Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 11: Quán trà đá và thằng “giáo sư” đường phố​

Nốt cái bánh mì khô khốc ấy không làm tao no, nó chỉ làm tao khát nước muốn cháy họng.

Tao xốc lại cái balo, rời khỏi ghế đá trường Thương Mại, lết bộ dọc theo đường Hồ Tùng Mậu. Mục tiêu của tao bây giờ không phải là về phòng trọ nằm nhìn trần nhà, mà là tìm việc. Cái tờ 100 nghìn trong túi đang bốc hơi theo nghĩa đen, và tao cần một nguồn thu nhập, bất kể là cái gì.

Dọc hai bên đường, trên những cây cột điện bê tông lấm lem bụi đất, dán chi chít những tờ rơi quảng cáo đủ màu sắc. Chúng nó dán chồng chéo lên nhau, cái mới đè lên cái cũ, cái cũ rách bươm phấp phới trong gió.

*”Tuyển nhân viên bán hàng, lương 5-7 triệu, không cần kinh nghiệm.”*
*”Việc nhẹ lương cao, làm hành chính, đi làm ngay.”*
*”Trung tâm gia sư Sư Phạm tuyển sinh viên, phí nhận lớp thấp.”*





Tao đứng ngẩn tơ tưởng trước một tờ giấy A4 in mực đỏ chót. 5 triệu một tháng. Với tao lúc này, con số đó to như cái bánh xe bò. Tao đưa tay định xé cái mẩu giấy ghi số điện thoại ở đuôi tờ rơi, thì một bà bán nước mía gần đó quát vọng ra:

– Đừng có tin, lừa đấy con ơi! Hôm nọ có con bé sinh viên vào đấy, lúc ra khóc như mưa vì mất triệu rưỡi tiền cọc đồng phục.

Tao rụt tay lại như chạm phải than nóng. Bà bán nước mía quay đi, tiếp tục quay tay cầm máy ép mía rào rào, coi như vừa làm một việc thiện tích đức.

Tao đi tiếp, lòng nặng trĩu. Hóa ra ở cái đất này, đến cơ hội lao động cũng là một cái bẫy.

Đi bộ được tầm một cây số, chân tao bắt đầu biểu tình. Khát nước, mỏi gối, bụi đường bám đầy mặt mũi. Tao tạt vào một quán trà đá xập xệ nằm ngay dưới chân cầu vượt Mai Dịch.

chuyen doi thang an 7 (2)

Quán đơn sơ vãi lìn. Một cái bạt xanh che nắng rách lỗ chỗ, vài cái ghế nhựa thấp tè, một cái bàn gỗ ép lở loét bày mấy lọ kẹo lạc, hướng dương. Bụi từ trên cầu vượt rơi xuống, phủ một lớp mờ mờ lên mọi thứ.

– Cô ơi, cho cháu cốc nhân trần.

Tao gọi, rồi ngồi phịch xuống cái ghế nhựa đỏ.

– Ba nghìn. Trả trước hay sau? – Bà chủ quán, một người đàn bà béo, mặt bự phấn, tay cầm cái điếu cày lau lau chùi chùi, hỏi giọng chỏng lỏn.

– Tí cháu trả.

Tao cầm cốc nhân trần màu nâu nhạt, đá tan gần hết, tu một hơi dài. Vị ngọt lợ lợ của cam thảo trôi qua cổ họng, làm dịu đi cơn khát cháy. Tao đặt cái cốc xuống bàn cái “cạch”, thở hắt ra một hơi sảng khoái.

Lúc này tao mới để ý đến thằng khách duy nhất còn lại trong quán.

Nó ngồi ở góc trong cùng, gác một chân lên ghế, cái laptop ThinkPad dày cộp đặt chênh vênh trên đùi. Nó mặc cái quần đùi hoa lòe loẹt, áo phông đen in hình đầu lâu xương chéo đã bạc màu, chân đi đôi dép tổ ong ngả vàng huyền thoại.

Tay nó gõ phím lạch cạch như máy khâu, mắt dán chặt vào màn hình đen sì chạy đầy những dòng chữ xanh đỏ loằng ngoằng. Mồm nó ngậm điếu thuốc lá cháy dở, tàn thuốc dài ngoẵng chực rơi xuống bàn phím.

– Ê, có lửa không người anh em?

Nó ngẩng lên, hất hàm hỏi tao. Mắt nó thâm quầng còn hơn cả tao, tóc tai bù xù như tổ quạ, nhưng ánh mắt thì sắc lẻm, tinh quái.

Tao móc cái bật lửa trong túi quần ném sang cho nó.

Nó bắt lấy điệu nghệ, châm thuốc, rít một hơi sâu rồi nhả khói mù mịt về phía đường lớn, trả lại tao cái bật lửa.

– Tân binh à? – Nó hỏi, giọng khàn đặc mùi thuốc lá.

– Sao biết? – Tao ngạc nhiên.

– Nhìn cái mặt ngơ ngơ, cái balo to tổ bố với cách mày nhìn mấy tờ rơi dán cột điện là biết.

– Ờ, tân sinh viên Thương Mại.

– Tao Bưu Chính. Khánh. – Nó gõ thêm vài dòng code, rồi gập máy cái “bộp”, quay sang nhìn tao chằm chằm. – Đang kiếm việc làm thêm phỏng?

Tao gật đầu, không giấu giếm:
– Ừ. Đang định đi gia sư hoặc chạy bàn. Thấy mấy chỗ lương cao mà…

– Lương cao cái mả bố tao. – Khánh cười khẩy, cắt ngang lời tao. Nó nhổ toẹt bãi nước bọt xuống nền đất. – Mày nghe anh mày này. Ở cái đất Hà Nội này, cái gì “nhẹ” thì lương không “cao”, mà cái gì “cao” thì đéo đến lượt mày.

Nó chỉ tay ra phía cột điện dán tờ rơi lúc nãy tao đứng:

– Mấy cái “nhân viên kinh doanh” thực chất là đa cấp bán thực phẩm chức năng hoặc mỹ phẩm đểu. Mày vào đấy, nó sẽ bắt mày mua một bộ sản phẩm mấy triệu, rồi bảo mày đi lôi kéo họ hàng hang hốc vào mua. Đéo bán được thì mày ôm nợ, ăn mì tôm trừ bữa.

Nó rít thêm hơi thuốc nữa, tiếp tục bài giảng:

– Còn gia sư? Mày tưởng ngon à? Mày đến trung tâm, nó bắt mày đóng 50% tháng lương đầu gọi là “phí môi giới”. Xong nó đưa cho mày cái địa chỉ ma, hoặc địa chỉ thật nhưng phụ huynh khó tính đuổi mày sau 2 buổi. Mày quay lại đòi tiền cọc á? Nó chỉ vào cái hợp đồng bé tí teo có dòng chữ “không hoàn lại phí nếu lỗi do gia sư”, rồi nó gọi hai thằng xăm trổ ra tiễn mày về.

Tao nghe mà lạnh sống lưng. Hóa ra cái xã hội này vận hành bằng sự lừa lọc, và sinh viên năm nhất là những con cừu béo tốt nhất để làm thịt.

– Thế… chạy bàn thì sao? Tao thấy mấy quán cà phê tuyển nhiều. – Tao vớt vát hi vọng cuối cùng.

– Chạy bàn thì an toàn hơn, nhưng cực như chó. Lương 10-12 nghìn một giờ. Làm bục mặt 5 tiếng được 60 nghìn. Đứng rã chân, rửa bát mòn tay, khách chửi, chủ chửi, vỡ cái cốc thì đền gấp đôi. Mày nhắm làm được không?

Tao im lặng. 12 nghìn một giờ. Làm cả buổi chiều mới đủ tiền ăn hai bát phở. Mà thời gian đâu để đi học?

Khánh nhìn cái mặt méo xệch của tao, nó cười nhạt, uống ngụm trà đá rồi móc túi quần lôi ra bao Thăng Long mềm, mời tao một điếu.

– Hút đi cho đỡ sầu. Đời sinh viên còn dài, đói thì đầu gối phải bò thôi.

Tao cầm điếu thuốc, châm lửa. Khói thuốc cay nồng xộc vào phổi làm tao ho sặc sụa, nhưng rồi cũng thấy dịu đi chút ít sự bế tắc.

Thằng Khánh này, nhìn thì lôi thôi lếch thếch, nói chuyện thì bỗ bã, nhưng những gì nó nói thấm thía vãi chưởng. Nó giống như một “giáo sư” đường phố, dạy cho tao bài học nhập môn về sự sinh tồn mà không giáo trình đại học nào có.

– Thế mày làm gì? – Tao hỏi nó, hất hàm về cái laptop ThinkPad cục mịch.

– Tao á? Tao làm culi IT. Cài win dạo, sửa máy tính, code thuê mấy cái web cỏ, thỉnh thoảng đi buôn linh kiện cũ. Nói chung là đụng đâu làm đó, miễn là ra tiền tươi thóc thật.

Nó nhìn đồng hồ trên màn hình laptop, rồi quay sang tao, ánh mắt dò xét:

– Mày có xe máy không?

– Không. Đi bộ. – Tao lắc đầu.

– Có sức khỏe không?

– Chắc là có. Ở quê tao cũng hay vác lúa.

Khánh gật gù, ngẫm nghĩ một lúc rồi vỗ đùi cái đét:

– Được. Tối nay rảnh không? Đi làm với tao.

– Làm gì?

– Bốc vác.

Tao trố mắt:
– Bốc vác á? Tao tưởng mày dân IT?

– IT cái đầu bòi. Tối nay tao qua bên Lê Thanh Nghị hốt lô màn hình cũ về lắp quán net. Màn hình CRT nặng vãi lìn, thằng xe ba gác nó chỉ chở thôi, tao cần một thằng bốc từ kho lên xe, rồi từ xe xuống kho nhà tao. Tầm 20 con màn. Làm xong tao trả mày 50 nghìn, bao thêm bữa tối trà đá. Chơi không?

50 nghìn.

chuyen doi thang an 7 (3)

Con số nhảy múa trong đầu tao. 50 nghìn là sống được thêm hai ngày. Là không phải ăn mì tôm không người lái.

Mà việc thì đơn giản, dùng sức là chính, không cần cọc tiền, không cần xe máy. Tiền tươi ngay trong đêm.

Tao không cần suy nghĩ đến giây thứ hai.

– Chơi. Mấy giờ?

– 7 giờ tối mày có mặt ở đây. Tao mượn con Wave tàu của thằng cùng phòng qua đón. Nhớ ăn no vào, màn hình nặng đấy, không có sức mà bê là tao trừ tiền.

Nó nốc cạn cốc trà đá, đứng dậy xốc lại cái quần đùi, kẹp cái laptop vào nách.

– Tiền nước tao trả. Coi như mời đồng nghiệp mới.

Nó vứt tờ 10 nghìn xuống bàn, không thèm lấy tiền thừa, rồi lững thững đi về phía con ngõ sâu hun hút dưới chân cầu.

Tao ngồi lại quán trà đá, nhìn theo cái bóng lưng gù gù của nó.

Trần Quốc Khánh. Thằng cha này dị hợm thật, nhưng nó vừa ném cho tao một cái phao cứu sinh giữa dòng nước lũ. 50 nghìn cho một buổi tối bốc vác. Nghe có vẻ bèo bọt với người khác, nhưng với tao lúc này, đó là cả một gia tài.

Tao cầm cốc nhân trần lên, uống nốt những giọt cuối cùng. Vị ngọt lợ giờ đây thấy đỡ đắng hơn hẳn.

Ít nhất thì tối nay, tao có việc để làm. Và quan trọng hơn, tao vừa kiếm được một thằng bạn có vẻ “dùng được” giữa cái đất Hà thành đầy rẫy lừa lọc này.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng