Chương 17: Đêm cuối cùng ở chung
À tao quên chưa kể. Tao thoát chết.
Chính xác là thoát cái án “ra đê” vào phút chót.
Một triệu hai polymer mới cứng nằm trong tay bà Hồng từ hôm cuối tháng. Bà cầm tiền, đếm roẹt roẹt, nhếch mép một cái rồi gạch tên tao ra khỏi danh sách đen. Không một lời khen, không một sự thông cảm. Chỉ là giao dịch sòng phẳng.
Số tiền đó không phải của mẹ tao gửi. Cũng không phải tiền công bốc vác hay trông kho đêm.
Của thằng Long. Phạm Đức Long.
Hôm đó ở trên giảng đường, tao đã làm cái việc hèn hạ nhất mà tao từng thề sẽ không bao giờ làm: Mở mồm vay tiền thằng bạn cùng lớp mới quen.
Tao nhớ cái cảm giác lúc đứng chặn nó ở cửa nhà vệ sinh nam. Tim tao đập như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Mặt nóng ran. Tao lí nhí:
“Long… cho tao mượn một củ. Tháng sau tao trả.”
Long đang rửa tay. Nó nhìn tao qua gương. Không ngạc nhiên, không dò xét. Nó lau tay vào khăn giấy, thong thả rút cái ví da bò dày cộp từ túi quần sau.
Rút ra hai tờ năm trăm. Kẹp giữa hai ngón tay đưa cho tao.
“Cầm lấy. Bao giờ có thì trả. Đừng để bụng.”
Nó nói nhẹ tênh như thể vừa cho tao mượn cái bút bi hết mực. Rồi nó bước ra ngoài, để lại mùi nước hoa Chanel Bleu thơm nức át cả mùi thuốc tẩy bồn cầu.
Tao đứng đó, cầm tờ tiền còn ấm hơi tay nó. Vừa mừng vì sống sót, vừa nhục. Cái nhục của kẻ dưới cơ. Nhưng cái dạ dày và mái nhà trên đầu đéo cho phép tao giữ lòng tự trọng.
***
Tối.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ thằng Khánh:
*”Nay nghỉ. Công an đang quét khu Đặng Tiến Đông. Ở nhà đi.”*
Tao thở dài, vứt điện thoại xuống chiếu.
Thế là mất toi 200 nghìn dự tính. Và tệ hơn, tao mất cái cớ để trốn khỏi phòng tối nay.

Tao bị nhốt trong cái hộp diêm hơn mười mét vuông này với thằng Dũng. Đúng cái đêm nó dọn đồ đi.
Căn phòng im lặng như nhà xác. Chỉ có tiếng *sột soạt* của túi ni lông và tiếng băng dính *rẹt rẹt* kéo dài nghe chói tai vãi chưởng.
Dũng đang gấp quần áo.
Nó làm việc rất gọn gàng, dứt khoát. Những cái áo phông được cuộn tròn, nhét vào vali. Mấy đôi giày bata cũ được bọc báo cẩn thận.
Tao ngồi bó gối ở góc phòng, dựa lưng vào tường, tay cầm quyển giáo trình Triết học nhưng mắt nhìn vô định vào khoảng không.
Căn phòng thay đổi từng phút.
Mỗi khi Dũng nhấc một món đồ đi, một khoảng trống lại hiện ra.
Chỗ góc tường kia, nơi nó hay để chồng sách, giờ lộ ra mảng vôi mốc xanh mốc đỏ. Cái dây phơi quần áo chăng ngang phòng giờ trống hoác, chỉ còn lại mấy cái móc nhựa của tao đung đưa lẻ loi.
Những thứ vốn dĩ “của chung” giờ được tách bạch rõ ràng đến tàn nhẫn.
“Cái này của tao.”
“Cái kia của mày.”
Ranh giới được vạch ra. Không còn là “phòng bọn mình” nữa.
Dũng lôi từ gầm giường ra một cuốn sổ tay nát bét. Nó ngồi bệt xuống sàn, tay cầm cái bút bi, mặt nghiêm trọng như đang tính sổ nợ quốc gia.
“Ê An. Tính tiền cái.”
Tao bò lại gần.
“Tiền điện tháng này hết 180 nghìn. Chia đôi mỗi thằng 90. Tiền nước 50 nghìn một người cố định. Tiền mạng 100 nghìn chia đôi. Tổng cộng mày đưa tao 190 nghìn.”
Nó đọc vanh vách. Con số nhảy múa.
Tao móc ví. Số tiền lẻ còn lại sau khi trả bà Hồng. Đếm đủ 190 nghìn đưa cho nó.
Dũng cầm tiền, đếm lại hai lần. Xong xuôi, nó nhét vào túi quần, rồi chỉ tay vào chai dầu ăn Neptune còn một nửa và túi bột giặt Omo dở dang để ở góc chạn.
“Chai dầu ăn mua 42 nghìn, dùng một nửa còn 20. Bột giặt mua 15 nghìn, còn 1/3 coi như 5 nghìn. Tổng 25 nghìn. Chia đôi là 12 nghìn rưỡi.”
Nó ngẩng lên nhìn tao:
“Mày đưa tao 12 nghìn cũng được. Đồ này tao không mang đi, để lại cho mày dùng.”
Tao nhìn nó. Nhìn cái mặt tỉnh bơ của nó.
12 nghìn.
Nó tính toán đến từng nghìn lẻ với thằng bạn nối khố đang rỗng túi, trong khi nó sắp dọn sang ở với con người yêu đi xe ga, có điều hòa.
Tao cười nhạt. Móc tờ 20 nghìn cuối cùng ra.
“Không có tiền lẻ. Mày cầm cả đi.”
“Thế tao nợ mày 8 nghìn nhé. Lúc nào có tao trả.” Dũng cầm tờ tiền, nhét túi cái rụp. Câu “lúc nào có tao trả” nghe sáo rỗng vkl, như một câu thần chú vô nghĩa.
Nó tiếp tục phân loại đồ đạc.
Một cái xô nhựa màu hồng nứt miệng. Một cái chảo chống dính đã tróc sơn đen sì lòi cả kim loại trắng ở đáy. Một cái phích nước rạng đông cũ mèm.
“Mấy cái này…” Dũng đá chân vào cái xô. “Tao sang bên kia nhà con Hương có đủ hết rồi. Đồ mới. Mấy cái này mày giữ lấy mà dùng. Coi như tao kỷ niệm.”
Kỷ niệm.
Nó “kỷ niệm” cho tao một đống rác mà nó lười mang đi vứt.

Tao nhìn cái chảo tróc sơn. Cái chảo đã từng rang cơm, từng rán trứng, từng nấu mì cho hai thằng suốt nửa tháng qua. Giờ nó nằm chỏng chơ, xấu xí, bị chủ cũ chê bai vứt bỏ.
Giống tao.
“Ừ. Để đấy tao dùng.” Tao đáp cụt lủn. Dù sao thì tao cũng đếch có tiền mua chảo mới. Tự ái không mài ra mà rán trứng được.
Xong xuôi tất cả, đồng hồ chỉ 11 giờ đêm.
Bụng réo.
Dũng lôi ra hai gói Hảo Hảo cuối cùng.
“Làm bát mì chia tay không?”
“Triển.”
Tao cắm ấm siêu tốc. Nước sôi. Úp mì.
Hai thằng ngồi đối diện nhau, ở giữa là hai bát mì tôm bốc khói nghi ngút. Không có trứng, không có xúc xích. Chỉ có mì và nước sôi.
Mùi tôm chua cay sộc lên mũi, quen thuộc đến phát ngán.
“Xoạt… xoạt…”
Tiếng húp mì là âm thanh duy nhất.
Tao muốn nói cái gì đó. Kiểu như nhắc lại chuyện hồi cấp 3 trèo tường đi chơi nét. Hay chuyện hồi mới lên xe khách bỡ ngỡ.
Nhưng nhìn Dũng cắm mặt vào bát mì, tay kia lướt điện thoại nhắn tin cho người yêu, tao lại nuốt lời vào trong.
Những câu chuyện cũ giờ đã lạc hậu rồi. Nó đang sống ở thì tương lai. Còn tao vẫn loay hoay ở thì hiện tại tiếp diễn với cái nghèo.
Ăn xong, Dũng châm điếu Thăng Long. Khói thuốc bay mù mịt trong căn phòng chật hẹp, quẩn quanh dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo.
Nó kéo khóa cái túi du lịch to nhất. Tiếng *roẹt* kéo dài như tiếng xé vải.
Nó vỗ vỗ vào cái túi, rồi quay sang nhìn tao. Lần đầu tiên trong tối nay, nó nhìn thẳng vào mắt tao.
“Tháng sau mày xoay được tiền không?”
Câu hỏi lạnh lùng, thực tế, đâm thẳng vào tim đen tao.
Nó không hỏi “Mày có buồn không?” hay “Mày sống một mình có ổn không?”. Nó hỏi về tiền.
Nó sợ tao không trả nổi tiền nhà, rồi lại gọi điện vay nó, hay làm phiền cuộc sống mới của nó.
Tao rít một hơi thuốc lá ké của nó, nhả khói từ từ. Cố tỏ ra bình thản nhất có thể.
“Lo được. Tao đang kiếm việc rồi. Có thằng bạn giới thiệu làm ở quán cà phê, lương cũng ổn.”
Tao nói phét. Làm chó gì có quán cà phê nào. Chỉ có cái kho hàng lậu đầy bụi và nguy cơ bị công an hốt.
“Ừ, thế thì tốt. Tìm thằng nào ghép vào sớm đi cho nhẹ gánh. Chứ một mình gồng triệu hai thì vỡ mặt đấy. Ở cái đất Hà Nội này, sểnh ra là chết đói.”
Dũng gật gù, vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn. Nó đã hoàn thành nghĩa vụ “quan tâm” cuối cùng. Lương tâm nó đã sạch sẽ để bước ra đi.
“Thôi ngủ. Mai tao đi sớm.”
Nó dập thuốc, tắt điện.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Tao nằm trên gác xép. Dũng nằm dưới sàn.
Chỉ 5 phút sau, tiếng ngáy của Dũng vang lên. Đều đều. Vô tư lự.
Nó ngủ ngon lành. Ngày mai nó sẽ đến một chân trời mới, có người yêu, có chăn ấm đệm êm.
Còn tao mở mắt thao láo nhìn lên trần nhà tối om.
Ngày mai, khi Dũng đi rồi, căn phòng này sẽ chỉ còn lại mình tao.
Sẽ không còn ai để chia tiền điện. Không còn ai để chia đôi gói mì tôm. Không còn ai để nói chuyện, dù chỉ là những câu chuyện nhạt toẹt, tính toán sòng phẳng.
Tao xoay người, úp mặt vào gối.
Đêm cuối cùng. Không có lời chúc ngủ ngon. Không có cái bắt tay tạm biệt.
Chỉ có tiếng ngáy của kẻ ra đi và tiếng thở dài kìm nén của kẻ ở lại.
Rẻ rúng thật. Tình bạn 3 năm cấp ba, có lẽ sẽ kết thúc bằng một tờ 20 nghìn không có tiền lẻ trả lại.