Chương 61: Đồng cảm
– An… An ơi! Đợi tớ với!
Tiếng gọi thất thanh vang lên, bị tiếng nổ lạch bạch của con xe Cub 81 già cỗi nuốt chửng một nửa.
Tao đang định vào số, tay ga khựng lại. Tao chống chân xuống đất, quay đầu nhìn về phía cửa quán lẩu đang hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt và ồn ào.
Thảo Vy chạy tới. Nó vừa chạy vừa xỏ vội cánh tay vào cái áo dạ màu be, hơi thở ra khói trắng xóa trong cái lạnh cắt da của đêm mùng 3 Tết.
Khác hẳn với vẻ lộng lẫy, kiêu sa lúc nãy khi bước vào quán, Vy bây giờ trông tả tơi. Tóc rối, má đỏ vì lạnh, và đôi mắt vẫn còn vương sự hoảng hốt.
Nó đứng trước mũi xe tao, thở hổn hển, tay vịn vào cái yếm xe vỡ một góc.
– Cậu… cậu cho tớ về nhờ được không?
Tao nhướng mày.
– Sao không đi SH? Dũng nó đang đợi để đưa cậu về bằng kiệu hoa đấy.
Vy lắc đầu quầy quậy, mặt nhăn lại:
– Thôi. Tớ xin kiếu. Giờ này gọi taxi không được, mà tớ không muốn quay lại trong đấy thêm một giây nào nữa. Làm ơn đi An.
Tao nhìn nó. Đôi giày boot da của nó lấm lem bùn đất vì chạy vội ra bãi xe lầy lội.
Tao không nói gì, cởi phăng cái áo khoác đang mặc trên người ra. Bên trong, cái áo sơ mi rách vai dính máu làm tao lạnh run lên một cái, nhưng cái máu nóng trong người vẫn chưa hạ nhiệt hẳn.
Tao ném cái áo khoác cho nó.
– Mặc vào đi. Hoặc trùm lên chân ấy. Xe này không êm như SH đâu, xóc lộn ruột đấy.
Vy đón lấy cái áo, nhìn tao với ánh mắt biết ơn. Nó không mặc, mà trùm lên đùi để che cái váy ngắn và giữ ấm.
– Cảm ơn cậu.
– Lên đi.
Nó trèo lên yên sau. Cái yên xe cứng ngắc, bé tí. Nó phải ngồi nép sát vào lưng tao.
Tao vào số. Con Cub chồm lên, lao vào màn đêm đặc quánh của vùng quê.
***
Con đường đê tối om như hũ nút. Không có đèn cao áp, chỉ có ánh đèn pha vàng vọt, yếu ớt của xe máy quét loang lổ trên mặt đường rải đá dăm.
Hai bên đường, gió thổi hun hút qua những cánh đồng trơ trọi gốc rạ. Tiếng gió rít bên tai, cộng hưởng với tiếng máy nổ *phành phạch* tạo nên một bản nhạc nền thô kệch, đối lập hoàn toàn với tiếng nhạc xập xình và tiếng dô hò trong quán lẩu.
Tao tập trung lái xe, tránh mấy cái ổ gà to như bát tô. Cái lạnh bắt đầu ngấm vào vết rách trên vai áo, làm da thịt tao tê dại đi.
– An này. – Tiếng Vy vang lên ngay sau gáy tao.
– Hả?
– Tớ không ngờ cậu nóng tính thế. Hồi cấp 3 thấy cậu lầm lì, ngồi bàn cuối chả nói năng gì.
Tao cười nhạt, mắt vẫn dán vào con đường phía trước.
– Chắc làm cậu sợ hả? Xin lỗi vì phá hỏng bữa tiệc của nữ thần nhé.
– Không. Tớ không sợ.
Vy im lặng một chút, rồi nói tiếp, giọng chắc nịch:
– Tớ thấy… Dũng đáng bị như thế. Cậu ấy khoe khoang lố bịch, lại còn xúc phạm người khác. Lúc cậu đấm cậu ấy, nói thật nhé… tớ thấy hả dạ.
Tao hơi bất ngờ. Tao tưởng nó sẽ giảng đạo lý, kiểu như “bạo lực không giải quyết được vấn đề” hay “bạn bè cũ sao lại đánh nhau”.
Hóa ra, đằng sau cái vẻ ngoài “hoa khôi thân thiện”, nó cũng có những suy nghĩ gai góc phết.
– Tớ tưởng cậu thích kiểu hào nhoáng đấy chứ? SH, iPhone, quan hệ rộng?
– Thích cái khỉ gì. – Vy bật cười, tiếng cười chua chát tan vào gió. – Nhìn mệt cả người. Tớ ngồi đấy mà chỉ muốn bịt tai lại.
Câu nói của nó làm tao nhẹ lòng hẳn. Cái cảm giác mình là kẻ phá đám, kẻ cục súc bỗng nhiên tan biến. Ít nhất, có một người hiểu tại sao tao lại tung nắm đấm ấy.
Đi được một đoạn, đến ngã ba rẽ vào thị trấn. Nhà Vy rẽ trái.
Tao giảm ga.
– Về luôn không? Hay đi hóng gió tí cho tỉnh rượu? Mùi lẩu ám vào người kinh quá.
Vy không do dự:
– Đi đi. Tớ chưa muốn về nhà. Bố mẹ tớ lại hỏi han linh tinh, mệt lắm.
Tao bẻ lái sang phải, đi về phía con đường bao quanh hồ điều hòa của huyện.
***
Đêm mùng 3 Tết vắng tanh. Hồ nước đen ngòm, phản chiếu vài ánh đèn lưa thưa từ mấy nhà dân ven bờ.
Vy ngồi sau, bỗng nhiên vòng tay lên, nắm nhẹ vào vạt áo sơ mi của tao. Không phải kiểu ôm ấp tình tứ, mà là kiểu bám víu tìm chỗ dựa.
– An ạ. Ở Hà Nội… tớ mệt lắm.
Giọng nó chùng xuống, khác hẳn cái giọng lảnh lót xã giao lúc nãy.
– Sao mệt? Học Kinh tế Quốc dân, trường top, tương lai rạng ngời, mệt cái nỗi gì?
– Cậu không hiểu đâu. – Vy tựa trán vào lưng tao. – Vào đấy toàn quái vật. Đứa nào cũng giỏi, đứa nào cũng giàu, đứa nào cũng năng động. Tớ ở quê học nhất trường, lên đấy chỉ là con tép riu. Điểm số thì lẹt đẹt, học bổng thì trượt vỏ chuối. Áp lực kinh khủng.
Tao im lặng lắng nghe. Hóa ra, cái áp lực “phải thành công” nó không chừa một ai. Tao áp lực vì thiếu tiền, nó áp lực vì sợ mất cái danh hiệu “con ngoan trò giỏi”.
– Tớ thấy cậu trên Facebook lung linh lắm mà. Check-in sang chảnh, đi sự kiện CLB suốt.
– Phông bạt cả đấy. – Vy cười, tiếng cười nghe như tiếng vỡ của thủy tinh. – Phải diễn cậu ạ. Phải tỏ ra mình ổn, mình sành điệu để không bị coi thường. Giống thằng Dũng thôi, nhưng tớ diễn khéo hơn nó.
Nó siết chặt tay vào áo tao.
– Tớ… tớ lỡ thích một anh khóa trên. Chủ tịch CLB Doanh nhân. Anh ấy giỏi lắm, đi ô tô, nói chuyện toàn tiền tỷ.
– Rồi sao? Bị đá à?
– Không. Chưa kịp yêu thì tớ chạy mất dép. – Giọng Vy run run. – Anh ấy kiểm soát tớ kinh khủng. Bắt tớ phải ăn mặc thế này, nói năng thế kia. Anh ấy coi tớ như con búp bê để trưng bày cạnh cái xe của anh ấy thôi. Anh ấy bảo dân tỉnh lẻ như tớ được anh ấy để ý là may mắn lắm rồi.
Tao nghe mà thấy quen quen. Cái giọng điệu trịch thượng ấy giống hệt thằng Dũng lúc nãy.
– Thế là cậu té?
– Ừ. Nhưng tớ vẫn thấy nhục. Tớ cứ nghĩ mình nỗ lực học giỏi, xinh đẹp thì sẽ được tôn trọng. Hóa ra trong mắt bọn họ, tớ cũng chỉ là một món trang sức quê mùa thôi.
Đột nhiên, lưng tao ươn ướt.
Nó khóc.
Tiếng khóc nức nở, bị nén chặt trong lồng ngực, giờ mới vỡ òa ra. Nó úp mặt vào lưng tao, khóc như một đứa trẻ con bị bắt nạt.
Cái áo rách vai của tao thấm đẫm nước mắt của “nữ thần” lớp 12A1.
Tao giảm ga, để xe trôi chầm chậm.
Tao không thấy khó chịu. Tao thấy thương.
Hóa ra, cái hào quang rực rỡ mà tao và đám con trai vẫn nhìn thấy, thực chất chỉ là một cái lồng kính. Bên trong cái lồng ấy là một đứa con gái 19 tuổi đang cô đơn, lạc lõng và bị cái thành phố hào nhoáng kia bào mòn lòng tự trọng.
Nó cũng giống tao thôi.
Tao tưởng chỉ có những thằng nghèo kiết xác, chui rúc ở xóm trọ tồi tàn, làm bạn với gián và chuột như tao mới thấy khổ. Hóa ra, ở tầng lớp nào, môi trường nào, người ta cũng có cuộc chiến sinh tồn của riêng mình.
Tao thả một tay lái, đưa ra sau, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nó đang nắm chặt áo tao.
– Cứ khóc đi. Ở đây tối om, chả ai thấy hoa khôi khóc nhè đâu.
Vy không trả lời, chỉ khóc to hơn. Tiếng khóc lẫn vào tiếng gió, trôi tuột đi trong đêm tối.
***
Tao đưa Vy về đến cổng nhà lúc gần 11 giờ đêm.
Nhà nó to nhất nhì cái phố huyện này. Cổng sắt đồ sộ, đèn lồng đỏ treo cao.
Vy xuống xe. Nó trả lại tao cái áo khoác phao.
Mắt nó sưng húp, mũi đỏ ửng, nhưng khuôn mặt đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Lớp mặt nạ hoàn hảo đã được tháo xuống, để lộ ra một Thảo Vy thật sự, yếu đuối nhưng chân thật.
– Cảm ơn An nhé. – Nó lí nhí. – Cảm ơn vì đã chở tớ, và… cho tớ mượn cái lưng. Áo cậu ướt hết rồi kìa.
– Nhằm nhò gì. Áo rách sẵn rồi, thêm tí nước muối cho nó sát trùng.
Tao cười, định quay xe.
– Khoan đã.
Vy lục trong túi áo dạ, lôi ra một miếng Urgo cá nhân.
Nó bước lại gần tao.
Tao ngồi trên xe, chân chống đất. Nó đứng ngay cạnh, mùi nước hoa nhẹ nhàng của nó bay thoang thoảng, dễ chịu hơn hẳn cái mùi nồng nặc trong quán lẩu.
Nó bóc miếng băng, nhẹ nhàng dán lên khóe môi tao. Chỗ vết thương bị rách do cú đấm của thằng Dũng, giờ máu đã khô lại.
Ngón tay nó mềm, chạm nhẹ vào da mặt tao.
– Đau không? – Nó hỏi.
– Hơi rát tí.
– Lần sau đừng đánh nhau nữa nhé. Tay cậu là để kiếm tiền, không phải để đấm người.
Nó miết nhẹ miếng băng cho dính chặt, rồi lùi lại, mỉm cười.
– Mai rảnh không? Đi cà phê nhé. Lần này tớ mời, bù cho bữa lẩu toi cơm hôm nay.
Tao nhìn nó. Cái khoảng cách “4 dãy bàn” ngày xưa đã biến mất hoàn toàn. Giờ đây, tao không còn phải ngước nhìn nó như một ngôi sao xa xôi nữa. Tao đứng ngang hàng. Thậm chí, tao vừa trở thành chỗ dựa cho nó trong cái đêm tồi tệ này.
– Được. Mai tớ qua đón. Vẫn xe này nhé, không có SH đâu.
– Xe này êm mà. – Vy nháy mắt. – Ngủ ngon nhé bạn học.
Nó quay lưng đi vào cổng.
Tao đợi nó vào hẳn trong nhà, nghe tiếng cửa đóng lại, rồi mới rồ ga.
Chiếc Cub 81 nổ máy, lao vút đi.
Gió đêm vẫn lạnh, vết thương trên môi vẫn nhói, nhưng tao thấy lòng mình ấm sực.
Miếng Urgo trên môi tao như một huy chương chiến thắng. Chiến thắng không phải vì tao đã hạ gục thằng Dũng, mà vì tao đã hạ gục được cái sự tự ti của chính mình.
Tao là An. Tao có thể lấm lem, có thể trầy xước, nhưng tao có giá trị của riêng tao. Và cái giá trị ấy, ngay cả “nữ thần” cũng phải cần đến.
Tao sờ tay lên miếng băng cá nhân, huýt sáo vang lừng cả con phố vắng.
Tết này, bánh chưng nhân thịt là cái chắc rồi.