Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 41: Chiếc máy tính “hấp hối” và đồ án tốt nghiệp​

Hai giờ sáng.

Cái giờ mà ngay cả những con chuột chạy trên trần thạch cao cũng đã mỏi chân đi ngủ. Cả khu trọ chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ kêu u u như tiếng sáo diều bị rách.

Tao đang ngủ ngon lành. Giấc ngủ của tao dạo này sâu hơn, không còn chập chờn lo sợ ngày mai ăn gì. Trong túi có tiền, trong đầu có chữ, cái lưng nằm xuống chiếu cũng thấy êm hơn hẳn.

Rầm! Rầm! Rầm!

Cánh cửa gỗ mỏng manh rung lên bần bật như muốn bung bản lề.





Tao bật dậy, phản xạ đầu tiên là vớ lấy cái điện thoại xem giờ. Mới hai giờ mười lăm.

– An ơi! Khánh ơi! Cứu tao! Mở cửa!

Giọng thằng Hiếu bên phòng 305. Không phải cái giọng thều thào xin thuốc hay nhờ sửa mạng mọi khi. Nó gào lên, lạc giọng, nghe như người sắp chết đuối vớ được cọc.

Thằng Khánh đang ngủ say như chết cũng bị dựng dậy, làu bàu chửi thề:
– Đcm thằng nào phá làng phá xóm giờ này thế?

Tao nhảy xuống giường, lao ra mở cửa.

Hiếu đứng đó.

Nếu lần trước tao ví lão như bóng ma, thì lần này lão giống một cái xác chết trôi vừa được vớt lên. Mặt lão xám ngoét, cắt không còn giọt máu. Mồ hôi vã ra như tắm, bết cái mái tóc dài rũ rượi vào trán. Hai mắt lão trợn ngược, đỏ ngầu, tay chân run lẩy bẩy.

Nhưng cái làm tao chú ý nhất không phải là bản mặt lão.

Là cái mùi.

Một mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi tao. Mùi nhựa cháy, mùi linh kiện điện tử bị nung chảy, quyện với cái mùi chua loét đặc trưng của phòng lão tạo thành một hỗn hợp buồn nôn.

– Máy tao… máy tao… bốc khói rồi! – Hiếu lắp bắp, tay chỉ về phía phòng đối diện.

– Bốc khói? Ông anh làm cái gì mà bốc khói? – Khánh dụi mắt, bước ra, mũi nó hít hít cái mùi khét lẹt.

– Tao đang render… đang xuất bản vẽ đồ án… Còn 2 tiếng nữa là xong… Tự nhiên nó “bụp” một cái… rồi khói um lên…

Mặt Hiếu méo xệch đi, chực khóc.

– Đồ án tốt nghiệp à? – Tao hỏi nhanh.

– Ừ… hạn nộp sáng mai rồi… Cứu tao với… 5 năm học của tao…

Tao với Khánh nhìn nhau. Cái nhìn của dân trong nghề. Đồ án tốt nghiệp Kiến trúc hay Xây dựng gì đấy toàn file nặng trịch, mất file là coi như mất bằng.

– Mang case sang đây! Nhanh! – Khánh quát.

Hiếu lật đật chạy về phòng, ôm cái case máy tính to tổ bố sang. Cái vỏ case nóng hầm hập, tao chạm tay vào còn thấy rát.

Khánh dọn dẹp cái bàn làm việc, gạt phăng đống ốc vít sang một bên để lấy chỗ. Hiếu đặt cái máy tính xuống, tay vẫn run bần bật.

– Bình tĩnh. Để em khám. – Khánh lấy tuốc nơ vít, thao tác nhanh gọn.

Nó tháo nắp hông case ra.

Một làn khói trắng mỏng bay ra, kèm theo mùi khét nồng nặc.

Tao soi đèn pin điện thoại vào.

Nội thất bên trong cái máy tính của Hiếu kinh khủng hơn cả bãi rác Nam Sơn. Bụi đóng thành tảng dày cả phân, phủ kín mainboard, ram, quạt tản nhiệt. Mạng nhện giăng mắc khắp nơi.

Khánh soi đèn vào khu vực quạt chip CPU.

– Vãi đái. – Khánh chửi thề.

Kẹt cứng giữa cánh quạt tản nhiệt là một con gián. Con gián to bằng ngón tay cái, bị cánh quạt nghiền nát một nửa, phần còn lại bị nung cháy đen thui, dính chặt vào phiến tản nhiệt nhôm.

– Nguyên nhân đây. – Khánh lấy cái nhíp, gắp xác con gián ra. – Gián chui vào làm kẹt quạt. CPU chạy hết công suất để render đồ án, nhiệt độ tăng vọt, quạt không quay được. Nguồn quá tải, bùm.

Hiếu đứng chết trân, nhìn cái xác con gián cháy đen trên đầu nhíp của Khánh. Cái thứ sinh vật bẩn thỉu mà lão nuôi dưỡng trong cái ổ rác của mình, cuối cùng đã quay lại cắn lão một phát chí mạng.

– Thế… ổ cứng có sao không? Dữ liệu… – Giọng Hiếu run rẩy.

– Nguồn cháy là chắc chắn rồi. Main chưa biết. Còn ổ cứng… hên xui.

Khánh tháo cái ổ cứng HDD cũ mèm ra. Nó nóng ran.

– An, cắm vào box, test thử. – Khánh đưa ổ cứng cho tao.

Tao cắm ổ cứng của Hiếu vào bộ đọc dữ liệu ngoài, kết nối với laptop của tao.

Cả ba thằng nín thở nhìn vào màn hình.

“Rẹt… rẹt… cạch… cạch…”

Tiếng kim đọc đĩa kêu lạo xạo. Âm thanh của tử thần đối với dân kỹ thuật.

Hiếu ôm đầu, ngồi thụp xuống đất.

– Thôi xong rồi… Đời tao xong rồi…

Trên màn hình laptop, ổ đĩa hiện lên, nhưng thanh loading xanh lè chạy chậm như rùa bò. Nó nhích từng tí một.

10%… 20%…

– Còn đọc được! – Tao reo lên. – Nhưng bad sector nặng lắm. Phải copy ra ngay lập tức.

Tao tạo một thư mục mới trên máy tao, bắt đầu kéo cái folder “DO_AN_TOT_NGHIEP_FINAL_LANCUOI” sang.

Dung lượng 4GB.

Thời gian dự kiến: 45 phút.

Tốc độ copy trồi sụt thất thường. Lúc thì 5MB/s, lúc tụt xuống vài KB/s.

Không khí trong phòng căng như dây đàn. Thằng Khánh châm thuốc lá, nhưng nhớ ra phòng kín nên lại vứt điếu thuốc xuống bàn. Hiếu ngồi bó gối ở góc phòng, mắt dán chặt vào thanh tiến trình màu xanh.

95%… 96%… 97%…

Thanh tiến trình dừng lại ở 98%.

Nó đứng im. Con số “Time remaining” nhảy từ 1 phút lên 5 phút, rồi 30 phút, rồi “Calculating…”.

Tiếng ổ cứng kêu “cạch… cạch…” liên hồi, nghe như tiếng búa gõ vào quan tài.

– Đừng… đừng chết lúc này… xin mày đấy… – Hiếu lầm bầm, nước mắt bắt đầu ứa ra.

Mười phút trôi qua. Con số 98% vẫn trơ ra đấy.

Tao nhìn Hiếu. Lão không gào thét nữa. Lão lôi cái điện thoại nứt màn hình ra.

Lão không bật game. Lão mở một tin nhắn.

Lão đưa điện thoại cho tao xem. Tay lão run đến mức tao phải giữ lấy cổ tay lão mới đọc được.

Tin nhắn từ “Mẹ”:
-“Bố bán mấy tạ thóc rồi, được 3 triệu rưỡi. Mẹ gửi ra bưu điện rồi đấy. Đóng nốt tiền lệ phí tốt nghiệp đi con nhé. Cố lấy cái bằng mà về, bố mẹ mong.”

Tao đọc dòng tin nhắn, thấy sống mũi cay xè. Mồ hôi nước mắt của cả một vụ mùa, đổi lấy 3 triệu rưỡi bạc lẻ ném vào cái máy tính đầy gián và cái đồ án làm vội vàng phút chót này.

Hiếu gục đầu vào đầu gối, vai rung lên bần bật. Tiếng khóc nghẹn ngào phát ra từ cổ họng lão, nghe như tiếng thú bị thương.

– Tao khốn nạn quá mày ơi… Tao lừa bố mẹ tao… Tao bảo tao đang làm đồ án ngon lành lắm… Thực ra tao chơi game suốt 3 tháng nay… Đến sát ngày tao mới làm…

Lão móc trong túi quần ra một tấm thiệp cưới màu đỏ chót, nhàu nát.

– Người yêu cũ tao… nó lấy chồng tháng sau. Nó bằng tuổi tao, ra trường đi làm rồi, giờ sắp lên chức. Còn tao vẫn là thằng sinh viên nợ môn, chui rúc trong cái ổ chuột này… Tao định làm cái đồ án này để chứng minh tao không phế vật… Thế mà…

Tao nhìn tấm thiệp cưới, nhìn tin nhắn của mẹ lão, rồi nhìn cái thanh 98% trên màn hình.

Sự nhục nhã của một thằng đàn ông không xu dính túi, nợ nần chồng chất, bị cuộc đời bỏ lại phía sau, nó hiện hữu rõ mồn một trong căn phòng này.

Nó làm tao rùng mình.

Tao thấy hình ảnh của chính mình nếu tao không tỉnh ngộ, nếu tao cứ tiếp tục lao đầu vào kiếm tiền lẻ mà bỏ bê học hành. Ranh giới giữa tao và Hiếu mong manh vãi chưởng.

– Khánh! Làm gì đi! – Tao quay sang thằng bạn.

Khánh mặt lạnh tanh. Nó cầm lấy cái ổ cứng đang nóng rực trên bàn.

– Cầu nguyện đi!

“Rẹt… rẹt…”

Tiếng kêu dịu đi một chút.

Thanh tiến trình trên màn hình nhích một cái.

99%…

Cả ba thằng nín thở.

100%.

“Copy completed”.

Tao hét lên một tiếng. Hiếu ngẩng phắt đầu dậy, lao vào màn hình như con thiêu thân.

File CAD bản vẽ tổng thể hiện lên đầy đủ. Không lỗi.

Hiếu òa khóc. Lần này là khóc to thành tiếng. Lão ôm lấy cái màn hình laptop của tao, hôn chùn chụt vào đó.

– Sống rồi… Tao sống rồi…

Khánh thở hắt ra, dựa lưng vào ghế, châm điếu thuốc. Tay nó cũng hơi run.

Hiếu đứng dậy. Lão không lao về phòng ngay.

Lão nhìn quanh phòng tao, ánh mắt dừng lại ở cái kéo cắt giấy tao để trên bàn học.

Lão cầm cái kéo lên.

Tao tưởng lão định làm gì dại dột, định lao tới giằng lại.

Nhưng không.

“Xoẹt.”

Một mảng tóc dài bết bát trước trán rơi xuống sàn nhà.

Hiếu cầm kéo, cắt phăng mái tóc nghệ sĩ nửa mùa, bẩn thỉu của mình. Cắt nham nhở, cắt loạn xạ. Tóc rơi lả tả xuống sàn gạch men, lẫn vào mớ dây điện.

– An. Sửa máy giúp tao xong rồi vào máy tao. – Hiếu nói, giọng đanh lại, mắt nhìn thẳng vào tao. – Xóa hết đi.

– Xóa gì?

– Xóa AOE. Xóa DOTA. Xóa hết folder game trong ổ D. Format luôn ổ D cho tao.

Tao nhìn lão. Khuôn mặt hốc hác giờ lộ ra trọn vẹn sau mái tóc cắt hỏng, trông gầy guộc nhưng quyết liệt lạ thường.

– Cảm ơn hai thằng. Tiền công… tao nợ. Bao giờ bảo vệ xong tao trả. Giờ tao phải về làm nốt thuyết minh.

– Khỏi. – Khánh phẩy tay. – Coi như bọn em làm phúc tích đức. Anh tốt nghiệp được là bọn em mừng rồi, đỡ phải ngửi mùi rác phòng anh.

Hiếu cười méo xệch. Lão đứng dậy, bước ra cửa. Cái dáng lêu nghêu, đầu tóc lởm chởm trông hài hước nhưng bi tráng vãi chưởng.

Cánh cửa đóng lại.

Tao nhìn đống tóc vụn dưới sàn nhà.

Tao nhìn sang bàn học của mình. Bên trái vạch băng dính đen, cuốn giáo trình Toán cao cấp vẫn mở ra ở trang bài tập về nhà.

Tao nhận ra một điều.

Hiếu rất giỏi. Tao vừa liếc qua bản vẽ của lão, chi tiết và phức tạp kinh khủng. Lão từng là học sinh giỏi thành phố. Tư duy chiến thuật trong game của lão cũng thuộc hàng quái kiệt.

Lão thông minh hơn tao. Chắc chắn.

Nhưng lão suýt chết chìm vì thiếu một thứ: Kỷ luật.

Cái thông minh, cái tài năng thiên bẩm nó giống như con dao sắc. Không có cái vỏ bọc kỷ luật, nó sẽ quay lại đứt tay người cầm, hoặc tệ hơn, nó sẽ bị gỉ sét trong cái vũng bùn của sự lười biếng.

Tao cầm cái chổi, quét sạch đống tóc của Hiếu vào hót rác.

Đêm nay tao mất ngủ, nhưng tao không thấy mệt.

Tao ngồi vào bàn, bật đèn học lên.

Tao không mở máy tính để kiểm tra tiền trong tài khoản. Tao mở sách Toán.

Tao phải học. Học không phải để kiếm điểm 10 hay để lòe thiên hạ. Học để xây cho mình cái “hệ điều hành” kỷ luật, để không bao giờ rơi vào cảnh phải cắt tóc thề thốt lúc 3 giờ sáng như lão Hiếu.

Ngoài trời, gió mùa vẫn rít. Nhưng trong đầu tao, mọi thứ đang trở nên trật tự và rõ ràng hơn bao giờ hết.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng