Chương 105: Tàn tiệc
Mười giờ đêm.
Dạ hội Prom kết thúc. Cái hội trường ban nãy còn lung linh ánh đèn, ngập ngụa nhạc sàn và những bộ váy áo lụa là, giờ hiện nguyên hình là một bãi chiến trường rác rưởi. Vỏ chai nước suối, ruy băng đứt đoạn, vụn pháo giấy vương vãi khắp sàn gạch.
Đám sinh viên xúng xính đồ đẹp đã tản về hết. Chỉ còn lại đội nòng cốt của câu lạc bộ đang lầm lũi dọn dẹp hậu trường. Không khí đặc quánh dưới sức nóng của dăm cái quạt công nghiệp.
Tao lột phăng cái áo vest chật chội, nhăn nhúm mượn của thằng Khánh, vo tròn tống thẳng vào đáy balo. Trở về cái giao diện áo phông xám, quần bò quen thuộc. Thở hắt ra một hơi. Nhẹ cả người. Gồng mình làm quý ông ba tiếng đồng hồ vắt kiệt sức lực hơn cả tháo lắp mười cái bo mạch chủ.
Tao xách hai túi nilon rác to đùng, lầm lũi đi về phía cửa ngách.
Đi ngang qua khu vực cánh gà, tao khựng lại.
Lê Thu Hạ đang đứng đó.
Nó vừa tháo đôi giày cao gót nhọn hoắt ra khỏi chân. Cặp gót chân đỏ ửng, rớm máu. Nó đứng chân trần trên nền gạch hoa lạnh ngắt, tay cầm cuốn sổ kịch bản gạch xóa chi chít. Cái dáng vẻ quyền lực, thét ra lửa chỉ đạo cả cái hội trường hàng trăm người ban tối bay sạch bách.
Bộ đầm nhung đen ôm sát giờ trông nặng nề, trĩu xuống. Vai nó chùng lơi. Mồ hôi làm bết vài lọn tóc xoăn dính chặt vào gò má. Nó trông mệt lử, rã rời. Một đứa con gái mười chín tuổi gánh vác cái khối lượng công việc khổng lồ, giờ mới đến lúc xả hơi.
Nó ngẩng lên. Thấy tao đang xách rác đi ngang qua.
– Này.
Hạ gọi giật lại. Giọng nó khàn đặc, đứt hơi.
– Gì đấy sếp? Phân công đổ rác à? – Tao quay đầu lại, hất hàm.
– Đi xe máy đúng không? Chở chị về với.
Câu yêu cầu buông ra nhẹ bẫng. Không rào trước đón sau. Không giữ cái khoảng cách. Nó thậm chí đéo thèm nhìn quanh xem có ai trong câu lạc bộ đang để ý không.
Tao hơi nhướng mày. Lạ. Thường ngày nó né đám con trai như né tà.
Nhưng tao không hỏi nhiều. Tao nhún vai, xóc lại hai túi rác trên tay.
– Đợi em ngoài cổng.
Hai mươi phút sau.
Tao vứt rác xong, lấy xe phi ra cổng.
Hạ đã đứng đợi ở đó. Nó không xỏ lại giày. Một tay nó xách lủng lẳng đôi cao gót, tay kia ôm cái túi xách.
Nó bước tới, trèo lên yên sau. Bộ đầm nhung bó sát cộng với việc đi chân trần làm nó không thể ngồi dạng hai chân như bình thường. Nó phải ngồi vắt chéo sang một bên.
Tao nhấn ga, vào số. Con xe lạch bạch lăn bánh.
Đường phố Hà Nội về đêm vắng lặng. Gió thổi lồng lộng, mang theo hơi sương lành lạnh táp thẳng vào mặt.
Ngồi kiểu vắt chéo giữ thăng bằng rất khó. Để khỏi ngã, Hạ phải vươn một tay ra, bám chặt vào phần sườn áo phông của tao.
– Nay làm tốt lắm. Thay mặt câu lạc bộ cảm ơn cậu.
Giọng Hạ cất lên từ phía sau. Gió tạt đi một nửa, nhưng nghe rất rõ. Không có một chút mỉa mai hay khịa đểu nào. Sự chân thành hiếm hoi từ cái miệng lúc nào cũng sắc như dao.
Tao cười khẩy, mắt vẫn nhìn thẳng đường nhựa phía trước.
– Đừng cảm ơn suông. Quy ra hiện vật đi sếp. Thợ kỹ thuật bỏ cả buổi tối đi làm vũ công bất đắc dĩ, thiệt hại doanh thu cửa hàng tính sao đây?
Hạ bật cười. Tiếng cười trong vắt, giòn tan hòa vào tiếng gió rít bên tai tao.
Tự nhiên, tao thấy một sức nặng êm ái đè lên vai phải.
Hạ tựa nhẹ vào vai tao.
Một hành động vô thức. Hoàn toàn do sự kiệt sức điều khiển. Hơi thở nó phả đều đều vào lớp vải áo phông, mang theo cái mùi hương thanh mát ngai ngái luồn thẳng vào khứu giác tao.
– Cậu thực dụng nhỉ. – Hạ lẩm bầm ngay sát tai tao, giọng nhỏ xíu. – Nhưng chị thích. Còn hơn cái bọn mở mồm ra là triết lý, lý tưởng cống hiến, nhưng đụng việc thì tàng hình sạch.
Câu nói ném ra nhẹ bẫng.
Lồng ngực tao nở ra một chút. Cái thực tế, cái trần trụi của một thằng đi buôn, giờ lại trở thành điểm tựa cho một đứa con gái vốn luôn coi trọng sự hoàn hảo. Tao vít ga thêm một chút. Cảm giác kiểm soát tay lái lúc này vững chãi lạ thường.
Đang bon bon trên đường Nguyễn Phong Sắc.
Ui za.
Hạ ngồi sau đột nhiên rít lên một tiếng khẽ qua kẽ răng. Cánh tay đang bám ở sườn tao siết mạnh lại một nhịp.
Đoạn đường xóc làm chân nó đập nhẹ vào cái gác ba-ga. Gót chân trần của nó đang rớm máu. Lớp da bị viền đôi giày cao gót cọ xát suốt cả buổi tối đã phồng rộp, toét ra, cộng thêm mấy cú dẫm chân thô bạo của tao lúc khiêu vũ làm cho chân nó chắc không còn ổn.
Tao không hỏi han lôi thôi.
Mắt tao lia ngang mặt đường. Thấy một cái biển hiệu chữ thập xanh lá cây sáng rực phía trước.
Kít.
Tao bóp phanh. Đầu xe chúi xuống, tấp thẳng lên vỉa hè trước cửa hiệu thuốc Tây đang trực đêm.
Hạ giật mình, mất đà suýt trượt khỏi yên xe.
– Này này! Cái gì đấy? Cậu làm cái gì đấy? Ê ê…
Nó hoảng hốt kêu lên, tưởng tao định giở trò gì.
Tao gạt chân chống. Không thèm trả lời. Tao bước xuống xe, đi thẳng một mạch vào trong hiệu thuốc.
Hạ ngồi im trên xe, ngơ ngác nhìn theo.
Hai phút sau, tao bước ra. Trên tay cầm một cái túi nilon nhỏ.
Tao đi tới cạnh xe. Hạ vẫn ngồi vắt chéo chân, đôi bàn chân trần lấm lem bụi đường buông thõng xuống không trung.
Tao không xin phép. Tao quỳ một chân xuống nền gạch vỉa hè lạnh ngắt.
Bàn tay tao vươn ra, nắm trọn lấy phần cổ chân trắng ngần của nó. Kéo nhẹ. Đặt gót chân nó lên đầu gối tao.
Hạ cứng đờ người. Toàn thân nó căng lại.
Tao xé cái bọc bông y tế, đổ nước muối sinh lý ra. Lau nhẹ những vệt máu khô và bụi bẩn bám quanh gót chân nó. Những ngón tay thô ráp, chi chít vết sẹo do của tao lướt trên làn da mịn màng. Tao làm cẩn thận, tỉ mỉ hệt như lúc tao lách con dao lam gỡ một cái màn hình điện thoại vỡ.
Bóc miếng Urgo. Dán chặt lại. Vuốt phẳng nếp gấp.
Trong suốt quá trình đó, Hạ không nhúc nhích. Không rút chân lại. Nó ngồi im thin thít trên yên xe.
Tao ngước mắt lên nhìn.
Dưới ánh đèn neon trắng lóa hắt ra từ hiệu thuốc, mặt Hạ đỏ lựng lên đến tận mang tai. Nó cắn chặt môi dưới, nhịp thở đứt quãng. Ánh mắt nó dán chặt vào cái đỉnh đầu của tao đang cúi xuống trước mặt nó. Sự chăm sóc thô lỗ, bất ngờ nhưng cực kỳ nam tính này đã đập nát cái hệ thống phòng ngự của một bà sếp phó.
Tao bỏ chân nó xuống. Nhét lọ nước muối và mấy miếng Urgo còn thừa vào cái túi nilon. Đứng thẳng dậy.
Hạ hắng giọng. Nó vuốt vội mấy lọn tóc lòa xòa, cố lấy lại cái vẻ xéo xắt thường ngày để che đậy sự bối rối đang bùng nổ trong lồng ngực.
– Thế mà chị cứ tưởng… – Nó hất cằm, giọng cố tỏ ra bình thản nhưng vẫn hơi run. – Mày thú tính nổi lên, phi vào hàng thuốc đi mua ba cái đồ bậy bạ cơ đấy.
Tao nhướng mày. Cầm cái túi nilon quăng nhẹ lên đùi nó.
– Hả? Cái gì cơ? Ý chị đang nhắc đến cái gì? – Tao giả vờ ngơ ngác, mắt nhìn chằm chằm vào nó.
Bị tao vặn lại, Hạ càng luống cuống. Nhưng cái bản tính hiếu thắng không cho phép nó thua.
– Thì nửa đêm nửa hôm không nói không rằng phi vào hàng thuốc, bố ai mà biết được mày mua cái gì. – Nó bĩu môi. – Mà kể cả có mua thật thì chị mày cũng chả sợ. Nghĩ làm được gì chị? Lêu lêu.
Nó thè lưỡi, hất mặt lên thách thức.
Khóe môi tao nhếch lên. Cái điệu cười của một thằng thợ săn nhìn con mồi đang cố giãy giụa trong lưới.
Tao không bước vòng sang bên kia để lên xe. Tao bước tới nửa bước. Ép sát người vào cạnh chiếc xe máy. Khoảng cách giữa tao và đầu gối nó chỉ còn tính bằng milimet.
Tao chống hai tay lên cái tay xách yên sau.
Tao cúi mặt xuống, nhìn xoáy thẳng vào đôi mắt đang mở to của nó.
– Chị chắc không? – Giọng tao trầm xuống, đặc quánh, lạnh tanh. – Chị thích thử độ liều của em không?
Hơi thở tao phả thẳng vào mặt nó. Mùi thuốc lá nhàn nhạt ám trên áo tao đập vào khứu giác nó.
Hạ nín thở. Ánh mắt nó hơi thoáng giật mình. Nó nhận ra, thằng nhóc đứng trước mặt nó không phải là một đứa sinh viên năm nhất để nó vờn bắt bằng dăm ba câu nói đùa.
Thấy nó cứng họng, tao thu tay lại. Lùi ra.
– Thôi đùa chị tí. Lên xe. Về thôi.
Tao trèo lên xe, nổ máy. Mặt nó giờ đã giãn ra một chút. Mỉm cười. Hạ ngoan ngoãn bám chặt lấy sườn áo tao. Suốt quãng đường còn lại, nó im phăng phắc.
Lần trước, tao chỉ tạm biệt nó ở cái ngã ba đầu ngõ lớn.
Nhưng đêm nay, khi xe chạy đến ngã ba. Hạ vỗ nhẹ vào lưng tao.
– Đi thẳng vào trong. Rẽ phải. Kịch đường.
Tao làm theo. Lách con Wave qua con ngõ sâu hun hút, vắng tanh.
Đến trước một cánh cổng sắt sơn xanh sẫm. Tao bóp phanh. Tắt máy.
Hạ bước xuống xe. Nó cầm đôi giày cao gót ở một tay, tay kia cầm cái túi nilon đựng Urgo.
– Cầm lấy. – Tao hất hàm về phía cái túi nilon. – Vào nếu tắm gội thì nhớ rửa lại chân bằng nước muối sinh lý đi rồi hẵng dán miếng mới. Đi chân đất nãy giờ gạch bẩn nhiễm trùng đấy.
Hạ đứng trên bậc thềm. Nó không quay lưng mở cổng ngay.
Dưới ánh đèn hiên nhà vàng vọt, mờ ảo, hai đứa đứng nhìn nhau. Không ai nói thêm một câu nào. Không có tiếng xe cộ. Chỉ có tiếng lốc máy con Wave đang tản nhiệt kêu lách tách.
Ánh mắt Hạ dính chặt vào mắt tao. Sâu thẳm, dùng dằng. Cái không khí giữa hai người lúc này nặng trịch một thứ cảm xúc đéo thể gọi tên. Nó vượt qua giới hạn của 2 người thành viên trong câu lạc bộ, nhưng lại chưa đủ một cái cớ để bước thêm một bước nữa.
Cái khoảng cách mong manh ấy cứ treo lơ lửng trong đêm.
– Vào đi. – Tao lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Hạ gật đầu. Nó xoay người, tra chìa khóa vào ổ.
Cạch.
Cánh cổng sắt mở ra rồi đóng lại. Bóng nó khuất sau bức tường.
Tao vẫn ngồi trên xe. Rút bao Thăng Long, châm một điếu.
Rít một hơi dài. Đốm lửa đỏ rực lên trong con ngõ tối om. Khói xám cuộn lên, tan nhanh vào không khí lạnh.
Đêm nay, buổi Prom đã đẻ ra một thứ dư âm sạch sẽ và sắc nét đến lạ lùng. Tao nhả khói, vít ga lao ra khỏi ngõ.