Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 65: Như 1 cỗ máy​

Mùng 10 Tết.

Đường Xuân Thủy ồn ào như một cái chợ vỡ. Sinh viên lục tục kéo lên nhập học, tiếng cười nói, tiếng chúc tụng, tiếng khoe lì xì vang lên khắp nơi. Không khí hân hoan, phấn khởi ngập tràn trong từng hơi thở của phố phường.

Nhưng bên trong cái ki-ốt của “Alo Phụ Kiện”, không khí lạnh tanh như nhà xác.

Tao ngồi ở bàn kỹ thuật. Tóc vuốt keo cứng ngắc, bóng lộn. Tao mặc một cái sơ mi đen tuyền, cài kín cúc cổ.

Tao không cười. Không nói chuyện phiếm.





Tao cảm giác mình đang chạy một hệ điều hành ở chế độ “Safe Mode”. Chỉ tải những driver cơ bản nhất để vận hành: ăn, ngủ, sửa máy, bán hàng, thu tiền. Tất cả những ứng dụng chạy nền mang tên cảm xúc, nỗi buồn, hay sự nhớ nhung đều bị tao “Disable” sạch sẽ.

Thằng Khánh ngồi bên cạnh, liếc tao một cái rồi lại cắm mặt vào màn hình. Nó biết điều không trêu chọc tao lúc này. Nó thừa hiểu, tao không buồn, tao chỉ đang đóng băng.

– Anh ơi… xem giúp em cái máy với.

Một giọng nói rụt rè vang lên.

Tao ngẩng đầu. Một con bé chắc sinh viên năm nhất năm hai gì đó đứng trước quầy. Nó mặc cái áo len màu kem, đeo kính cận, tóc buộc đuôi gà thấp. Nó ôm khư khư cái laptop cũ vào ngực, mắt rơm rớm như sắp khóc.

Hình ảnh quen thuộc đến mức làm tao nhói lên một cái trong lồng ngực. Nó giống Ngân ngày đầu tiên sang gõ cửa phòng tao nhờ sửa máy. Cũng cái vẻ lo lắng ấy, cũng sự giản dị ấy.

– Máy làm sao? – Tao hỏi, giọng đều đều, không cảm xúc.

– Em… em vừa về quê lên. Bật máy nó không lên nguồn nữa. Trong này có bài tiểu luận em chưa kịp nộp. Anh cứu em với, mất dữ liệu là em chết chắc.

Tao cầm lấy cái máy. Một con Asus đời tống.

Tao cắm sạc. Đèn báo sạc không sáng. Bấm nút nguồn. Im lìm.

Tao lật mặt sau máy, tháo pin ra.

Trong đầu tao nảy số nhanh như điện. Máy để lâu không dùng, trời nồm ẩm, bị tích điện (tĩnh điện) trên mainboard thôi. Chỉ cần tháo pin, rút sạc, giữ nút nguồn 30 giây để xả hết điện tích tụ là xong. Máy sẽ sống lại như chưa từng có cuộc chia ly.

Thời gian sửa: 1 phút. Chi phí linh kiện: 0 đồng.

Ngày xưa, tao sẽ cười, sẽ bảo “Lỗi vặt ấy mà”, rồi làm ngay trước mặt nó, nhận lấy một lời cảm ơn và một cốc nước cam.

Nhưng hôm nay, tao nhìn vào đôi mắt ầng ậng nước của con bé.

Sự lương thiện có giữ được người tao thương không? Không.
Sự hào phóng có mua được vé máy bay đi Nhật không? Không.

Tao nhìn thấy nỗi sợ hãi của nó. Và tao nhận ra, nỗi sợ hãi của người khác chính là mỏ vàng của tao.

Tao đặt cái máy xuống bàn cái “cạch”. Mặt tao lạnh tanh, nghiêm trọng hóa vấn đề.

– Ca này nặng đấy em.

Con bé tái mét mặt:
– Sao… sao thế ạ?

– Chết IC nguồn trên mainboard rồi. Khả năng cao là chập sâu vào chipset. Nếu không xử lý kỹ, dòng điện nó xông ngược lại là cháy luôn ổ cứng, mất sạch dữ liệu.

Tao nói trơn tru, dùng toàn thuật ngữ chuyên môn để đè bẹp sự hiểu biết ít ỏi của nó. Bài này thằng Khánh dạy tao, nhưng hôm nay tao diễn còn đạt hơn cả sư phụ.

– Thế… thế sửa hết bao nhiêu ạ? – Giọng con bé run run.

– Thay IC nguồn xịn, bóc máy, bảo hành 3 tháng. 800 nghìn.

800 nghìn.

Thằng Tùng nhân viên đang đứng lau tủ kính nghe thấy thế thì giật mình, cái khăn trên tay rơi xuống đất. Nó trố mắt nhìn tao. Nó học việc mấy tháng nay, nó biết thừa cái lỗi tĩnh điện này chả tốn xu nào. Nó định mở mồm nói gì đó.

Tao quay sang, lườm nó một cái sắc lẹm. Ánh mắt tao như lưỡi dao lam, cảnh cáo nó câm mồm nếu còn muốn nhận lương.

Thằng Tùng nuốt nước bọt, cúi xuống nhặt khăn, im thít.

Thằng Khánh ngồi bên cạnh ngừng tay, quay sang nhìn tao. Trong mắt nó có sự ngỡ ngàng. Đến một thằng lươn lẹo như nó cũng không ngờ tao chém đẹp đến thế với một con gà mờ.

– 800 nghìn ạ… – Con bé lắp bắp, tay sờ vào túi áo khoác.

Đó là toàn bộ tiền lì xì Tết của nó, hoặc tiền bố mẹ cho mang lên tiêu vặt tháng đầu năm.

– Sửa thì để máy lại. 2 tiếng sau quay lại lấy. Không sửa thì cầm về, nhưng anh không đảm bảo dữ liệu còn nguyên đâu nhé. – Tao bồi thêm một câu chốt hạ.

– Vâng… anh sửa giúp em. Miễn là cứu được dữ liệu.

Nó viết giấy biên nhận, run rẩy ký tên.

Tao ném tờ biên nhận vào ngăn kéo.

– 2 tiếng nữa quay lại.

Con bé đi khỏi. Tao cầm cái máy, đi vào góc khuất sau cái tủ linh kiện.

Tao tháo pin. Giữ nút nguồn. 1, 2, 3… 30 giây.

Lắp pin lại. Cắm sạc. Bấm nút.

Đèn sáng. Máy khởi động ro ro.

Mất đúng 1 phút.

Tao để máy đấy, quay ra ghế, bật DOTA lên đánh một ván. Tao phải để máy nằm đấy 2 tiếng cho bõ cái công “sửa chữa phức tạp” mà tao vừa vẽ ra.

Thằng Khánh kéo ghế lại gần tao, thì thầm:
– Vãi lìn. Mày chém ác thế? Bằng tao làm cả ngày đấy. Lương tâm cắn rứt không bạn tôi?

Tao click chuột mua đồ trong game, mắt không rời màn hình.

– Lương tâm cái đéo gì. Sự nể nang có mua được cái gì cho tao không? Bọn mình mở cửa hàng kinh doanh, không phải mở trại tế bần làm từ thiện.

Giọng tao ráo hoảnh. Tao nghe thấy tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù bên tai. Nó đơn điệu, lạnh lùng, giống hệt nhịp đập trong lồng ngực tao lúc này.

***

Hai tiếng sau.

Con bé quay lại. Máy chạy ngon lành. Dữ liệu còn nguyên.

Nó mừng rơn, rút ra 4 tờ 200 nghìn, đưa cho tao bằng cả hai tay.

– Em cảm ơn anh nhiều lắm ạ. May mà có anh cứu.

Tao cầm tiền. Những tờ tiền mới cứng, còn mùi giấy in. Tao không thấy áy náy. Tao thấy nó nặng. Sức nặng của sự sòng phẳng tàn nhẫn.

– Ừ. Lần sau dùng cẩn thận. – Tao nói, nhét tiền vào cái hộp bánh Danisa đựng doanh thu.

Tiếng nắp hộp đóng lại *cạch* một cái.

Tao đã bán linh hồn mình với giá 800 nghìn. Và tao thấy cái giá đó chấp nhận được.

***

Tám giờ tối.

Khánh và Tùng đã về. Chỉ còn tao ở lại cửa hàng.

Cửa cuốn kéo xuống một nửa. Tao ngồi đếm tiền. Hôm nay doanh thu kỷ lục.

Tiếng giày cao gót gõ cộp cộp ngoài cửa. Mùi nước hoa quen thuộc xộc vào.

Mai Anh.

Nó lách người qua khe cửa cuốn, bước vào.

Hôm nay nó diện một cái váy len body màu đen, ôm sát rạt, khoét ngực sâu hoắm. Bên ngoài khoác cái áo lông trắng sang chảnh.

Nó đi chúc Tết muộn các cổ đông.

Thấy tao ngồi một mình đếm tiền, mặt lầm lì, nó cười gợi đòn một cái, tiến lại gần.

– Năm mới năm me mà mặt như cái bị rách thế nhóc? – Nó đặt tay lên vai tao, ngón tay sơn đỏ miết nhẹ vào cổ áo tao. – Thất tình à? Hay để chị an ủi nhé?

Giọng nó lả lơi, mang theo hơi rượu vang thoang thoảng. Nó nghĩ tao vẫn là thằng “cu An” ngây thơ, dễ bắt nạt, dễ đỏ mặt tía tai khi bị nó trêu chọc như trước Tết.

Nhưng nó nhầm.

Tao xếp gọn xấp tiền, đập mạnh xuống bàn.

Tao từ từ xoay ghế lại.

Tao nhìn nó. Không phải cái nhìn lấm lét, né tránh. Tao nhìn thẳng vào khe ngực sâu hoắm của nó, rồi trượt dọc xuống eo, xuống đùi. Một cái nhìn suồng sã, trần trụi, đánh giá món hàng.

Mai Anh hơi khựng lại. Nó thấy lạ trước ánh mắt của tao.

Tao nhếch mép cười. Một nụ cười nhạt thếch.

Tao vươn tay ra.

Không phải để đẩy nó ra xa như lần trước.

Tao vòng tay qua eo nó. Kéo mạnh một cái.

Mai Anh mất đà, ngã dúi vào người tao. Tao kẹp chặt nó giữa hai đùi mình.

Nó giật mình, mắt mở to:
– Ê… mày làm cái gì đấy?

Tao không trả lời. Tao giữ chặt eo nó, tay kia luồn vào trong lớp áo lông, chạm vào phần lưng trần qua lớp len mỏng.

Tao ghé sát mặt vào mặt nó. Hơi thở tao phả vào môi nó.

– Chị thích lái máy bay à? – Tao hỏi, giọng khàn đục, lạnh lẽo. – Muốn lái thì phải đổ xăng cho đầy. Đừng có trêu suông, tốn thời gian lắm.

Tao siết tay mạnh hơn một chút, đủ để nó cảm thấy đau.

– Giờ chị cảm thấy làm gì được ngay tại đây nào?

Mai Anh sững sờ. Nó nhìn tao như nhìn một người xa lạ. Nó tìm kiếm sự ngại ngùng, sự bối rối của thằng An ngày xưa, nhưng không thấy đâu cả. Chỉ thấy một thằng đàn ông đang đói khát và bất cần đời.

Nó rùng mình. Một chút sợ hãi thoáng qua, nhưng ngay sau đó là sự thích thú của một kẻ đi săn vừa nhận ra con mồi đã biến thành thú dữ.

– Mày… khá đấy. – Nó thì thầm, tay quàng qua cổ tao.

Tao cười.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng