Chương 92: Những kẻ phải quỳ
Mùi máu tanh lợm giọng quyện với mùi nước cống bốc lên từ cái rãnh thoát nước giữa sân. Nền xi măng lạnh buốt áp vào một bên má tao.
Sân trọ 165 Cầu Giấy lúc này đặc quánh một thứ không khí ngột ngạt. Đéo phải cái ngột ngạt của mùa hè mất điện. Nó là cái áp lực vô hình tỏa ra từ những gã đàn ông mặc áo phông đen bó sát đang đứng lù lù chắn kín lối ra vào.
Gã đầu trọc, người vừa giáng một cái tát trời giáng làm thằng Hùng gục tại chỗ, không thèm nhìn đám loi choi đang run rẩy dưới đất. Gã lững thững bước tới cánh cửa gỗ lim đóng im ỉm của phòng khách tầng một.
Gã giơ tay. Gõ ba cái nhẹ nhàng lên mặt gỗ.
Cánh cửa hé ra một khe nhỏ. Bà Hồng thò nửa khuôn mặt cắt không còn giọt máu ra nhìn. Cái vẻ xéo xắt, chửi bới oang oang lúc nãy bay sạch bách.
– Cô chủ nhà yên tâm. – Gã đầu trọc lên tiếng. Giọng gã trầm, êm ru, nhưng sặc mùi ra lệnh. – Chuyện trẻ con va chạm, để bọn cháu tự đóng cửa bảo nhau. Cô đừng phiền đến công an phường làm gì cho rách việc.
Bà Hồng nuốt nước bọt cái ực. Cái đầu uốn xoăn của bà gật lia lịa như tế sao.
– Vâng… vâng… các anh cứ tự nhiên… nhẹ tay cho nhà tôi nhờ…
Cánh cửa gỗ lim khép lại cái rụp. Tiếng chốt khóa lại vang lên.
Tao nằm bẹp dưới đất, nhổ một ngụm bọt lẫn máu đỏ lòm xuống nền gạch, nhếch mép cười khẩy.
Cái mác công an phường ban nãy bà dọa dẫm hóa ra chỉ là thứ vũ khí mõm để đuổi khách. Bà sợ công an thật đến kiểm tra hành chính cái xóm trọ chuồng cọp cơi nới sai phép này hơn bất cứ ai. Ở cái đất Hà Nội này, người ta bảo vệ cái nồi cơm của mình trước khi nghĩ đến việc cứu mạng người khác. Lợi ích cá nhân là thứ tôn giáo duy nhất.
Gã đầu trọc quay người lại. Gã hất hàm một cái.
Mấy gã áo đen đi cùng hiểu ý ngay tắp lự. Chúng nó bước tới, vung những cú đá lạnh tanh vào khoeo chân, vào đít đám đàn em của Hùng.
– Quỳ xuống. Xếp thành hàng ngang. Thằng nào nhúc nhích tao vác tuýp đập nát đầu gối.
Sáu, bảy thằng giang hồ thôn lúc nãy còn lăm lăm tuýp sắt đập bọn tao như đập mẹt, giờ ngoan ngoãn như một lũ chó cúp đuôi. Chúng nó lê lết, xếp thành một hàng ngang ngay giữa cái sân bẩn thỉu. Đầu đứa nào cũng cúi rạp xuống tận ngực, hai tay đan vào nhau để trước bụng. Run lẩy bẩy.
Riêng Hùng “salon”, kẻ cầm đầu ngông cuồng đầu tối, giờ vẫn đang nằm bẹp dí một góc. Cú tát chí mạng làm gã choáng váng. Gã nằm nghiêng, máu từ mũi và khóe miệng rỉ ra đọng thành vũng nhỏ. Gã thở hắt ra từng nhịp rên rỉ đứt quãng, đéo lết nổi cái thân lên để quỳ cho đúng tư thế với đàn em.
Bên cạnh tao, thằng Khánh đang được anh Khang rón rén chạy ra đỡ ngồi dậy.
Nó ôm chặt cái mạn sườn, nhăn mặt xuýt xoa. Nhưng cái miệng của nó thì đéo bao giờ chịu đầu hàng. Nó nhìn lũ kia đang quỳ rạp dưới đất, khóe môi nứt nẻ rỉ máu của nó toét ra thành một nụ cười đểu cáng.
– Đấy… ái da… đcm tao bảo rồi mà…
Khánh vừa thở dốc vừa lầm bầm.
– Kiểu gì chúng nó cũng mới là bọn phải quỳ. Tính ra tao đoán toàn chuẩn.
Nói xong, cái máu chó đường phố trong người nó lại bốc lên. Khánh nghiến răng, lảo đảo đứng dậy. Nó vịn tay vào tường, lê bước tới chỗ cái mũ bảo hiểm loại nửa đầu rơi lỏng chỏng dưới đất – chính là cái mũ đội thằng Hùng dùng để ném thẳng vào mặt tao ban nãy.
Nó vớ lấy cái mũ. Lảo đảo bước tới trước mặt hàng dọc những kẻ đang quỳ.
Nó giơ cái mũ lên cao, định phang thẳng vào đầu thằng đang quỳ gần nhất cho bõ tức.
Nhưng sức nó cạn mẹ rồi. Trận mưa đòn nhừ tử làm các cơ bắp của nó rã rời. Cánh tay vung lên yếu xìu. Cái mũ bảo hiểm giáng xuống đỉnh đầu thằng kia kêu một tiếng “bộp” nhẹ hều. Nhẹ như đuổi ruồi. Đéo có một tí sát thương nào.
Thằng côn đồ bị đập trúng khẽ giật mình, nhưng nó đéo dám phản kháng. Nó vẫn cắm mặt xuống đất, co rúm người lại. Đơn giản vì cái bóng lù lù của gã đầu trọc đang khoanh tay đứng ngay phía sau lưng Khánh.
Gã đầu trọc liếc nhìn thằng Khánh đang thở phì phò, rồi quay sang nhìn Long.
– Mấy đứa bị hại đâu? – Gã hỏi, giọng lạnh tanh, không một chút cảm xúc dư thừa. – Thích xử lý bọn này thế nào? Thích bẻ chân, bẻ răng hay bắt đền tiền thuốc men, anh chiều.
Câu hỏi ném ra nhẹ bẫng như hỏi trưa nay ăn bún hay ăn phở. Nhưng nó mang theo một quyền lực sinh sát trần trụi.
Tao chống tay vào đầu gối, từ từ đứng thẳng dậy. Toàn thân đau nhức nhối, cái xương sườn phía trái nhói lên mỗi lần tao hít thở sâu.
Tao nhìn đám người đang quỳ dưới chân. Nhìn thằng Hùng đang rên rỉ.
Cái tôi của một thằng đàn ông mười chín tuổi vừa bị đánh hội đồng gào thét bảo tao bước tới, sút thẳng vào mặt từng thằng một cho vỡ mũi ra để rửa hận. Tao muốn thấy máu chúng nó chảy nhiều hơn.
Nhưng cái đầu lạnh của một thằng chủ cửa hàng vừa mới vào guồng làm ăn lập tức bật lên, đè bẹp cái sự cục súc ấy xuống.
Đánh đập chúng nó thêm lúc này đéo giải quyết được gì. Bẻ chân bẻ răng chúng nó, rồi ngày mai, ngày kia, chúng nó lại rình rập ở một góc khuất nào đó trên đường Xuân Thủy cắn trộm tao. Trả thù bằng bạo lực chỉ đẻ ra những ân oán dai dẳng, phiền phức. Và quan trọng nhất, đánh chúng nó đéo đẻ ra được đồng tiền nào cho cái hộp bánh Danisa ở cửa hàng.
Tao thò tay gạt mũi. Nhổ thêm một ngụm nước bọt lẫn máu xuống đất.
Tao bước lên một bước, giơ tay cản thằng Khánh đang định giơ cái mũ bảo hiểm lên đập cái thứ hai.
– Thôi, anh ạ. Bỏ đi.
Tao nhìn gã đầu trọc, rồi nhìn Long.
– Đánh chó dính lông. Cũng chả cần phải căng thẳng hay ép chúng nó đền bù làm gì cho rách việc. Em còn phải giữ tay ngày mai mở cửa hàng.
Tao lảo đảo bước qua mặt thằng Khánh. Bước tới trước mặt thằng Hùng đang ngồi bệt dưới đất.
Tao cúi người xuống. Khoảng cách đủ gần để ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc từ người gã. Ánh mắt tao ghim thẳng vào đôi mắt đang lờ đờ vì choáng váng của Hùng.
Giọng tao không gào thét. Tao gằn từng chữ, nặng nề và rõ ràng.
– Mở to mắt ra mà nhìn. Từ giờ phút này, mày và tất cả những thằng rác rưởi ở đây, tuyệt đối đừng bao giờ xuất hiện trước mặt bọn tao nữa.
Tao hất cằm về phía Mai Anh đang đứng tựa vào lan can phía sau.
– Và riêng mày, Hùng ạ… Nếu tao còn thấy mày lảng vảng làm phiền Mai Anh một lần nào nữa, tao hứa nhất định đéo tha cho mày đâu.
Nghe tao chốt hạ xong, gã đầu trọc nhổ bã kẹo cao su xuống đất. Gã bước lên nửa bước, đứng ngay sát cạnh tao, bồi thêm một câu đanh thép:
– Nghe rõ lời thằng em tao chưa? Chúng mày có làm được không, hay cần tao khắc chữ vào trán cho nhớ?
Đám Hùng và đàn em mặt mày xanh như tàu lá chuối. Cái sĩ diện giang hồ đường phố bay sạch. Chúng nó cúi rạp đầu xuống mặt xi măng bẩn thỉu, mồm lắp bắp tranh nhau nói:
– Dạ… dạ vâng ạ… anh tha cho bọn em… bọn em chừa rồi…
Một sự quy phục ngoan ngoãn và hèn mạt nhất mà tao từng thấy.
Gã đầu trọc phẩy tay một cái dứt khoát.
– Cút.
Như được đại xá, đám côn đồ lật đật đứng dậy. Chúng nó vội vàng xốc nách, nâng thằng Hùng đang nhũn như bùn lên, xốc xếch dắt mấy con xe máy lùi ra ngoài ngõ. Không một thằng nào dám ngoái đầu nhìn lại. Chỉ vài giây sau, tiếng động cơ xe máy rồ lên rồi lủi mất hút vào màn đêm nhục nhã.
Khoảng sân trọ trở lại sự vắng lặng.
Mai Anh từ góc hành lang chạy vội lại.
Ả không còn cái vẻ lả lơi, trễ nải ban nãy. Ả lấy đâu ra mấy tờ giấy ướt, đôi bàn tay run rẩy lau những vết máu rỉ ra trên trán tao và khóe miệng thằng Khánh. Mùi nước hoa đắt tiền của ả quyện với mùi máu tanh trên mặt tao.
Mắt ả rơm rớm nước. Lần đầu tiên tao thấy người đàn bà này khóc vì lo lắng cho người khác chứ đéo phải vì ăn vạ hay làm mình làm mẩy.
– Đau không? Chị xin lỗi… tại chị mà hai đứa… – Ả lí nhí, tay chấm chấm miếng giấy ướt lên vết xước gò má tao.
Tao khẽ gạt tay ả ra. Không phải vì ghét, mà vì chạm vào rát vãi lìn.
– Không chết được. Chị lên phòng rửa mặt đi. Bẩn hết quần áo người ngợm rồi kìa. Mà có bị đau ở đâu không?
Thằng Long đứng ở góc sân, đẩy gọng kính cận lên sống mũi. Nó lướt mắt nhìn bộ dạng tơi tả, rách nát của tao và Khánh, rồi nhìn sang Mai Anh.
Nó thở dài một hơi.
– Thôi, lên xe. Đi viện kiểm tra xương xẩu xem có gãy chỗ nào không. Tiền viện phí tao lo.
Câu nói sặc mùi tư bản nhưng lúc này nghe ấm tai vãi chưởng. Nó đéo bao giờ tham gia đấm nhau, nhưng nó luôn biết cách dọn dẹp hậu quả bằng cái đầu lạnh và cái ví dày.
Gã đầu trọc vỗ vai Long một cái rồi lững thững đi ra ngoài ngõ cùng đám đàn em.
Tao, Khánh và Mai Anh lết những bước chân nặng nhọc, được thằng Long dìu ra phía ngoài.
Hai chiếc ô tô 7 chỗ màu đen đỗ im lìm ngoài đầu ngõ.
Tao lách người, ngồi phịch xuống hàng ghế sau. Cánh cửa xe bọc da dày cộp đóng lại cái rầm. Nó nhốt mọi tạp âm, mọi sự rắc rối của cái xóm trọ 165 Cầu Giấy ở lại phía sau.
Không gian trong xe mát lạnh mùi điều hòa. Tao ngả đầu tựa vào lớp nệm da êm ái, nhắm mắt lại.
Cơ thể đau nhức nhối. Từng thớ cơ gào thét phản đối sau trận đòn hội đồng. Nhưng sâu bên trong cái lồng ngực đang đau buốt ấy, tao cảm nhận được một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Cái cảm giác đứng ra chắn đòn bảo vệ được người của mình, cái cảm giác dùng sự điềm tĩnh đạp nát cái uy phong của kẻ thù, và cái cảm giác bước ra khỏi cửa tử nhờ những thằng anh em đúng nghĩa. Nó làm tao nhận ra một chân lý sắc lẹm.
Thành phố này tàn nhẫn, bạc bẽo và đầy rẫy những cái bẫy chết người. Nhưng nếu mày đủ lỳ lợm, đủ thực tế và biết chọn đúng những người để kề vai sát cánh, mày vẫn sẽ sống sót. Và thậm chí, mày sẽ sống rất dai.