Chương 54: Truth or Dare
Nồi lẩu cạn nước, chỉ còn trơ lại mấy cọng rau cải cúc nát bét và đầu tôm đỏ au.
Rượu nếp cái hoa vàng đã ngấm. Mặt ai nấy đều đỏ gay, mắt lờ đờ nhưng miệng thì vẫn hoạt động hết công suất. Cái lạnh căm căm của đêm 23 tháng Chạp bị đẩy lùi ra xa khỏi cái chiếu trúc chật chội này.
– Nhạt rồi! – Mai Anh đập tay xuống chiếu cái đét. – Ăn uống no say rồi, giờ phải vận động tí cho tiêu cơm. Chơi game đi!
– Game gì? – Khánh hỏi, tay đang cầm cái tăm xỉa răng điệu nghệ. – Đừng bảo tao chơi nối từ nhé, tao dốt văn lắm.
– “Thật hay Thách”. Truth or Dare. – Mai Anh cầm cái vỏ chai rượu rỗng tuếch lên, đặt giữa chiếu. – Luật đơn giản thôi. Xoay chai. Trúng ai người đấy chọn. Chọn “Thật” thì phải khai ra một bí mật động trời. Chọn “Thách” thì phải làm theo yêu cầu của cả làng. Không làm được thì…
Nó chỉ tay vào cái ly đựng hỗn hợp rượu nếp pha với Sting dâu đỏ lòm.
– …uống cạn cái ly này. Ngọt nhưng đảm bảo sấp mặt.
Cả đám nhao nhao hưởng ứng. Rượu vào thì gan to, sợ đếch gì bố con thằng nào.
Mai Anh xoay chai. Cái chai quay tít mù trên mặt chiếu trơn bóng mỡ, phát ra tiếng *rào rào* vui tai.
Nó chậm dần. Cổ chai dừng lại, chỉ thẳng vào mặt chị Hoa.
– Ái chà! Bà trùm kem trộn mở hàng! – Khánh vỗ đùi đen đét. – Thật hay Thách?
Chị Hoa nhếch mép, vuốt lại bộ pijama hình Pikachu:
– Thật. Chị mày quang minh chính đại, có gì phải giấu.
Khánh cười đểu, nheo mắt:
– Thế chị khai thật đi. Kem chị bán cam kết trắng sau 7 ngày, có phải chị trộn bột mì hay thuốc tẩy vào không mà trắng kinh thế?
Cả đám cười ồ lên. Chị Hoa lườm Khánh cháy mặt, nhưng rồi cũng cười xòa, phẩy tay:
– Bột cái mả cha mày. Bí quyết gia truyền đấy. Tao trộn vitamin E với… kem sâm thái, cộng thêm tí “niềm tin” của khách hàng nữa. Trắng hay không do ăn ở.
Câu trả lời huề vốn nhưng đủ để cả bọn cười ngặt nghẽo. Chị Hoa thoát nạn.
Vòng 2. Chai chỉ trúng anh Khang.
Ông anh năm cuối Giao thông, bình thường hiền lành ít nói, nay có tí men nên cũng máu.
– Thách! – Khang dõng dạc.
Mai Anh liếc nhìn chị Thư đang ngồi e thẹn bên cạnh, ra kèo ngay:
– Anh bế chị Thư kiểu công chúa. Rồi squat 10 cái. Không đủ 10 cái phạt rượu.
Khang đứng dậy, xắn quần. Thư rú lên, đấm thùm thụp vào vai người yêu nhưng vẫn để cho bế.
Một cái. Hai cái. Đến cái thứ năm, chân Khang run bần bật như dính sốt rét.
“Uỵch!”
Cả hai ngã lăn quay ra chiếu, đè lên nhau cười sặc sụa. Đám khán giả vỗ tay rầm rầm. Không khí nóng hừng hực.
Vòng 3.
Cái chai chết tiệt xoay một vòng rưỡi rồi từ từ dừng lại. Cổ chai chĩa thẳng vào ngực tao.
Tao đang ngồi rung đùi, thấy thế thì giật mình. Máu “ông chủ” trong người đang hưng phấn, tao hất hàm:
– Thách! Chơi lớn luôn sợ gì.
Chị Hoa nheo mắt nhìn tao. Cái ánh mắt của bà chị từng trải, bán hàng online chửi khách như hát hay, nó nguy hiểm vãi chưởng.
– Được. Thằng em khí thế lắm. Chị thách mày hít đất 10 cái.
Tao cười khẩy. Tưởng gì. 10 cái muỗi.
– Nhưng… – Chị Hoa giơ ngón tay trỏ lên. – Phải có một người khác giới ngồi trên lưng.
Tao khựng lại. Nhìn quanh.
Ngân đang ngồi uống nước lọc, mặt tỉnh bơ. Chị Lan văn phòng thì lắc đầu quầy quậy.
– Để chị! – Mai Anh xung phong ngay lập tức. Nó đứng dậy, vén cái váy len đỏ lên một chút cho dễ vận động.
Tao nuốt nước bọt. Đâm lao phải theo lao. Tao nằm sấp xuống sàn gạch men lạnh toát.
Mai Anh ngồi lên lưng tao.
Nặng.
Không phải kiểu nặng trình trịch như bao tải hàng. Mà là một sức nặng mềm mại, đàn hồi. Vòng 3 của nó đè lên thắt lưng tao. Hai chân nó kẹp hờ hai bên sườn. Mùi nước hoa nồng nàn từ người nó phả xuống, bao trùm lấy tao.
– Lên! Một! – Khánh đếm nhịp, cười hô hố.
Tao gồng tay, đẩy người lên.
Mặt tao đỏ tía tai. Không chỉ vì sức nặng, mà vì cái cảm giác tiếp xúc da thịt qua lớp áo mỏng manh. Mỗi lần tao hạ người xuống, ngực tao chạm đất, còn lưng tao cảm nhận rõ sự chuyển động của cơ thể Mai Anh.
– Hai! Ba! Cố lên em trai! – Mai Anh vỗ vào vai tao, cười khanh khách.
Tao liếc sang ngang. Ngân vẫn ngồi đó, tay xoay xoay cốc nước, khóe môi hơi nhếch lên một chút, không rõ là cười hay khinh bỉ.
Mười cái. Tao gục xuống sàn, thở dốc như trâu. Mai Anh nhảy xuống, phủi tay đắc ý.
Vòng 4. Chị Lan.
Bà chị văn phòng nghiêm túc chọn “Thật”.
Khánh lại là thằng đặt câu hỏi (thằng này hôm nay mồm mép tép nhảy kinh khủng):
– Chị Lan, chị khai thật đi. Đi làm công sở nghiêm túc thế, đã bao giờ chị… “thả rông” đi làm chưa?
Chị Lan đỏ bừng mặt, tai nóng ran. Chị không nói gì, lẳng lặng cầm cái ly rượu pha Sting lên, tu một hơi hết sạch.
Uống rượu thay câu trả lời. Ngầm hiểu là “Có”.
Cả đám con trai rú lên, đập bàn đập ghế. Không ngờ bà chị nghiêm nghị lại có lúc “nổi loạn” ngầm thế.
Vòng 5. Cao trào.
Cái chai chỉ vào Mai Anh.
– Thách. – Nó chọn ngay tắp lự, mắt lúng liếng nhìn quanh.
Khánh nhìn tao, rồi nhìn Mai Anh. Cái thằng bạn khốn nạn này đang muốn đẩy thuyền (hoặc muốn xem kịch hay). Nó chạy vào phòng, lấy ra một khay đá tủ lạnh.
– Bà chị phải ngậm một viên đá lạnh. Truyền sang miệng người bên phải mà không được dùng tay.
Người bên phải Mai Anh… là tao.
Không khí bỗng nhiên im bặt. Trò chơi trẻ con này trong phim thì lãng mạn, nhưng ngoài đời, giữa cái hành lang chật chội này, nó sặc mùi khiêu khích.
Mai Anh không ngại. Nó nhón một viên đá nhỏ, bỏ vào miệng.
Nó quay sang tao.
Tao ngồi cứng đờ. Hơi lạnh từ viên đá trong miệng nó tỏa ra, tao cảm nhận được dù chưa chạm vào.
Tao liếc nhanh sang Ngân. Nó đang cúi xuống nhặt cọng rau rơi vãi, không nhìn tao.
Cái sĩ diện đàn ông và hơi men trong người làm tao không thể lùi bước. Chả nhẽ lại bảo “thôi tao chịu thua”? Hèn vãi.
Tao quay sang Mai Anh.
Nó ghé sát mặt tao. Mùi rượu vang, mùi nước hoa, và hơi lạnh buốt phả vào mũi tao.
Môi chạm môi.
Lạnh toát. Ướt át.
Viên đá trơn tuột chui tọt sang miệng tao.
Cả xóm vỗ tay rầm rầm như pháo nổ. Mai Anh tách ra, cười tít mắt, lấy tay lau nhẹ mép. Còn tao thì vội vàng nhai nát viên đá, nuốt chửng cái lạnh buốt xuống dạ dày đang nóng ran vì rượu.
Vòng 6.
Cái chai quay tít rồi dừng lại. Lần này, mũi chai chỉ thẳng vào Ngân.
Mọi người im lặng. Ngân là nhân tố bí ẩn nhất cái xóm này. Ít nói, ít thể hiện.
– Thật. – Ngân nói, giọng bình thản.
Mai Anh chớp lấy cơ hội. Nó đang hưng phấn sau màn truyền đá, muốn thăm dò đối thủ.
– Em khai thật đi, em có người yêu chưa? Và mẫu người đàn ông làm em… “hứng thú” nhất là gì? Phải tả kỹ vào nhé, đừng có nói chung chung kiểu “tốt bụng” là phạt rượu đấy.
Nó dùng từ “hứng thú” với cái giọng điệu lả lơi, đầy vẻ trêu chọc.
Tao nhìn Ngân. Tao cũng tò mò. Tao muốn biết trong đầu nó, tao đang đứng ở vị trí nào.
Ngân đặt cốc nước xuống. Nó nhìn thẳng vào Mai Anh, rồi lướt qua tao.
– Em chưa có người yêu. – Nó trả lời dứt khoát.
Ngừng một chút, nó nói tiếp:
– Còn mẫu người em thích á? Là người đàn ông ra đường có thể hổ báo, kiếm tiền giỏi, nhưng về nhà biết… rửa bát và tôn trọng phụ nữ. Chứ không phải mấy anh chỉ biết gáy to, ra vẻ ta đây sành sỏi nhưng về nhà vứt tất thối lung tung bắt người khác dọn.
Câu trả lời sắc lẹm như dao cau chém vào đá.
Chị Lan vỗ tay đen đét:
– Chuẩn! Duyệt em ơi. Đàn ông vậy mới chất. Chứ mấy ông tướng chỉ biết gác chân xem tivi thì vứt cho chó gặm.
Tao ngồi giữa, mặt nóng ran. Tao biết nó đang nói xéo tao. Dạo này tao mải kiếm tiền, về nhà toàn vứt quần áo bừa bãi, bát đũa ăn xong cũng để đấy. Cái sự “hổ báo” mà tao đang cố xây dựng, trong mắt nó hóa ra chỉ là “gáy to”.
Mai Anh bĩu môi, nhưng vẫn cười, đá xéo lại:
– Gớm, tiêu chuẩn cao thế có mà ế thôi mấy bà. Thời nay đàn ông biết kiếm tiền là được, rửa bát thuê giúp việc lo. Em cứ lý tưởng hóa quá rồi lại vớ phải ông cù lần.
– Cù lần mà chân thành còn hơn sành điệu mà lăng nhăng chị ạ. – Ngân đáp trả, nhẹ nhàng nhưng thấm thía.
Không khí có mùi thuốc súng. Hai người phụ nữ đang đấu khẩu ngầm qua trò chơi.
– Thôi thôi! Xoay tiếp đi! Đang vui đừng để mất hứng! – Khánh hét lên, phá tan cái sự căng thẳng. Nó xoay mạnh cái vỏ chai.
Cái chai quay tít mù, lảo đảo rồi từ từ chậm lại. Cổ chai dừng lại, chỉ thẳng vào… Chị Hoa.
– Ái chà! Bà trùm kem trộn lên thớt lần hai! – Khánh reo lên.
– Tao chọn Thách! – Chị Hoa dõng dạc, mặt đỏ gay vì rượu. – Đời chị mày chưa ngán bố con thằng nào.
Mai Anh nheo mắt, cái đầu quái chiêu của nó lại nảy số.
– Chị Hoa, em thách chị… gọi điện cho người yêu cũ gần nhất, bật loa ngoài và nói: “Em có thai rồi”.
Cả xóm trọ rú lên:
– Vãi chưởng!
– Chơi lớn thế!
– Ác vãi lìn!
Chị Hoa ngớ người một giây. Bà chị già đời cũng phải sốc trước độ bựa của con bé này. Nhưng rồi cái máu liều của dân buôn bán nổi lên.
– Chơi thì chơi. Sợ đếch gì. Thằng đấy chặn số tao rồi, để tao lấy số khuyến mại gọi.
Chị Hoa rút con iPhone 4, lắp cái sim rác vào. Bấm số. Bật loa ngoài.
Cả xóm im phăng phắc. Tiếng tút dài vang lên trong không gian tĩnh mịch của cầu thang.
“Tút… tút…”
– Alo, ai đấy? – Đầu dây bên kia bắt máy, giọng ngái ngủ, cáu kỉnh.
Chị Hoa hít một hơi sâu, gào lên vào điện thoại, diễn sâu vãi chưởng:
– Alo anh à! Em Hoa đây! Em có thai rồi! Của anh đấy!
Bên kia im lặng đúng 3 giây.
Rồi một tiếng hét thất thanh vang lên, rè cả loa:
– Con điên! Tao chia tay mày 3 năm rồi thai thai cái mả mẹ mày à? Mày điên nó vừa vừa thôi! Mày ăn vạ thằng khác đi!
“Tút… tút… tút…”
Hắn cúp máy cái rụp.
Khoảnh khắc im lặng kéo dài một giây rồi nổ tung.
Cả hành lang cười phá lên như vỡ trận. Khánh cười đến mức sặc cả rượu vào mũi, ho sù sụ. Tao lăn ra chiếu cười ôm bụng. Chị Lan cười chảy cả nước mắt.
Ngân cũng không nhịn được. Nó lấy tay che miệng, cười rung cả vai.
Tao nhìn Ngân cười. Cái vẻ mặt nghiêm túc, triết lý lúc nãy biến mất. Chỉ còn lại sự vui vẻ đơn thuần của tuổi trẻ.
Tự nhiên tao thấy lòng nhẹ bẫng. Những toan tính, những ghen tuông, những áp lực tiền bạc dường như tan biến trong tiếng cười hô hố của cả xóm trọ nghèo này.
Chị Hoa vứt điện thoại xuống, cũng cười theo:
– Mẹ kiếp, thằng hâm. Nó vẫn cục tính như ngày xưa.
Tao cầm cái cốc rượu lên, gõ vào thành bát *keng keng*.
– Thôi, tha cho người yêu cũ chị Hoa đi. Nào, nâng ly cái đã! Chúc mừng xóm trọ mình… ai cũng có “thai”, à nhầm, ai cũng có tiền tiêu Tết!
Tiếng cụng ly lách cách vang lên rộn rã. Tao uống cạn cốc rượu pha Sting ngọt lịm. Hơi men râm ran chạy dọc sống lưng.
Đêm nay, xóm trọ 165 Cầu Giấy không ngủ. Và trong cái ồn ào hỗn độn này, tao thấy mình đang sống những ngày rực rỡ nhất, dù trong túi vẫn còn lo ngay ngáy chuyện ngày mai mở mắt ra làm gì để giàu.