Chương 6: Ngày nhập học
Bước qua cái cổng đá to vật vã, tao cứ ngỡ mình bước vào thánh đường tri thức. Hóa ra đéo phải. Tao vừa bước chân vào một cái chợ vỡ, phiên bản cao cấp hơn chợ huyện ở nhà một tí vì có nhiều bê tông và kính hơn thôi.
Trước mắt tao là một biển người. Đông nghìn nghịt.
Cái sân trường rộng mênh mông bị lấp kín bởi hàng nghìn cái đầu đen đặc, nhấp nhô như sóng biển ngày bão. Tiếng loa đài rè rè phát ra những bản nhạc hào hùng kiểu “Hành khúc sinh viên”, nhưng bị át đi hoàn toàn bởi tiếng người cười nói, tiếng gọi nhau í ới, tiếng quạt tay phành phạch.
Cái nắng tháng Chín dội thẳng xuống nền gạch nung nóng hầm hập. Hơi nóng bốc lên, quyện với mùi mồ hôi chua loét, mùi nước hoa rẻ tiền, mùi phấn trang điểm chảy nhão dưới nắng tạo thành một thứ không khí đặc quánh, hít vào mà thấy nghẹn cả phổi.
Tao đứng ngẩn tò te mất mấy giây, bị dòng người phía sau húc vào lưng mới sực tỉnh, lếch thếch lôi cái xác dặt dẹo tiến vào trong.
Nhìn quanh, tao thấy mình lạc loài vãi chưởng.
Đa phần bọn tân sinh viên như tao đều có “đội hậu cần” hùng hậu đi theo. Có đứa thì bố xách vali, mẹ cầm quạt nan phe phẩy, mồm liên tục hỏi: “Có khát không con? Uống tí nước cam mẹ vắt nhé?”. Có đứa thì cả đại gia đình ông bà cô dì chú bác đi tháp tùng, đứng chật cả một góc sân, mặt ai cũng hớn hở như sắp tiễn con vào vũ trụ.
Nhìn lại mình: Một thằng, một balo, một chai nước lọc 5 nghìn (mà tao vẫn chưa dám mua).
Tao đứng xếp hàng ở bàn hướng dẫn. Dòng người nhích từng xăng-ti-mét. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy dọc sống lưng, ngấm vào cái áo phông vốn đã ướt sũng từ lúc đi bộ.
Ngay trước mặt tao là hai con bé, chắc dân Hà Nội gốc. Da trắng bóc, thơm phức mùi nước hoa gì đó ngọt lừ. Một đứa vừa quạt vừa than:
“Khiếp, nóng kinh lên được. Biết thế bảo bố chở ô tô vào tận sảnh. Tí nữa xong mày với tao qua Highlands ngồi điều hòa nhé, tao thèm Freeze trà xanh quá.”
“Ừ, xong lượn qua Vincom xem giày luôn. Bố tao vừa thưởng cho con iPhone 5s vì đỗ đại học, tí tao khao.”
Tao cúi mặt, tay vô thức sờ vào túi quần.
Trong đó có con Samsung Galaxy Y tróc sơn viền, màn hình bé bằng hai ngón tay, và 123 nghìn đồng lẻ. Cả gia tài của tao còn đéo bằng một chầu nước của bọn nó.
Cái khoảng cách giàu nghèo nó không nằm ở những con số thống kê trên tivi. Nó nằm ngay đây, cách tao đúng một bờ vai. Nó sực nức mùi nước hoa đắt tiền, còn tao thì bốc mùi bụi đường và sự nghèo hèn.

“Tít… tít…”
Điện thoại trong túi quần rung lên bần bật.
Tim tao thót một cái. Chắc mẹ gọi. Hay bố? Hay là ai đó ở quê hỏi thăm xem tao sống chết thế nào? Tao vội vàng móc điện thoại ra, che tay lên màn hình để nhìn cho rõ dưới cái nắng chói chang.
Tin nhắn đến.
Người gửi: Thằng Dũng.
Nội dung vỏn vẹn hai chữ: *”Xong chưa?”*
Không hỏi “Mày đến nơi chưa?”, “Mày có lạc đường không?”, hay “Ăn gì chưa?”. Chỉ là “Xong chưa?”. Một câu hỏi mang tính chất công việc, lạnh lùng và thực dụng vãi đái. Nó cần biết tao xong chưa để còn về mở cửa, hay để đi công chuyện của nó, chứ đéo phải vì lo cho tao.
Tao nhìn màn hình, cười nhạt, nhét lại điện thoại vào túi.
“Chưa. Đang xếp hàng.” Tao cũng đéo buồn trả lời lại. Tốn 200 đồng tiền tin nhắn.
Cuộc đời này đúng là sòng phẳng. Đéo ai rảnh mà quan tâm mày cảm thấy thế nào đâu An ạ. Mày chỉ là một chấm nhỏ li ti trong cái danh bạ điện thoại của người ta thôi.
“Em kia! Đến lượt rồi kìa, đứng đực mặt ra đấy làm gì?”
Tiếng quát của một bà chị mặc áo xanh tình nguyện làm tao giật bắn mình. Tao lật đật lao lên bàn đăng ký, lóng ngóng lôi đống giấy tờ nhàu nát trong balo ra.
“Giấy báo nhập học đâu? Bản sao hộ khẩu? Học bạ công chứng?” Bà chị vừa hỏi vừa lật đống giấy tờ của tao như lật đống rác, mặt nhăn như khỉ ăn ớt.
“Dạ… đây ạ…” Tao run tay, đưa nhầm cả cái tờ rơi quảng cáo gia sư lúc nãy bị người ta dúi vào tay.
“Làm ăn kiểu gì thế hả? Ghi thông tin vào tờ kia, ra bàn số 4 nộp đoàn phí, rồi quay lại đây đóng dấu. Nhanh cái tay lên, bao nhiêu người đang chờ kìa!”
Tao bị xoay như chong chóng. Chạy từ bàn này sang bàn khác. Điền tên, ký tên, nộp ảnh. Chữ tao vốn xấu, lúc cuống lên lại càng gà bới. Có tờ tao ghi nhầm ngày sinh, bị bắt mua tờ khác điền lại, tốn mất 5 nghìn. Tao tiếc đứt ruột. 5 nghìn đấy mua được gói xôi ngô cứu đói buổi sáng.
Cả cái quy trình nhập học này giống như một cái máy xay thịt khổng lồ. Tao bị ném vào đầu này, bị nhào nặn, quát tháo, đóng dấu, rồi nhả ra ở đầu kia với một tờ “Giấy tiếp nhận sinh viên” mỏng tang trên tay.
Xong xuôi cũng là lúc tao rã rời chân tay.
Tao lê bước ra cổng, định tìm đường về (lại là đi bộ, đkm). Vừa ra đến sân trường, tao thấy một chiếc Toyota Camry màu đen bóng loáng đỗ xịch ngay trước sảnh chính. Cửa xe mở ra, một con bé bước xuống.
Cái Lan.
Con Lan học lớp A1 trường huyện, nhà ở ngay mặt đường thị trấn, chuyên buôn gỗ. Nó mặc cái váy xòe màu kem, tóc uốn xoăn nhẹ, chân đi giày cao gót. Trông nó sang chảnh, khác hẳn cái vẻ lấm lem của tao. Bố nó bước xuống, xách cái vali màu hồng cho con gái, cười nói rổn rảng.
Tao vội vàng quay mặt đi, nép sau gốc cây xà cừ to đùng.
Tim tao đập thình thịch. Tao sợ nó nhìn thấy. Sợ nó nhận ra “thằng An học giỏi nhất lớp chọn Toán” giờ đang đứng co ro với cái balo laptop cũ mèm, mồ hôi nhễ nhại như thằng cửu vạn.
Cái sĩ diện hão của thằng đàn ông 18 tuổi nó lớn lắm, mà cũng mong manh lắm. Tao thà làm người vô hình còn hơn để người quen nhìn thấy mình trong bộ dạng thảm hại này.
Đợi bố con nó đi khuất vào trong, tao mới dám chui ra, cắm đầu đi nhanh ra cổng.
Tao đứng lại ở vỉa hè đường Hồ Tùng Mậu, xe cộ vẫn chạy ầm ầm như mắc cửi. Trên tay tao là tờ giấy nhập học có dấu đỏ chót của trường Đại học Thương Mại.
Đáng lẽ đây phải là khoảnh khắc huy hoàng. Đáng lẽ tao phải giơ nắm đấm lên trời hét “Yes!” như trong phim Mỹ.
Nhưng tao chỉ thấy trống rỗng.

Tờ giấy này không phải là tấm vé thông hành đến thiên đường. Nó giống một bản án hơn. Bản án xác nhận từ nay tao chính thức bước vào một cuộc chiến sinh tồn mới, nơi không có mẹ nấu cơm, không có bố cho tiền, và đéo có ai thương hại tao cả.
Tao cuộn tròn tờ giấy lại, nhét vào ngăn bên hông balo.