Chương 18: Gã bạn cùng phòng quái chiêu và “trụ sở” mới
Sáng hôm sau, tao tỉnh dậy trong một sự im lặng tuyệt đối.
Không có tiếng ngáy rền rĩ của thằng Dũng. Không có tiếng lạch cạch gõ phím điện thoại. Không có cả cái mùi nước xả vải rẻ tiền nó hay dùng.
Căn phòng mười mét vuông bỗng nhiên rộng ra một cách bất thường. Nắng chiếu qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào khoảng sàn trống hoác nơi thằng Dũng từng nằm. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng đó, lơ lửng, vô định.
Tao ngồi dậy, nhìn vào khoảng trống đó. Một con ruồi xanh vo ve bay vòng tròn, tiếng cánh đập nghe rõ mồn một như tiếng trực thăng.
Sự tự do này có cái giá của nó. Chính xác là một triệu hai.

Tao lôi điện thoại ra xem giờ. 10 giờ sáng. Vẫn chưa có tin nhắn nào từ “vũ trụ” báo rằng tao trúng số hay ai đó chuyển nhầm tiền. Cục đá tảng mang tên “tiền nhà” lại đè nặng lên ngực, làm tao thở hắt ra một hơi dài thườn thượt.
“Reng… reng… reng…”
Điện thoại trên tay tao rung lên bần bật làm tao giật bắn mình. Màn hình hiện lên cái tên: “Khánh IT”.
Tao bắt máy. Chưa kịp “Alo”, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng còi xe inh ỏi và giọng thằng Khánh gấp gáp như bị ma đuổi:
– An! Phòng mày còn chỗ không?
– Còn. Thằng Dũng vừa đi hôm qua. Sao thế?
– Tuyệt vời! Tao qua ở luôn. Đang trên đường rồi. Mở cửa sẵn đi!
– Từ từ… Mày đùa à? Sao tự nhiên…
– Đùa cái bòi. Bà chủ trọ cũ vừa đuổi thẳng cổ tao sáng nay. Bà ấy bảo tao biến cái phòng trọ thành cái lò hạt nhân, tối ngày gõ phím cạch cạch bà ấy mất ngủ. Tao đang ngồi trên xe ba gác rồi. 15 phút nữa có mặt. Chuẩn bị tiếp tế lương thực đi, tao đói vãi lìn.
“Tút… tút…”
Nó cúp máy cái rụp. Nhanh gọn, dứt khoát như cách nó cài lại Win.
Tao ngớ người. Cuộc đời tao dạo này cứ như phim hài tình huống. Thằng này đi, thằng kia đến, không cho tao kịp có một phút giây bi lụy hay suy tư sến súa nào.
Mười lăm phút sau.
Một chiếc xe ba gác kềnh càng đỗ xịch trước cửa ngõ 165.
Tao chạy xuống, mắt tròn mắt dẹt nhìn “gia tài” của thằng Khánh.
Không có vali quần áo gọn gàng. Không có chăn màn thơm tho.
Trên thùng xe là một đống lổn nhổn những màn hình máy tính cũ, case PC tháo dở vỏ, dây điện, dây mạng cuộn thành từng búi to như trăn tinh. Một cái ghế xoay văn phòng rách da lòi mút vàng khè nằm chổng ngược. Mấy cái hộp các-tông đựng đầy bo mạch, ốc vít, mỏ hàn.
Và ngồi chễm chệ trên đỉnh đống rác công nghệ ấy là thằng Khánh. Nó đeo kính râm, mồm ngậm điếu thuốc, tay ôm khư khư cái laptop ThinkPad như ôm báu vật.
– Xuống bốc phụ tao! Nhanh không tắc đường dân chửi cho vuốt mặt không kịp! – Nó nhảy xuống, hất hàm ra lệnh.
Tao với nó và ông xe ba gác hì hục khuân vác.
Mỗi chuyến đi lên cầu thang xoắn ốc là một cực hình. Mùi nhựa cháy, mùi bụi điện tử, mùi khói thuốc lá ám vào từng món đồ xộc lên mũi tao.
Bà Hồng đang ngồi tỉa cây cảnh ở sân tầng 1, thấy động liền ngước lên. Cặp kính lão trễ xuống sống mũi, bà nheo mắt nhìn thằng Khánh đang vác cái case máy tính to tổ bố đi qua.
– Ê, thằng kia! – Giọng bà đanh lại. – Mày là thằng nào? Định biến nhà tao thành vựa ve chai đồng nát hả?
Tao thót tim. Cửa ải khó nhất đây rồi. Bà Hồng ghét nhất là bừa bộn và cháy nổ.
Khánh dừng lại. Nó đặt cái case xuống, tháo kính râm ra, nở một nụ cười tươi rói, răng khểnh duyên vãi chưởng:
– Cháu chào cô ạ! Cô tinh mắt thế, nhìn phát biết ngay cháu dân kỹ thuật. Cháu là bạn thằng An, xin phép cô cho cháu qua ở ghép với nó ạ.
– Kỹ thuật cái gì? Trông như thằng nghiện. – Bà Hồng hừ lạnh, mắt vẫn soi vào cái hình xăm lấp ló ở cổ tay nó. – Nhà tao không chứa chấp dân xã hội, cờ bạc lô đề đâu nhé.
Khánh không hề nao núng. Nó móc ví, rút ra một xấp tiền polymer xanh lét, phẳng phiu.
– Cô cứ đùa. Cháu là sinh viên Bưu Chính, lập trình viên tương lai đấy ạ. Mấy cái này là máy móc cháu nghiên cứu khoa học thôi. Đây, cháu gửi cô luôn 600 nghìn tiền cọc tháng sau, với 300 nghìn tiền làm thẻ từ, đăng ký tạm trú. Cô cầm cho cháu yên tâm.
Nhìn thấy tiền tươi, cơ mặt bà Hồng giãn ra tức thì. Tốc độ thay đổi thái độ của bà còn nhanh hơn lật bánh tráng.
– Ờ… Bưu Chính à? Thế học giỏi đấy. – Bà cầm tiền, đếm roẹt roẹt. – Thôi được rồi. Nhưng tao cấm tiệt chuyện cháy nổ nhé. Mày mà hàn xì cái gì cháy phòng tao là tao gô cổ lên công an.
– Cô yên tâm. Cháu làm việc bằng cái đầu, an toàn là trên hết. – Khánh nháy mắt.
Nó vác cái case máy tính lên vai, huýt sáo đi thẳng lên tầng. Tao lẽo đẽo theo sau, thầm bái phục. Thằng này đúng là cáo già thành tinh.
***
Đến trưa, căn phòng của tao chính thức biến hình.
Từ một cái phòng trọ sinh viên nghèo nàn, tẻ nhạt, nó biến thành một cái “trụ sở” dã chiến.
Góc phòng đẹp nhất – nơi có cửa sổ nhìn sang tường nhà hàng xóm – bị Khánh chiếm dụng. Nó kê hai cái bàn gỗ ép lại với nhau, đặt lên đó hai cái màn hình to vật vã. Một cái case máy tính lắp đèn LED xanh đỏ nhấp nháy như vũ trường được đặt dưới gầm bàn.
Dây điện chạy loằng ngoằng khắp sàn nhà như mạng nhện khổng lồ. Mùi nhựa thông thoang thoảng bay lên từ mỏ hàn nóng hổi.
Khánh cởi trần, mặc quần đùi, ngồi trên cái ghế xoay rách, tay gõ phím lạch cạch, mắt dán vào màn hình đang chạy những dòng code xanh lè.

– Xong! – Nó reo lên, đập tay xuống bàn cái “bộp”. – Có mạng rồi.
– Mạng đâu ra? Tao tưởng chưa đóng tiền mạng tháng này? – Tao ngạc nhiên.
– Hack wifi nhà hàng xóm. – Nó cười nhăn nhở. – Pass là “12345678”. Dễ như ăn kẹo. Mạng cáp quang Viettel hẳn hoi, download phim Nhật cứ gọi là mượt.
Tao lắc đầu ngán ngẩm nhưng trong lòng thì sướng rơn. Đỡ được 100 nghìn tiền mạng.
Khánh quay ghế lại, nhìn tao. Nó với tay lấy cái ví trên bàn, rút ra thêm 600 nghìn nữa, ném toẹt về phía tao.
– Cầm lấy.
– Gì đây? – Tao chụp lấy mấy tờ tiền.
– Tiền nhà nửa tháng còn lại. Thằng Dũng đi rồi thì phần của nó tao chịu. Tao với mày sòng phẳng. Tiền nhà cưa đôi. Tiền điện nước chia theo đầu người.
Tao cầm 600 nghìn trong tay. Cảm giác nhẹ bẫng cả người. Cái tảng đá đè nặng ngực tao từ sáng bỗng tan biến như bọt xà phòng.
Khánh châm điếu thuốc, rít một hơi rồi phả khói vào cái quạt tản nhiệt máy tính đang quay vù vù, tạo thành một luồng khói xoáy đẹp mắt.
– Quy tắc sống chung này. Nghe cho thủng lỗ tai nhé.
Tao gật đầu, chăm chú nghe.
– Một, tiền bạc phân minh, ái tình sòng phẳng. Đừng vay mượn lặt vặt, tao ghét nhất đòi nợ anh em. Hai, đồ ăn của tao trong tủ lạnh hay mì tôm trong thùng, mày cứ ăn thoải mái, hết thì bảo tao mua hoặc mày mua bù vào. Ba, và là cái quan trọng nhất…
Nó chỉ tay vào dàn máy tính sau lưng, giọng nghiêm trọng hẳn:
– …tuyệt đối không được động vào máy tính của tao. Dù chỉ là một cái click chuột. Trong này là cần câu cơm, là mạng sống của tao. Lỡ tay xóa mất dữ liệu khách hàng hay dính virus là tao cắt gân đấy. Rõ chưa?
– Rõ. Tao cũng mù công nghệ, động vào làm gì cho rách việc. – Tao cười, nhét tiền vào túi.
– Tốt. Giờ thì đi mua cơm rang đi. Tao bao bữa tân gia. Thêm chai Sting dâu nữa cho nó máu.
Tao xỏ dép chạy đi mua cơm. Lòng phơi phới lạ lùng.
Về đến phòng, hai thằng ngồi bệt xuống sàn nhà bừa bộn dây rợ. Hộp cơm rang dưa bò nóng hổi, chai Sting đỏ au.
Căn phòng chật chội hơn hẳn so với lúc ở cùng Dũng. Đồ đạc ngổn ngang, lối đi chỉ vừa một bàn chân lách qua. Tiếng quạt tản nhiệt của dàn máy tính kêu *ù… ù…* liên tục, cộng thêm tiếng gõ phím cơ *lách cách* đanh tai của thằng Khánh.
Nhưng lạ thay, tao không thấy khó chịu.
Ngược lại, tao thấy “ấm”.
Cái ánh sáng xanh đỏ hắt ra từ thùng máy tính làm căn phòng trông bớt ảm đạm đi nhiều. Cái mùi khói thuốc và mùi nhựa thông át đi cái mùi ẩm mốc u ám cũ kỹ.
Tao nhìn thằng Khánh đang vừa nhai cơm ngồm ngoàm vừa dán mắt vào màn hình chửi thề với một thằng khách hàng nào đó qua chat. Nó là một thằng quái chiêu, bừa bãi, và có phần “dị hợm”.
Nhưng nó sòng phẳng. Nó thực tế. Và quan trọng nhất, sự hiện diện ồn ào của nó lấp đầy cái khoảng trống đáng sợ mà thằng Dũng để lại.
Tao hút ngụm Sting ngọt lừ, tựa lưng vào tường, nhìn dàn máy tính nhấp nháy trong góc tối.
Giờ đây, tao không còn là con kiến đơn độc lầm lũi đi về nữa. Tao đã có đồng đội. Một thằng đồng đội biết hack wifi, biết sửa máy tính, và biết ném tiền ra đúng lúc tao cần nhất.
“Trụ sở” mới đã được thiết lập. Cuộc chiến sinh tồn của tao ở Hà Nội bây giờ mới thực sự có thêm hỏa lực.