Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 67++(1): Nước mắt đàn bà​

Một giờ sáng.

Căn phòng tĩnh mịch. Thằng Khánh ngáy đều đều ở góc bên kia.

Tao nằm ngửa trên nệm, hai tay gác sau gáy. Mắt mở trừng trừng nhìn lên cái bóng đèn tuýp đã tắt ngấm.

Đầu óc tao đang kẹt trong một mớ hỗn độn không thể dùng lệnh nào để xóa. Hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Ngân dưới vòm cây ở Chiba cứ tua đi tua lại, sắc lẹm, khoét từng nhát vào lồng ngực. Sự tuyệt tình của nó, cái cách nó xóa sổ tao ra khỏi cuộc đời như dọn một file rác, làm tao thấy nghẹn ứ ở cổ.

Nhưng khốn nạn thay, đan xen với cái sự trống rỗng ấy lại là những mảnh ký ức vụn vặt của buổi sáng. Hơi ấm từ vòng eo của Mai Anh. Cặp ngực mềm mại ép sát vào lưng tao. Mùi nước hoa hồng ngòn ngọt, lả lơi. Hơi thở gấp gáp phả vào mang tai.





Cơ thể thằng con trai mười chín tuổi phản ứng lại sự giằng xé ấy bằng một cách nguyên thủy nhất. Máu dồn rần rật xuống đầu dưới. Cổ họng khô khốc. Một ngọn lửa ngùn ngụt bốc lên, thiêu đốt mọi sự kiên nhẫn. Cảm giác bức bối, ngột ngạt đến mức tao muốn đập vỡ một cái gì đó.

Tao tung chăn, ngồi bật dậy. Vớ lấy bao Thăng Long mềm và cái bật lửa trên bàn, tao lách người bước ra ngoài hành lang.

Gió đêm thốc vào mặt lạnh buốt, nhưng không dập tắt được cái nóng hầm hập bên trong.

Tao châm thuốc. Rít một hơi thật sâu. Khói thuốc tràn vào phổi, khét lẹt.

“Rầm!”

Một tiếng động mạnh vang lên từ tầng dưới, cắt ngang dòng suy nghĩ của tao. Tiếng một vật thể nặng đập thẳng vào tường. Kéo theo sau đó là tiếng loảng xoảng của vỏ lon kim loại va vào nhau, và một âm thanh nghẹn ngào, nấc lên từng hồi nhưng cố bịt chặt lại.

Phòng 201. Phòng chị Hoa.

Tao dập điếu thuốc mới hút được một nửa vào lan can, lẳng lặng bước xuống cầu thang.

Cánh cửa phòng 201 khép hờ. Ánh đèn neon trắng lóa hắt ra một vệt sáng hình chữ nhật trên nền gạch hành lang.

Tao ghé mắt nhìn vào.

Căn phòng chật hẹp mọi ngày được xếp gọn gàng những kiện hàng quần áo, giờ biến thành một bãi chiến trường. Hàng chục cái bao tải dứa vứt ngổn ngang, đổ kềnh càng đè lên nhau. Những chiếc áo khoác phao to sụ, áo dạ rạch dở ni lông rơi la liệt trên mặt đất. Băng dính, xốp nổ vương vãi khắp nơi như một bãi rác công nghiệp.

Giữa cái đống hỗn độn ấy, chị Hoa đang ngồi bệt dưới sàn gạch.

Chị mặc bộ đồ lanh mặc nhà màu tím nhạt, chất vải mỏng tang nhàu nhĩ, cổ áo trễ nải lệch sang một bên vai. Tóc tai rối bời, rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt. Đôi mắt sắc sảo, cái miệng hay chửi khách leo lẻo hàng ngày giờ sưng húp, đỏ hoe. Xung quanh chỗ chị ngồi lăn lóc năm sáu cái vỏ lon bia Hà Nội đã bị bóp méo xệch.

Chị Hoa ngước lên. Ánh mắt vằn tia máu bắt gặp tao đang đứng ngoài cửa.

Chị không chửi đổng. Không gắt gỏng đuổi tao đi như cái thói quen của một bà chị già đời. Ánh mắt chị đờ đẫn, trống rỗng.

Chị giơ cái lon bia đang uống dở lên, gằn giọng, thanh âm khàn đặc, vỡ nát:
– Đứng đấy làm gì? Vào đây, uống với chị một lon.

Tao đẩy cửa bước vào. Không nói một lời.

Tao lách qua đống áo khoác phao, đi đến góc phòng rút một lon bia mới trong lốc, giật nắp. Tiếng bọt khí xì ra xé toạc sự im lặng. Tao ngửa cổ uống một ngụm dài. Bia lạnh ngắt trôi tuột xuống dạ dày.

– Chị sắp vỡ nợ mẹ rồi. – Chị Hoa lầm bầm, tay run run đưa lon bia lên miệng. – Vay lãi ngày. Ôm lô hàng đông này. Nghĩ bán nốt vụ rét đậm kiếm cái vốn mở cửa hàng đàng hoàng.

Chị nấc lên một tiếng, nước mắt trào ra làm nhòe nhoẹt viền kẻ mắt đen sì.

– Thằng chó đẻ khách quen. Nó đặt hàng của tao rồi nó lặn mất tăm. Nó tắt máy. Hàng thì đắp đống ở đây. Lập xuân mẹ nó rồi, áo phao bán cho chó nó mặc à?

Chị ném mạnh cái lon bia rỗng vào tường. Tiếng kim loại va đập chát chúa.

– Chị mày sắp ra đê ở thật rồi An ạ.

Người đàn bà sành sỏi, lõi đời, giờ co rúm lại giữa những bao tải hàng tồn kho, run rẩy và bất lực hoàn toàn.

Tao đặt lon bia xuống.

Tao không nói “chị đừng buồn” hay “rồi sẽ có cách”. Những lời an ủi suông lúc người ta mất tiền nó vô nghĩa và rỗng tuếch vãi chưởng. Thằng từng phải thức đêm canh kho lậu để kiếm hai trăm nghìn như tao hiểu rõ điều đó.

Tao xắn hai ống tay áo lên.

Bước tới chỗ cái bao tải dứa to nhất đang chắn ngang giữa nhà, tao cúi xuống, luồn hai tay xuống đáy bao. Lưng tao gồng lên, cơ bắp căng cứng. Tao kéo lê nó về phía góc tường. Nặng trịch.

Tao tiếp tục vác bao thứ hai, rồi bao thứ ba. Tao nhặt những cái áo phao vương vãi, cuộn tròn lại, nhét gọn vào các thùng carton. Tao gom đống ni lông xốp nổ và băng dính rác rưởi tống vào một góc.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán tao, túa xuống sống lưng, làm ướt đẫm mảng áo phông mỏng.

Việc dùng sức mạnh cơ bắp khuân vác lúc này không chỉ là dọn dẹp. Nó là cách để tao xả đi cái năng lượng bức bối, điên rồ đang gào thét trong cơ thể mình từ chập tối. Tao vung tay, tao kéo, tao nhấc. Mỗi một cử động mạnh bạo là một lần tao tống khứ cái sự ngột ngạt trong đầu ra ngoài.

Chị Hoa ngồi bó gối dưới sàn. Đôi mắt sưng mọng của chị dán chặt vào bóng lưng đang cặm cụi chuyển động của tao. Tiếng thở dốc của thằng thanh niên mười chín tuổi vang lên đều đặn. Trong cái khoảnh khắc tăm tối và bế tắc nhất, sự lầm lỳ, cục mịch nhưng vững chãi đó dường như tạo ra một điểm tựa vô hình giữa căn phòng ngập ngụa nợ nần.

Dọn hòm hòm đống bao tải, tao đứng thẳng người, thở hắt ra một hơi dài. Đưa cánh tay lên quệt ngang dòng mồ hôi trên trán.

Tao bước lại gần chỗ chị Hoa đang ngồi bệt.

Tao chìa bàn tay đầy những vết chai sần vì vặn ốc vít ra trước mặt chị.

– Dậy đi chị. Vào rửa mặt mũi cho nó tỉnh táo. Mai tính tiếp.

Giọng tao trầm, đều đều, không chứa sự thương hại.

Chị Hoa nhìn bàn tay tao. Chị vươn tay ra, những ngón tay lạnh ngắt, run rẩy bám chặt lấy tay tao.

Tao dùng sức kéo chị lên.

Nhưng chị ngồi dưới nền gạch quá lâu, chân đã tê cứng. Cộng thêm hơi men của nửa lốc bia và việc vô tình giẫm phải một tờ ni lông trơn trượt còn sót lại dưới sàn.

Chị mất đà.

Thay vì đứng thẳng lên, cả người chị ngã chúi về phía trước.

“Bịch.”

Chị đập thẳng mặt vào lồng ngực tao.

Phản xạ tự nhiên, tao vòng hai tay ôm choàng lấy eo chị để giữ cho cả hai không bị ngã nhào ra sau.

Cơ thể người đàn bà đẫy đà, đang độ chín ép sát vào người tao. Qua lớp áo lanh mỏng tang nhàu nhĩ, tao cảm nhận rõ rệt sức nóng hầm hập tỏa ra từ da thịt chị. Phần ngực đầy đặn đè nặng lên ngực tao. Vòng eo mềm mại nằm trọn trong hai bàn tay đang nổi gân xanh của tao.

Mùi bia lên men hòa quyện với mùi mồ hôi nam tính, hừng hực sức sống vừa vận động mạnh của tao xộc thẳng vào mũi chị.

Sự va chạm trực diện, trần trụi ấy giáng một đòn chí mạng vào tuyến phòng thủ cuối cùng của người đàn bà đang ở đáy vực sâu.

Chị Hoa không đẩy tao ra.

Chị không đứng lùi lại.

Hai cánh tay chị vòng qua, siết chặt lấy eo tao. Chị úp mặt vào khuôn ngực rộng của tao, móng tay bấu chặt vào lưng áo tao.

Và chị vỡ òa.

Nước mắt trào ra nóng hổi, ướt đẫm mảng áo phông trước ngực tao. Chị nấc lên từng hồi, cả cơ thể rung lên bần bật, cọ xát liên tục vào người tao theo từng nhịp nức nở.

Tao đứng trân trân. Cứng đờ.

Hơi thở tao bắt đầu đứt quãng. Vòng tay tao vẫn đang ôm trọn tấm lưng mềm mại và phần eo của chị. Sự cọ xát của da thịt đàn bà qua lớp vải lỏng lẻo truyền thẳng vào hệ thần kinh.

Ngọn lửa sinh lý bị kìm nén, giằng xé từ lúc một giờ sáng bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi rào cản.

Bàn tay tao đang đặt trên lưng chị từ từ trượt xuống, siết chặt lại. Tao khóa chặt người đàn bà đang nức nở vào sát lồng ngực mình. Hơi thở tao nóng rực, phả thẳng xuống mái tóc rối bời của chị.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng