Tao nói, giọng hơi lạc đi. Tao cố ép người sát vào bức tường lạnh ngắt phía sau để tạo khoảng cách.
Nhưng Mai Anh không lùi.
Nó cầm cái điện thoại, giả vờ soi soi lên cái móc treo, người nó hơi rướn lên.
Cả phần thân trước mềm mại của nó ép vào người tao.
Tao cảm nhận rõ từng đường cong sau lớp váy bó sát. Mùi nước hoa nồng nàn trong không gian chật hẹp này trở nên ngột ngạt, gây choáng váng như thuốc mê.
Nó hạ điện thoại xuống. Ánh đèn flash tắt ngấm. Góc tường trở lại tranh tối tranh sáng.
Nó ngước mắt nhìn tao. Đôi mắt kẻ eyeliner sắc lẹm, long lanh và đầy khiêu khích.
– Sao mặt đỏ thế nhóc? – Nó hỏi, giọng nhẹ tênh nhưng đầy ẩn ý. – Nóng à? Hay… ngại?
Tao nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc.
Cái bản lĩnh đàn ông mà tao tự hào dạo gần đây đang bị thử thách cực độ. Tao có tiền, tao cóc sợ mấy thằng như Hùng salon tóc. Nhưng đứng trước một đứa con gái đang chủ động áp sát thế này, tao thấy mình vẫn non nớt vãi chưởng.
– Nóng. Điều hòa hỏng hay sao ấy. – Tao đáp bừa, mắt đảo đi chỗ khác.
Mai Anh cười khúc khích. Tiếng cười rung lên trong lồng ngực nó, truyền sang ngực tao.
Ngón tay nó, với bộ móng sơn đỏ chót đính đá cầu kỳ, lướt nhẹ từ bắp tay tao xuống cổ tay. Chậm rãi.
– Tay cứng thế? Thả lỏng ra xem nào. Chị có ăn thịt mày đâu mà sợ.
Nó miết nhẹ ngón tay vào cổ tay tao, ngay chỗ mạch đập.
Tao hít một hơi thật sâu, nín thở. Máu dồn xuống dưới.
Tao dùng tay còn lại, đẩy nhẹ vào vai nó. Không mạnh, nhưng đủ dứt khoát.
– Chị tránh ra. Khách nhìn thấy bây giờ.
Mai Anh nhìn tao một giây nữa. Có vẻ nó hơi bất ngờ vì tao dám đẩy nó. Rồi nó nhún vai, lùi lại một bước, giải phóng cái không gian chật chội.
– Nhát cáy. Chán phèo.
Nó bỏ đi ra ngoài, để lại tao đứng dựa lưng vào tường, tim đập thình thịch như trống bỏi.
Tao nhìn xuống cái máy khoan trong tay. Tay tao hơi run.
Cái cửa hàng này bé quá. Bé đến mức sự cám dỗ nó cứ đập vào mặt, không trốn đi đâu được.
***
Mười giờ đêm.
Thằng Khánh và Long đã về trước. Hai thằng mệt phờ râu trê sau một ngày chiến đấu.
Tao ở lại chốt sổ và dọn dẹp.
Và tất nhiên, Mai Anh cũng ở lại. Lý do: “Chờ mày đóng cửa rồi chở chị về, chị không đi xe máy, nay đi taxi đến.”
Tao kéo cửa cuốn xuống một nửa. Bên ngoài đường Xuân Thủy xe cộ vẫn chạy ầm ầm, nhưng trong này đã yên tĩnh hơn.
Tao lau nhà. Mai Anh ngồi vắt vẻo trên cái bàn thu ngân, chân đung đưa. Nó đã tháo đôi giày cao gót ra, đi chân trần.
x
– Đói không? Làm bát mì tôm nhé? – Nó hỏi.
– Được. Trong thùng còn hai gói Hảo Hảo đấy.
Mai Anh nhảy xuống, đi nấu mì bằng cái ấm siêu tốc tao để ở góc phòng.
Năm phút sau. Hai bát mì tôm nóng hổi được đặt xuống sàn nhà.
Không có bàn ghế (bàn thu ngân cao quá không ngồi ăn được). Hai đứa ngồi bệt xuống nền gạch men vừa lau sạch.
Tao cầm đũa, gắp một miếng mì to tướng cho vào mồm. Đói vãi lìn. Cả ngày nay tao chỉ ăn cái bánh mì kẹp thịt lúc trưa.
Mai Anh ăn chậm rãi. Nó vén tóc ra sau tai, nhìn tao.
– Em định làm ở đây mãi à? – Nó hỏi.
– Ai biết trước được bà ơi. Mai ăn gì còn chưa biết. – Tao vừa nhai vừa đáp.
– Chị thấy em có khiếu kinh doanh đấy. Nhưng cứ lầm lì, cù lần thế này phí lắm. Phải biết giao tiếp, biết… tận dụng cơ hội chứ.
Nó nói, mắt nhìn chằm chằm vào tao.
Tao cúi xuống húp nước mì sùm sụp để tránh ánh mắt đó.
Bỗng nhiên, tao thấy cái gì đó chạm vào đùi mình.
Bàn chân trần của nó, với những ngón chân sơn đỏ, trượt dọc theo chân tao. Từ mắt cá chân lên đến đầu gối.
Rồi nó gác hẳn lên đùi tao.
Tao sững người. Miếng mì nghẹn ở cổ họng.
Da chân nó mịn, mát lạnh. Nó cọ cọ gan bàn chân vào đùi tao, một hành động không thể nào nhầm lẫn là vô tình được.
– Chân chị mỏi quá. – Mai Anh than thở, giọng nhõng nhẽo. – Đứng cả ngày tiếp khách cho cửa hàng em đấy. Đau nhừ cả bắp chân.
Nó nhìn tao, mắt lúng liếng:
– Có đấm bóp trả công không ông chủ?
Tao nhìn bàn chân nhỏ nhắn đang ngự trên đùi mình.
Trong đầu tao hiện lên hai hình ảnh.
Một là Ngân, với cái nắm tay kín đáo trong túi áo gió.
Hai là con bé trước mặt, với sự mời gọi trần trụi và táo bạo này.
Một bên là bình yên. Một bên là lửa.
Tao hoàn toàn có thể tặc lưỡi lao vào cuộc chơi này. Mai Anh đẹp, sành điệu, và nó đang dâng hiến cơ hội cho tao.
Nhưng…
“Rè… rè… rè…”
Điện thoại tao để trên sàn nhà rung lên bần bật, xoay vòng vòng.
Màn hình sáng trưng hiện lên chữ: **”Hàng Xóm”**.
Là Ngân gọi.
Tiếng rung của điện thoại như tiếng chuông báo cháy, kéo tao giật ngược trở lại thực tại.
Tao gạt mạnh chân Mai Anh ra khỏi đùi mình. Một cái gạt dứt khoát, không nể nang.
Tao chộp lấy điện thoại.
– Chị về đi. Muộn rồi. Em nghe điện thoại của bạn em.
Tao nói, giọng lạnh tanh, mắt không nhìn nó mà nhìn vào màn hình điện thoại.
Mai Anh chưng hửng. Nó nhìn cái chân bị hất ra, rồi nhìn tao đang ôm cái điện thoại như báu vật.
Mặt nó biến sắc. Từ lả lơi chuyển sang tự ái.
Nó đứng phắt dậy, phủi váy.
– Gớm, làm như báu vật ấy mà giữ. Thôi chị về. Đàn ông con trai gì mà nhát như cáy.
Nó xách túi, xỏ giày cao gót vào. Tiếng gót giày nện xuống sàn *cộp cộp* đầy bực dọc.
Trước khi chui qua cửa cuốn, nó quay lại, ghé sát tai tao thì thầm, giọng mỉa mai:
– Để xem được bao lâu. Hứ!
Nó đi khuất.
Tao bấm nút nghe.
– Alo An à? Về chưa?
Giọng Ngân vang lên, trong trẻo, bình thản. Nó như một gáo nước lạnh tạt vào cái lò than đang cháy âm ỉ trong người tao.
– Tớ về đây. Đợi tớ 15 phút.
Tao tắt máy.
Tao ngồi trơ trọi giữa cái cửa hàng 15 mét vuông. Mùi mì tôm Hảo Hảo đã bay đi gần hết, nhưng mùi nước hoa của Mai Anh vẫn còn ám lại, đặc quánh và dai dẳng.
Tao nhìn vào cái góc chết lúc nãy. Tim tao vẫn đập hơi nhanh.
Tao nhận ra một điều. Cửa hàng càng nhỏ, sự cám dỗ càng lớn. Tiền bạc càng nhiều, những cái bẫy ngọt ngào càng dày đặc.
Tao đứng dậy, thu dọn bát đũa.
Tao khóa cửa cuốn lại. Tiếng sắt thép va vào nhau *uỳnh* một cái, nhốt chặt những dục vọng và toan tính ở lại bên trong.
Đêm nay tao đã thắng một trận đánh nhỏ với bản năng. Nhưng tao biết, cuộc chiến này sẽ còn dài. Vì Mai Anh vẫn ở phòng 305, và cái chân của nó vẫn rất đẹp.
Tao lên xe, phóng vụt về phía Cầu Giấy. Gió đêm thốc vào mặt, lạnh buốt, làm tao tỉnh táo hẳn ra.
Về nhà thôi. Có người đang đợi.