Chương 81: Mất điện
Tháng Tư mới gõ cửa mà cái phòng 302 của tao đã hầm hập như cái lò nung gạch. Không khí đặc quánh. Tao với thằng Khánh cởi trần trùng trục, độc mỗi cái quần đùi lửng. Mồ hôi bóng nhẫy bám dọc sống lưng, rỏ tong tong xuống mặt bàn gỗ ép kêu lách tách. Cái quạt trần trên đỉnh đầu quay lờ đờ, phả xuống toàn hơi nóng rát mặt.
Nhưng đéo thằng nào quan tâm đến nhiệt độ. Mắt tao dán chặt vào cái màn hình laptop. Bên cạnh, thằng Khánh rướn cổ lên, tay đập phím cơ rào rào. Trận quyết định chuỗi thăng hạng. Hai thắng, hai thua. Sống hay chết nằm ở ván này.
Phút 35. Tao cầm con Darius vừa bổ nát cái nhà lính đường trên. Thằng Khánh đi rừng ôm được bùa lợi Baron.
– End game! End game! Đập nhà đi đcm đập nhà! – Khánh gào lên, gân cổ nổi cục.
Tao cũng nghiến răng, tay bấm chuột muốn nát cái nút. Chiến thắng chỉ cách đúng một đợt lính đẩy vào. Đúng cái khoảnh khắc con tướng của tao vung cái rìu khổng lồ lên, chuẩn bị gõ nhát chí mạng vào cái nhà chính đỏ lòm của địch…
BỤP.
Màn hình máy tính của thằng Khánh đen thui ngay tắp lự. Dàn đèn led xanh đỏ trên case tắt lịm. Cái laptop của tao dùng pin nên vẫn sáng, nhưng giữa màn hình hiện lên cái vòng tròn quay đều với dòng chữ: Đang kết nối lại.
Tiếng quạt tản nhiệt tắt ngấm. Cánh quạt trần quay chậm dần, lạch cạch vài vòng rồi chết hẳn. Bóng tối ập xuống, đặc quánh và ngột ngạt.
Ba giây. Mất đúng ba giây tĩnh lặng tuyệt đối để não bộ hai thằng load xong cái hiện thực tàn khốc vừa xảy ra.
– ĐCM ĐIỆN VỚI CHẢ ĐÓM!!!
– ĐCM GARENA!
– Cái đm chuỗi của taoooo!!! Khốn nạn!!!
Hai thằng gào lên. Tiếng chửi thề rung chuyển cả cái phòng trọ. Thằng Khánh vung chân đá bay cái quạt cây đứng góc nhà. Cảm giác cay cú tột cùng khi mất chuỗi thăng hạng vì mất điện nó đau hơn cả việc bị giật mất ví. Nỗi nhục nhã của việc mang tiếng AFK phút cuối cắn rứt cái tự ái của những thằng game thủ.
Cơn cuồng nộ qua đi, để lại một sự bứt rứt điên rồ. Không có quạt, cái hơi nóng dội xuống bức bối đến mức đéo thở nổi. Tao vớ lấy miếng bìa các-tông lót chuột, phành phạch quạt lấy quạt để. Bên tai bắt đầu có tiếng muỗi vo ve.
Khánh ném toẹt miếng bìa xuống nền gạch, thở hắt ra.
– Đéo chịu được nữa rồi. Cứ ngồi đây tao chết ngạt mất.
Nó vớ cái áo phông xỏ vội qua đầu.
– Đi! Ra Trần Thái Tông. Tao biết một cái Cyber Net mới mở. Máy lạnh 18 độ, ghế gaming bọc da, phím cơ xịn. Ra đấy cho mát, cày lại từ đầu.
Bình thường nghe đến chữ Cyber Net, cái não làm ăn của tao sẽ tự động tính nhẩm. Tiền giờ đắt gấp hai ba lần nét cỏ. Nhưng hôm nay, trong túi tao có tiền, và trong đầu tao có cục tức. Sự máu chó nổi lên đè bẹp cái tính căn cơ. Tao đéo phải thằng An nghèo rớt mồng tơi tính toán từng đồng bạc lẻ mỗi ngày nữa.
– Đi! Đcm hôm nay tao bao hết tiền máy! Gọi cả thằng Long với thằng Tùng ra quẩy cho xôm. Bốn thằng san bằng tất cả luôn đêm nay.
Tao bấm điện thoại.
Đầu dây bên kia, Long bắt máy, giọng ngái ngủ lẫn trong tiếng điều hòa chạy ro ro êm ái. Ban đầu nó ậm ừ lười biếng.
– Cyber Vip Trần Thái Tông, màn hình 27 inch, phím cơ Razor, chuột xịn. Tao với thằng Khánh đang hừng hực chờ mổ trâu tế cờ đây. Ra không? – Tao mồi chài, gãi đúng chỗ ngứa của thằng cu nghiện game.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây. Tiếng sột soạt lật chăn vang lên.
– Mười lăm phút nữa tao có mặt. Nhớ chừa máy vip.
Tao cúp máy, gọi tiếp cho thằng Tùng. Thằng nhóc nhân viên bắt máy nhanh nhưng giọng rụt rè.
– Trễ rồi anh ơi… Sáng mai em còn phải ra mở cửa hàng sớm…
Tao giở giọng sếp, pha chút tình anh em giang hồ:
– Mai cửa hàng tao lo, mày cứ ngủ bù. Đêm nay anh bao tiền máy, mày ra cover support cho anh. Thiếu mày anh đéo quẩy được. Ra nhanh.
Nghe chữ sếp cần, thằng Tùng hớn hở đồng ý vội. Một thằng nhóc quê mùa, được mấy ông anh kéo vào thế giới của đàn ông, nó sướng hơn được tăng lương.
Tao với Khánh dội ào mấy gáo nước ngoài bể chung cho trôi bớt mồ hôi, xỏ giày, khóa cửa.
Hành lang tối om như hũ nút. Tao bật đèn flash điện thoại soi đường. Vừa quay lưng bước đi, ánh đèn rọi trúng một cái bóng đang đứng dựa lưng vào lan can trước cửa phòng 305.
Tao giật mình suýt chửi thề.
Mai Anh.
Ả đang tay phe phẩy cái quạt nan. Nóng nực làm ả ăn mặc phanh phui hết cỡ. Một cái quần đùi vải lanh ngắn đến mức không thể ngắn hơn, và chiếc áo hai dây lụa mỏng dính dán sát vào người. Dưới ánh đèn flash nhợt nhạt, những giọt mồ hôi rịn ra trên hõm xương quai xanh và dọc theo khe ngực trắng lóa. Mùi nước hoa nồng nàn thường ngày giờ bị át đi bởi cái mùi ngai ngái, nóng hổi của da thịt đàn bà đang ứa mồ hôi.
Ả nheo mắt vì chói đèn, dừng tay quạt.
– Hai đứa đi đâu giờ này? Mất điện nóng thế này định rủ nhau ra nhà nghỉ cho mát à? – Giọng ả lả lơi, trêu chọc thường lệ.
Tao chép miệng, tắt đèn flash đi để tránh cái khung cảnh nhạy cảm đập thẳng vào mắt thằng Khánh đang đứng cạnh.
– Bọn em đi Cyber Net cày game. – Tao đáp cợt nhả, giọng trơn tuột. – Chỗ đấy máy lạnh 18 độ, mát như Bắc Cực, có ghế đệm da nằm êm hơn cả giường nhà nghỉ.
Nghe đến chữ mát như Bắc Cực, đôi mắt Mai Anh trong bóng tối như sáng rực lên.
Ả ném phịch cái quạt nan xuống cái ghế đẩu bên cạnh.
– Mát hả?
Ả bước tới một bước, mùi mồ hôi ngầy ngậy lướt qua mũi tao.
– Chị đi với!
Tao và Khánh đứng hình. Bốn mắt nhìn nhau trong bóng tối, mồm há hốc đéo thốt nên lời.
Một bà chị lả lơi, đồng bóng, mặc đồ ngủ mỏng dính đòi đu bám theo bốn thằng đực rựa đang say máu game vào cái chốn chỉ có khói thuốc và tiếng chửi thề. Đéo hiểu cái kịch bản quái thai gì sắp diễn ra trong cái đêm mất điện nực nội này nữa.