Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 26: Trận ốm đầu mùa và cái ôm đầy cảm xúc​

Gió mùa Đông Bắc về lúc ba giờ sáng.

Nó không gõ cửa lịch sự như khách đến chơi nhà. Nó xộc thẳng qua khe cửa sổ gỗ cong vênh, rít lên từng hồi như tiếng còi tàu hỏa hú trong đêm. Cái chốt cửa lỏng lẻo va đập *cạch cạch* vào khung gỗ, nghe như tiếng răng va vào nhau của một thằng nghiện đói thuốc.

Tao nằm co quắp trên cái chiếu trúc lạnh ngắt. Sai lầm lớn nhất đời tao là vẫn nằm chiếu trúc khi tháng Mười đã đi qua được một nửa.

Đêm qua tao cày nốt cái dự án cài phần mềm kế toán lậu cho một công ty tư nhân ở Đống Đa. Hạn chót là sáng nay. Tao đã ngồi lì trước màn hình máy tính suốt 6 tiếng đồng hồ, mắt dán vào những dòng mã hex xanh lè, lưng gù xuống như con tôm luộc.

Lúc xong việc, tao gục xuống ngủ luôn, quên không đắp chăn.





Và giờ thì tao đang trả giá.

Đầu tao nặng như đeo đá tảng. Cổ họng khô khốc, rát như vừa nuốt phải một nắm mạt cưa. Tao cố mở mắt nhưng mí mắt dính chặt vào nhau. Hơi thở nóng hổi phả ra đằng mũi, đối lập hoàn toàn với cái lạnh đang ngấm vào tận xương tủy.

– Dậy! Dậy đi ông nội! Sáng bảnh mắt rồi!

Tiếng thằng Khánh oang oang bên tai. Nó đang lục đục thu dọn đồ nghề. Tiếng kim loại va vào nhau *leng keng*.

– Tao… mệt… – Tao thều thào, giọng khàn đặc không ra hơi.

Khánh quay lại, nhìn tao. Nó đặt tay lên trán tao, rồi rụt lại ngay như chạm phải than hồng.

– Vãi đái. Nóng như cái lò bát quái. Sốt rồi con ạ.

Nó chép miệng, nhìn đồng hồ.

– Tao có kèo sửa server bên Gia Lâm gấp lắm. Khách gọi cháy máy rồi, không đi không được. Kèo này 5 lít, bỏ là phí của giời.

Nó vứt lên bụng tao một vỉ Panadol màu xanh trắng và chai nước lọc.

– Uống hai viên đi rồi ngủ tiếp. Trưa tao về mua cháo cho. Giờ tao phải lượn đây. Tự sinh tự diệt nhé bạn tôi.

Tiếng bước chân nó thình thịch chạy xuống cầu thang. Tiếng xe máy nổ *phành phạch* rồi xa dần.

Căn phòng rơi vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa …

Tao nằm trơ trọi giữa đống dây điện loằng ngoằng.

Cái cảm giác ốm đau khi ở một mình nó thảm hại kinh khủng. Ở nhà, chỉ cần tao hắt hơi một cái là mẹ đã sờ trán, pha nước chanh, nấu cháo hành. Còn ở đây, tao chỉ là một thằng sinh viên tỉnh lẻ nằm bẹp dí trong cái phòng trọ mười mét vuông, xung quanh là máy móc vô tri.

Tao với tay lấy vỉ thuốc, bóc hai viên, tống vào mồm rồi chiêu ngụm nước lạnh. Nước trôi qua cổ họng đau rát làm tao rùng mình.

Tao kéo cái chăn mỏng lên trùm kín đầu, cố dỗ giấc ngủ quay lại. Nhưng cái đầu đau như búa bổ cứ giật tưng tưng theo nhịp mạch đập.

Trong cơn mê man, tao thấy mình đang chạy. Chạy trên một con đường dài hun hút không có điểm dừng. Phía sau là hạn nộp tiền nhà, là tiếng chửi của bà Hồng, là ánh mắt khinh khỉnh của đám bạn cùng trường. Tao chạy mãi, chạy mãi mà chân cứ nặng trịch như đeo chì.

“Cạch.”

Tiếng mở cửa làm tao giật mình, he hé mắt nhìn ra.

Một bóng người nhỏ nhắn bước vào.

Không phải thằng Khánh. Thằng Khánh to xác và ồn ào hơn nhiều.

Người này đi nhẹ, rón rén. Mùi hương sả chanh quen thuộc len lỏi vào khứu giác đang bị tịt của tao.

Ngân.

Nó mặc cái áo len mỏng màu kem, quàng khăn len đỏ. Tóc búi cao. Trên tay nó cầm cái cặp nhiệt độ.

Nó nhìn thấy tao nằm co ro dưới chăn, mặt đỏ gay, liền vội vàng đặt cái cặp nhiệt độ xuống bàn, chạy lại sờ trán tao.

Tay nó mát lạnh. Cái lạnh dễ chịu, mềm mại, khác hẳn cái lạnh buốt giá của cơn gió ngoài kia.

– Trời ơi, nóng thế này! – Ngân kêu lên, giọng đầy lo lắng. – Khánh đâu rồi? Sao để cậu nằm một mình thế này?

– Nó… đi làm… – Tao cố nặn ra từng chữ.

Ngân lắc đầu, mặt cau lại vẻ không hài lòng. Nó không nói gì thêm, xắn tay áo lên, bắt đầu hành động.

Nó chạy về phòng, rồi quay lại với một cái khăn mặt ướt và một cái nồi cơm điện nhỏ xíu.

Nó đắp cái khăn mát lạnh lên trán tao. Cảm giác như được cứu rỗi.

Sau đó, nó cắm nồi cơm điện ở góc phòng. Tiếng lục cục vang lên. Mùi gạo nếp thơm lừng bắt đầu tỏa ra, lấn át cái mùi nhựa cháy và ẩm mốc thường ngày của phòng tao.

Tao nằm im, mắt lim dim nhìn theo bóng lưng nó đi đi lại lại.

Nó lấy trong túi ra một mớ tía tô và hành lá. Tiếng dao thớt băm *cộc cộc* vang lên khe khẽ. Nó làm mọi thứ nhanh thoăn thoắt, gọn gàng, như một bà nội trợ thực thụ chứ không phải cô sinh viên năm nhất.

Hai mươi phút sau.

– Dậy nào. Ăn tí cháo cho lại người.

Ngân đỡ tao ngồi dậy. Đầu tao quay mòng mòng. Tao phải dựa lưng vào tường, thở dốc.

Bát cháo bốc khói nghi ngút đặt trước mặt. Cháo trắng nấu loãng, bên trên phủ đầy tía tô thái nhỏ, hành hoa và mấy lát gừng tươi. Một quả trứng gà ta đập vào giữa, lòng đỏ vàng ươm còn chưa kịp chín hẳn.

– Ăn đi. Nóng đấy, thổi kỹ vào.

Tao cầm cái thìa, tay run run. Xúc một miếng cháo đưa lên miệng.

Vị cay nồng của gừng và tía tô xộc lên mũi. Vị ngọt của gạo, vị béo của trứng.

Nước mắt tao tự nhiên trào ra. Không kìm được.

Nó không phải vì ngon. Mà vì nó giống cháo mẹ nấu quá. Cái vị của sự chăm sóc, của gia đình, thứ mà tao đã thèm khát suốt mấy tháng nay nhưng cứ cố gồng mình lên để chối bỏ.

– Sao thế? Đắng mồm à? – Ngân thấy tao khóc, hoảng hốt hỏi.

Tao lắc đầu, quệt nước mắt bằng mu bàn tay.

– Không. Ngon. Ngon lắm.

Tao ăn ngấu nghiến. Mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm. Cái áo phông ướt đẫm dính chặt vào lưng.

Ăn xong, tao thấy người nhẹ đi một chút. Cơn sốt có vẻ dịu lại.

Ngân lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho tao. Động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ.

Tao nhìn nó. Khoảng cách gần đến mức tao đếm được cả những sợi lông mi của nó.

– Cảm ơn cậu. – Tao nói, giọng đã bớt khàn hơn. – Không có cậu chắc tớ chết khô ở đây rồi.

– Nói linh tinh. Thanh niên trai tráng ốm vặt tí làm sao mà chết được. – Ngân mắng yêu, thu dọn bát đũa. – Tại cậu tham công tiếc việc quá thôi. Đêm qua tớ thấy đèn phòng cậu sáng đến tận gần sáng.

Nó ngồi xuống mép giường, nhìn tao nghiêm túc:

– An này. Cậu không cần phải cố quá thế đâu.

Câu nói của nó như mũi kim chọc thủng quả bóng căng phồng trong lồng ngực tao.

Tao cúi mặt, nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau.

– Tớ sợ. – Tao thú nhận. Lần đầu tiên tao dám nói ra từ này với một người khác. – Tớ sợ không có tiền. Sợ bị tụt lại. Sợ người ta khinh mình là dân tỉnh lẻ.

– Ai khinh cậu?

– Nhiều. Đám bạn cùng lớp. Thằng Dũng. Hay cả cái thành phố này nữa.

Tao cười chua chát.

– Tớ cứ nghĩ chỉ cần cày cuốc, kiếm thật nhiều tiền, tỏ ra sành sỏi thì sẽ ổn. Nhưng mệt quá Ngân ạ. Nhiều lúc chỉ muốn bỏ hết về quê chăn bò.

Ngân im lặng. Nó không đưa ra mấy lời khuyên sáo rỗng kiểu “cố lên” hay “đừng buồn”. Nó chỉ ngồi đó, lắng nghe.

Rồi bất ngờ, tay nó phủ lên tay tao.

Bàn tay nhỏ bé, ấm áp nằm gọn trên bàn tay to bè, thô ráp của tao.

– Cậu không một mình đâu. – Nó nói khẽ. – Ít nhất là ở cái tầng 3 này, cậu còn có tớ, có Khánh. Chúng mình đều là dân tỉnh lẻ, đều đang bơi giữa cái bể này cả thôi.

Tao ngẩng lên nhìn nó. Ánh mắt nó trong veo, kiên định.

Cơn buồn ngủ do thuốc ngấm bắt đầu kéo đến. Mí mắt tao sụp xuống. Tao lả đi, chìm vào giấc ngủ không mộng mị.

***

Tao tỉnh dậy khi trời đã ngả về chiều.

Căn phòng tối om. Mưa bên ngoài đã tạnh, nhưng gió vẫn rít từng cơn.

Tao thấy đầu nhẹ bẫng. Cơn sốt đã lui hẳn.

Tao cựa mình, định ngồi dậy thì thấy nặng nặng ở vai.

Ngân.

Nó ngồi dưới đất, đầu tựa vào mép giường, ngay sát vai tao. Nó ngủ gật.

Chắc nó đã ngồi canh chừng tao suốt cả buổi chiều. Quyển sách trên tay nó rơi xuống đất từ lúc nào. Hơi thở nó đều đều, nhẹ nhàng.

Tao nằm im, không dám động đậy sợ làm nó thức giấc.

Nhìn khuôn mặt nó lúc ngủ, tao thấy bình yên lạ lùng. Không phấn son, không gồng mình. Chỉ là một cô gái nhỏ đang mệt mỏi sau khi chăm sóc thằng hàng xóm ốm đau.

Một luồng cảm xúc trào dâng trong lòng tao. Nó không phải là dục vọng trai gái tầm thường. Nó là sự biết ơn, sự trân trọng pha lẫn chút xót xa.

Chúng tao, những đứa trẻ 18, 19 tuổi, bị ném vào cái thành phố rộng lớn này, buộc phải trưởng thành sớm. Buộc phải tự chăm sóc nhau khi bố mẹ ở xa hàng trăm cây số.

Ngân cựa mình, mắt chớp chớp rồi mở ra.

Thấy tao đang nhìn mình chằm chằm, nó giật mình, ngồi thẳng dậy, vuốt lại tóc tai rối bời.

– Ơ… cậu tỉnh rồi à? Mấy giờ rồi nhỉ? Tớ ngủ quên mất.

– 5 giờ rồi. – Tao nói, giọng khàn nhưng ấm. – Sao cậu không về phòng mà ngủ? Ngồi đây đau lưng chết.

– Tớ sợ cậu sốt lại. Với cả… ngồi đây cũng ấm.

Nó cười ngượng nghịu.

Tao chống tay ngồi dậy. Cảm giác sức lực đã hồi phục được bảy phần.

– Ngân này.

– Hả?

Tao không nói gì. Tao nhoài người tới, dang hai tay ra, kéo nó vào lòng.

Một cái ôm.

Chặt và dứt khoát.

Ngân sững người trong giây lát. Người nó cứng lại vì bất ngờ. Nhưng rồi, nó thả lỏng dần.

Nó không đẩy tao ra.

Hai cánh tay nhỏ bé của nó rụt rè vòng qua lưng tao, vỗ nhẹ nhẹ.

Đầu nó tựa vào vai tao. Tao ngửi thấy mùi sả chanh trên tóc nó, trộn lẫn với mùi mồ hôi và mùi thuốc tây trên người tao.

Không ai nói một lời nào.

Chỉ có tiếng gió lùa ngoài cửa sổ và nhịp tim của hai đứa đập cùng một nhịp điệu. Nhịp điệu của sự nương tựa.

Cái ôm này không có màu hồng lãng mạn của phim Hàn Quốc. Nó có màu xám của những ngày đông Hà Nội, màu vàng ố của tường vôi cũ, và cái vị đắng của thuốc Panadol.

Nhưng nó ấm. Ấm hơn bất kỳ cái lò sưởi nào.

– Cảm ơn. – Tao thì thầm vào tóc nó.

– Ừ. Khỏi ốm thì nhớ trả công. – Nó lí nhí trong ngực tao. – Xách nước cho tớ một tuần nhé.

– Một tháng cũng được.

Tao siết chặt vòng tay thêm một chút nữa.

Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc vẫn thổi lạnh buốt. Nhưng trong cái phòng trọ mười mét vuông này, tao biết mình đã tìm thấy một đốm lửa nhỏ. Đủ để sưởi ấm cho cả mùa đông dài đằng đẵng phía trước.

Chúng tao không còn là người dưng nước lã nữa.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng