Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)


Chương 31: Đơn xin nghỉ việc​

Tao ngồi trước bàn làm việc – thực chất là hai cái bàn gỗ ép ghép lại, ngổn ngang tua vít, ổ cứng và dây cáp.

Trên màn hình máy tính, con trỏ chuột nhấp nháy ở dòng code cuối cùng của một bản crack Win. Bên cạnh bàn phím là cuốn giáo trình Toán cao cấp dày cộp, trang giấy trắng tinh bị gió quạt tản nhiệt thổi bay phần phật.

Tao nhìn đồng hồ. 6 giờ chiều.

Theo lịch ngày hôm nay, 4 tiếng nữa tao phải có mặt ở Đặng Tiến Đông. Phải chui vào cái kho tối om, ngồi im như thóc, nín thở mỗi khi có tiếng còi hú và làm bạn với nỗi sợ bị còng tay.

Đổi lại, sáng mai tao sẽ có 200 nghìn.





Nhưng đổi lại nữa, tao sẽ lại ngủ gục trên giảng đường. Tao sẽ lại nhìn đề thi như nhìn bức vách. Và con điểm 2 đỏ chót kia sẽ có thêm vài người anh em song sinh nữa trong bảng điểm cuối kỳ.

Tao sờ tay vào túi quần. Ví dày.

Doanh thu từ “Tập đoàn công nghệ” của tao và Khánh đang ổn định. Tao không còn là thằng An chết đói phải đếm từng nghìn lẻ mua mì tôm vụn. Tao đã có quyền lựa chọn.

Bài toán kinh tế được đặt ra:

Phương án A: Tiếp tục tham lam. Cày ngày sửa máy, cày đêm trông kho. Tiền nhiều, nhưng rủi ro pháp lý cao, sức khỏe nát, học hành vứt đi. Kết quả: Có thể bị đuổi học hoặc dính vòng lao lý.

Phương án B: Cắt bỏ thứ không quan trọng. Tập trung vào mảng sửa máy tính (an toàn, có kỹ năng) và quay lại cày cuốc việc học. Tiền ít đi một chút, nhưng ngủ ngon và đầu óc tỉnh táo.

Tao gập laptop lại. Tiếng *bộp* dứt khoát.

Tao chọn B.

Tao không thể bán rẻ tương lai của mình với giá 200 nghìn một đêm mãi được. Tao cần thời gian. Thời gian là thứ duy nhất tao không thể crack hay download lậu.

Tao vớ lấy cái áo khoác, xỏ giày. Lần này tao không đeo khẩu trang đen kín mít như mọi khi.

***

Quán bia hơi vỉa hè nằm khuất sau một bãi tập kết vật liệu xây dựng trên đường Đê La Thành.

Giờ này là giờ tan tầm của dân văn phòng, nhưng lại là giờ “xả hơi” của đám dân chợ búa, cửu vạn và những kẻ sống về đêm như Tuấn Gà.

Hắn ngồi một mình ở góc quán, chân gác lên cái ghế nhựa đối diện. Trên bàn là một ca bia hơi vơi nửa, một đĩa lạc luộc và bao Thăng Long mềm bẹp dí.

Tuấn Gà trông tã hơn mọi khi. Mắt hắn đục ngầu, vằn lên những tia máu đỏ quạch. Da mặt xám ngoét, lấm tấm mồ hôi dầu. Cái hình xăm bọ cạp trên cổ hắn co giật mỗi khi hắn rít thuốc.

Tao bước đến, kéo ghế ngồi xuống đối diện.

Hắn ngước lên, lờ đờ nhìn tao, rồi nhếch mép cười. Nụ cười không chạm đến đáy mắt.

– Đến sớm thế? Chưa đến giờ nhận ca mà. Hay đói thuốc, muốn ứng trước?

Tao gọi một cốc nhân trần đá. Tao không uống bia. Tao cần tỉnh táo để đàm phán.

– Tao không đến nhận ca. – Tao nói, giọng bình thản.

Tuấn Gà ngừng nhai hạt lạc. Hắn nheo mắt, cái nhìn sắc lạnh như dao lam lướt qua mặt tao.

– Thế đến làm gì? Mời tao đi ăn cưới à?

– Tao đến xin nghỉ.

Không gian ồn ào của quán bia dường như bị lọt thỏm ra ngoài tai tao. Chỉ còn lại tiếng *tách tách* của bọt bia vỡ trong ca nhựa của hắn.

Tuấn Gà châm điếu thuốc mới, rít một hơi sâu, giữ khói trong phổi thật lâu rồi phả thẳng vào mặt tao. Mùi khói thuốc khét lẹt, cay nồng.

– Lý do? – Hắn hỏi cộc lốc. – Chê tiền ít à? Hay sợ?

– Tao sợ. – Tao thừa nhận thẳng thắn. – Nhưng không phải sợ công an. Tao sợ tao làm hỏng việc của mày.

Hắn nhướng mày, vẻ ngạc nhiên. Hắn đợi tao nói tiếp.

– Dạo này tao đi học, lại làm thêm ban ngày. Đầu óc tao lúc nào cũng quay cuồng. Đêm ngồi kho, tao bắt đầu buồn ngủ. Hôm qua tao suýt ngủ gật lúc xe hàng đến.

Tao nhìn thẳng vào mắt hắn:

– Mày biết quy tắc rồi đấy. Chỉ cần tao lơ là một giây, không kịp báo động, cả cái kho hàng của mày đi tong. Tao không muốn vì 200 nghìn của tao mà mày mất cả tỷ bạc. Tao là mắt xích yếu, tao tự biết đường rút lui để mày tìm thằng khác ngon hơn.

Tuấn Gà im lặng. Hắn xoay xoay ca bia trên mặt bàn ướt át.

Lý lẽ của tao đánh trúng vào cái sườn của hắn: Sự an toàn của dòng tiền. Tao không van xin hắn cho tao nghỉ vì tao bận học (hắn quan tâm đéo gì chuyện học của tao). Tao nói về lợi ích của hắn.

Hắn thò tay vào túi áo khoác da, rút ra một xấp tiền. Toàn tờ 200, 500 nghìn buộc dây chun.

Hắn rút ra hai tờ 500 nghìn, ném toẹt xuống trước mặt tao.

– Thưởng nóng thêm một triệu. Tăng lương thêm 50k 1 buổi. Làm tiếp không?

Đó là phép thử.

Một triệu bằng cả tuần tao hì hục cài Win dạo.

Tao nhìn hai tờ tiền xanh lét nằm trên mặt bàn dính đầy dầu mỡ và vỏ lạc. Nó hấp dẫn. Nó quyền lực.

Nhưng tao lắc đầu.

Tao rút ví, lấy ra tờ 10 nghìn trả tiền cốc nhân trần của mình.

– Cảm ơn mày. Nhưng tao quyết rồi. Tao không nhận.

Tao đẩy hai tờ 500 nghìn về phía hắn.

Tuấn Gà nhìn tao trân trối. Có lẽ trong cái thế giới của hắn, thằng nào cũng tham lam, thằng nào cũng có cái giá. Việc tao từ chối tiền tươi thóc thật làm hắn thấy lạ lẫm.

Hắn bật cười. Tiếng cười khàn đặc, nghe như tiếng ho. Hắn thu tiền về, nhét lại vào túi.

– Được. Khá lắm. Thằng Khánh nó chọn bạn khéo đấy.

Hắn uống cạn ca bia, đặt mạnh xuống bàn *cộp* một cái.

– Nghỉ thì nghỉ. Tao cũng đéo thiếu người. Nhưng nhớ cái mồm. Những gì mày thấy ở kho…

– Tao quên hết rồi. – Tao cắt ngang. – Tao chưa từng đến Đặng Tiến Đông. Tao chỉ biết cài Win dạo thôi.

Tuấn Gà gật gù. Hắn nhìn ra dòng xe cộ bụi bặm ngoài đường, ánh mắt bỗng chùng xuống, mệt mỏi và già nua hơn cái tuổi đôi mươi của hắn rất nhiều.

– Học cho tử tế vào. – Hắn nói, giọng nhỏ, gần như lầm bầm. – Ngày xưa tao cũng đỗ cấp 3 trường điểm đấy. Nhưng tao bỏ… Giờ thì chỉ biết làm đêm thôi.

Câu nói lửng lơ rơi tõm vào không khí.

Hắn không nhìn tao nữa, giơ tay gọi chủ quán lấy thêm bia.

Tao đứng dậy.

– Chào mày. Bảo trọng.

Tao quay lưng bước đi. Không ai giữ lại. Không có màn dọa dẫm hay níu kéo nào. Cuộc chia tay diễn ra sòng phẳng và lạnh lùng đúng chất đường phố.

Ra đến lề đường, tao thò tay vào túi quần sau.

Cái khẩu trang vải đen sì tao hay đeo mỗi khi đi làm đêm. Nó đã bắt đầu sờn rách, ám mùi bụi kho và mùi thuốc lá của Tuấn Gà.

Đó là tấm vé thông hành vào thế giới ngầm của tao suốt tháng qua.

Tao vo tròn nó lại.

Một chiếc xe rác đang đi tới, mấy bà lao công đang hất những thùng rác sinh hoạt lên xe. Mùi xú uế bốc lên nồng nặc.

Tao ném cái khẩu trang vào thùng xe.

Nó nằm lọt thỏm giữa đống vỏ dưa hấu và túi ni lông bẩn thỉu. Chiếc xe rác lăn bánh, cuốn nó đi xa dần.

Tao hít một hơi thật sâu. Không khí Hà Nội vẫn bụi, vẫn xăng xe, nhưng tao thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Như vừa trút bỏ được một lớp da chết xấu xí.

Tao đã cắt đứt cái đuôi đen tối của mình. Từ giờ, tao chỉ kiếm tiền sạch. Dù ít, dù vất vả, nhưng tao có thể ngẩng cao đầu mà đi.

Về đến phòng trọ.

Thằng Khánh vẫn đang ngủ, chân gác lên bàn phím, tiếng ngáy đều đều.

Tao ngồi vào bàn học. Gạt sang một bên đống tua vít và ốc vít.

Tao mở quyển giáo trình Toán cao cấp ra. Trang sách chi chít những ma trận, định thức mà hôm nọ tao nhìn như bức vách.

Tao cầm cây bút bi lên.

Bắt đầu lại từ trang số 1.

Túi tiền tao sẽ vơi đi một nửa. Nhưng cái đầu tao sẽ được lấp đầy. Và lần này, tao sẽ không để con điểm 2 nào tát vào mặt mình nữa.

Ngoài cửa sổ, nắng sớm bắt đầu chiếu xiên vào, rọi thẳng lên vết mực đen sì trên trang sách. Tao mỉm cười, bắt đầu giải bài toán đầu tiên.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng