Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 43: Bạn trọ mới​

Sự yên tĩnh trong cái xóm trọ này là một thứ xa xỉ phẩm có hạn sử dụng cực ngắn.

Sau hai ngày chìm trong không khí tang tóc của cuộc di cư thầm lặng mang tên Hiếu “AOE”, cái hành lang tầng 3 lại rung chuyển. Lần này không phải do tiếng gào thét chơi game, cũng không phải do tiếng cãi nhau của mấy đôi vợ chồng trẻ tầng dưới.

Nó bắt đầu bằng tiếng guốc.

Cộp… cộp… cộp.

Tiếng gót nhọn nện xuống nền gạch men vang lên đanh gọn, dứt khoát, kèm theo tiếng bánh xe vali lăn rào rào như sấm rền.





Tao đang ngồi giải nốt bài tích phân suy rộng, tay cầm bút khựng lại giữa không trung. Thằng Khánh đang hàn lại cái bo mạch chủ cho khách cũng phải ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn ra cửa.

– Đứa nào chuyển nhà mà như đi đánh trận thế? – Khánh làu bàu, phả khói thuốc ra đằng mũi.

Tao đứng dậy, bước ra cửa ngó nghiêng.

Trước cửa phòng 305 – cái hang ổ tăm tối vừa được quét vôi trắng xóa hôm qua – giờ đang diễn ra một cuộc đổ bộ quy mô lớn.

Không phải một người lầm lũi xách túi ni lông đen như lão Hiếu. Đây là một “nữ hoàng” và đoàn tùy tùng.

Đứng giữa hành lang là một con bé trạc tuổi tao. Nó mặc cái váy trễ vai màu kem, ngắn trên đầu gối, để lộ đôi chân trắng bóc và thẳng tắp. Tóc nó nhuộm màu nâu hạt dẻ sáng trưng, uốn xoăn lọn to bồng bềnh, khác hẳn cái kiểu tóc đen buộc túm vội vàng của Ngân hay tóc tai bù xù của đám sinh viên bọn tao.

Nó đứng chỉ tay năm ngón:

– Anh ơi, cái gương để góc kia, tránh cái ổ điện ra nhé. Còn cái thùng gấu bông để lên gác xép hộ em. Nhẹ tay thôi, trong đấy có lọ nước hoa đấy.

Xung quanh nó là ba thằng con trai. Thằng nào thằng nấy mồ hôi nhễ nhại, tay xách nách mang. Thằng thì vác cái gương soi toàn thân to vật vã viền đèn led. Thằng thì khệ nệ bê mấy thùng các-tông dán băng dính hồng. Thằng thì đang cố nhồi nhét cái đệm lò xo dày cộp qua khung cửa hẹp.

Ba thằng “cửu vạn” tình nguyện này nhìn qua là biết không phải dân bốc vác chuyên nghiệp. Quần áo là lượt, giày sneaker trắng (giờ đã lấm lem), mặt mũi thư sinh. Chắc là vệ tinh, hoặc mấy anh trai mưa trong truyền thuyết.

– Xong chưa mấy anh? Nhanh lên không tối, em còn phải đi làm móng. – Con bé giục, giọng lảnh lót, ngọt xớt nhưng đầy tính sai khiến.

Tao đứng dựa cửa, khoanh tay nhìn cảnh tượng đó.

Một sự đối lập chát chúa.

Mới hôm qua thôi, chỗ này còn là nơi trú ngụ của một bóng ma thất bại, ám mùi thuốc lá và mì tôm chua loét. Giờ nó biến thành sàn diễn thời trang.

Một mùi hương lạ lùng bắt đầu xâm chiếm không gian.

Nó không thanh mát, dễ chịu như mùi sả chanh của Ngân. Nó nồng nàn, ngọt lịm và sực nức mùi tiền. Tao không biết tên loại nước hoa đó là gì, nhưng ngửi vào là thấy ngay cái sự “ăn chơi” và phức tạp. Nó đánh bay cái mùi vôi ve mới quét, len lỏi vào tận phòng tao, át cả mùi nhựa thông cháy.

– Hàng xóm mới đấy à? – Khánh thò đầu ra sau lưng tao, huýt sáo một cái rõ to. – Ngon. Nhưng có vẻ “chảnh chó” đấy.

Tao không đáp. Tao nhìn con bé đó. Hoàng Mai Anh – cái tên tao vừa liếc thấy trên đống thùng các-tông.

Nó quay sang, bắt gặp ánh mắt tao và Khánh.

Thay vì ngại ngùng hay gật đầu chào xã giao kiểu rụt rè, nó nhoẻn miệng cười. Một nụ cười sáng lóa, tự tin đến mức làm tao hơi chói mắt.

– Hello hai anh hàng xóm! Em là Mai Anh, mới chuyển đến. Sau này có gì giúp đỡ em nhé.

Nó nói “giúp đỡ” mà nghe như ban ơn.

Đám vệ tinh sau khi khuân vác xong xuôi, đứng thở dốc chờ đợi một lời cảm ơn hay một cốc nước. Nhưng Mai Anh chỉ phẩy tay:

– Cảm ơn các anh nha. Hôm nào rảnh em mời cà phê bù. Giờ em phải dọn phòng, bừa bộn quá không tiện mời các anh vào.

Thế là ba chàng ngự lâm lủi thủi ra về, mặt buồn thiu như mất sổ gạo. Một pha “đuổi khéo” mượt mà không tì vết.

Mai Anh quay vào phòng. Cánh cửa phòng 305 không đóng. Nó mở toang hoác.

Tiếng nhạc xập xình vang lên. Một bài hát US-UK gì đó đang hot, bass đập thình thịch rung cả sàn nhà.

– Vãi đái. – Khánh lắc đầu, quay vào bàn làm việc. – Con này định mở bar sàn hay gì? Phòng trọ cách âm như cái lá lúa mà nó bật nhạc thế kia thì bố ai làm việc được.

Tao cũng quay vào, định đóng cửa lại để chặn bớt tiếng ồn. Nhưng chưa kịp chạm tay vào nắm đấm cửa, một bóng người đã chắn ngang.

– Anh gì ơi…

Tao ngẩng lên. Mai Anh đứng ngay trước cửa phòng tao.

Nó nhìn lướt qua căn phòng bừa bộn máy móc, ánh mắt dừng lại ở cái máy khoan cầm tay tao để trên giá sách.

– Anh có máy khoan ạ? May quá! – Nó reo lên, vỗ tay cái bộp. – Anh sang khoan hộ em cái lỗ treo gương với. Em con gái chân yếu tay mềm, mấy cái này chịu chết.

Tao nhìn nó. Khoảng cách gần thế này, lớp phấn trang điểm của nó hiện lên rõ mồn một. Mắt kẻ eyeliner sắc lẹm, môi son đỏ chót. Mùi nước hoa của nó xộc vào mũi tao, làm tao hắt xì một cái.

– Mượn khoan thì được, chứ sang khoan thì… – Tao ngập ngừng. Tao đang dở bài toán. Với cả, tao cũng không muốn dây dưa với kiểu con gái này. Rắc rối bỏ mẹ.

– Đi mà anh. Nhanh thôi. Có hai cái lỗ vít thôi. Em mời nước ngọt. Nha?

Nó nghiêng đầu, chớp mắt. Cái kiểu làm nũng này chắc đã hạ gục hàng tá thằng con trai, trong đó có ba thằng cửu vạn lúc nãy.

Thằng Khánh ngồi trong góc, cười khùng khục:
– Sang giúp người ta đi An. Tinh thần hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau.

Nó nói đểu tao. Nó biết thừa tao ngại.

Nhưng cái sĩ diện của thằng đàn ông có nghề trong tay không cho phép tao từ chối một việc vặt vãnh như khoan tường.

– Được rồi. Đợi tí.

Tao vớ lấy cái máy khoan Bosch, nhét thêm mấy con nở nhựa vào túi quần.

Tao bước sang phòng 305.

Căn phòng đã lột xác hoàn toàn. Tường trắng được dán giấy dán tường họa tiết hoa lá cành. Rèm cửa màu kem thay thế cho cái chăn cũ kỹ lão Hiếu hay treo che nắng. Đèn led dây chăng khắp nơi, lung linh ảo diệu.

Nó biến cái hầm mộ của lão Hiếu thành một cái studio chụp ảnh.

– Khoan chỗ này anh nhé. Cao tầm mét sáu. Để em soi gương toàn thân cho tiện.

Mai Anh chỉ vào mảng tường trống, rồi đứng sang một bên, tay cầm chai nước khoáng Lavie đưa cho tao, nắp chai đã mở sẵn.

– Anh tên gì đấy? Nhìn anh quen quen, hình như em gặp ở trường rồi thì phải. Em học Văn Hóa, anh học trường gì?

Nó bắt chuyện tự nhiên như ruồi. Vừa hỏi vừa lôi điện thoại ra check tin nhắn, tiếng móng tay giả gõ lên màn hình côm cốp.

– An. Thương Mại.

Tao đáp gọn lỏn, cắm điện máy khoan.

“Rè… rè… è…”

Tiếng mũi khoan nghiến vào lớp gạch vữa vang lên chói tai. Bụi trắng bay mù mịt.

– Ui bụi quá! – Mai Anh kêu lên, lấy tay che mũi nhưng không lùi ra xa. Nó đứng ngay cạnh tao, cầm cái khăn ướt chờ sẵn.

Tao khoan xong lỗ thứ nhất. Đang định chuyển sang lỗ thứ hai thì…

Hành lang có tiếng bước chân quen thuộc.

Tao quay đầu lại nhìn ra cửa.

Ngân.

Ngân vừa đi học về. Trên vai nó là cái balo nặng trịch đựng laptop và đống giáo trình dày cộp. Nó mặc cái áo sơ mi kẻ caro giản dị, quần jeans bạc màu, mặt mộc, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Nó đứng khựng lại ở cửa phòng 305.

Cảnh tượng đập vào mắt nó chắc chắn rất “đặc sắc”: Tao đang đứng trên ghế đẩu, tay cầm máy khoan, bụi phủ đầy người. Mai Anh đứng sát sạt bên cạnh, tay cầm khăn ướt định lau bụi trên áo tao, miệng cười nói rôm rả. Trong phòng nhạc xập xình, đèn đóm lung linh.

Ngân nhìn tao. Rồi nhìn Mai Anh.

Ánh mắt nó dừng lại ở cái váy trễ vai và làn da trắng bóc của con bé kia. Rồi nó cúi xuống nhìn bộ dạng lôi thôi của mình.

Một thoáng bối rối và tự ti lướt qua mắt Ngân. Nhanh nhưng tao bắt được.

– Ngân về rồi à? – Tao gọi với ra, định nhảy xuống ghế.

Nhưng Ngân không trả lời. Nó quay mặt đi, bước nhanh về phòng.

Cánh cửa phòng nó đóng lại.

*Cạch.*

Tiếng đóng cửa hôm nay nghe nặng nề hơn mọi khi. Nó không phải là cái đóng cửa nhẹ nhàng chúc ngủ ngon, mà là một sự chốt chặn, ngăn cách.

– Ai đấy anh? – Mai Anh hỏi, mắt vẫn dán vào cái gương tao đang lắp dở.

– Bạn hàng xóm. – Tao trả lời, lòng chùng xuống.

– Trông… giản dị nhỉ. Hơi quê.

Câu nhận xét thản nhiên và vô duyên của Mai Anh làm tao thấy ngứa tai.

Tao siết chặt con ốc cuối cùng, nhảy xuống ghế.

– Xong rồi đấy.

– Ôi cảm ơn anh An nha! Anh khéo tay thế. Bao nhiêu tiền công em gửi?

Nó rút cái ví hàng hiệu (hoặc fake loại 1) ra, định lấy tiền.

– Khỏi. Hàng xóm giúp nhau thôi.

Tao xách máy khoan, đi thẳng ra cửa, không thèm nhìn lại nụ cười công nghiệp của nó.

Về đến phòng mình, tao ném cái máy khoan vào góc nhà. Người tao ám đầy mùi nước hoa nồng nặc của con bé kia.

Thằng Khánh ngẩng lên, hít hít mũi:
– Thơm thế. Sang đấy có tí mà đã nhiễm mùi rồi à? Cẩn thận con Ngân nó ngửi thấy là mày no đòn đấy.

Tao không nói gì, cởi phăng cái áo phông ra, ném vào chậu quần áo bẩn.

Tao nhìn sang phòng Ngân. Cửa đóng im ỉm. Khe cửa tối om, không bật đèn.

Cái xóm trọ này thay đổi rồi.

Sự cân bằng mong manh mà tao và Ngân vừa thiết lập được, cái không khí yên bình để tao tu chí học hành, vừa bị một cơn bão màu hồng mang tên Mai Anh ập đến phá vỡ.

Thế giới của lão Hiếu là bóng tối và sự trốn chạy.
Thế giới của Ngân là sự nỗ lực thầm lặng và mùi sả chanh.
Còn thế giới của con bé này là ánh đèn sân khấu, là sự ồn ào và bề nổi.

Và hình như, tao vừa bị kéo vào làm nhân viên hậu đài bất đắc dĩ cho cái sân khấu ấy.

Tao ngồi xuống bàn học, mở quyển sách Toán ra. Nhưng chữ nghĩa nhảy múa lung tung.

Trong đầu tao chỉ hiện lên ánh mắt cụp xuống của Ngân lúc nãy.

Tao biết, tối nay sẽ không có tin nhắn “Góp gạo không?” nào được gửi đến. Và bát canh cua nếu có, chắc cũng sẽ đắng ngắt mùi ghen tuông.

Tao vò đầu bứt tai. Rắc rối bắt đầu rồi.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng