Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 88: Những vị khách không mời​

Con Wave xanh nhớt lầm lũi rẽ vào cái ngõ 165 Cầu Giấy.

Gió đêm lùa qua hẻm mát rượi, xua đi cái oi bức ngột ngạt của mùa hè thành phố. Nhưng lưng tao vẫn nóng hầm hập. Hai cánh tay trần của Mai Anh vẫn siết chặt vòng quanh eo tao. Ả tựa cằm lên vai tao suốt dọc đường về. Một sự im lặng ngoan ngoãn và phục tùng hiếm hoi từ một bà chị lúc nào cũng thích nắm đằng chuôi.

Vừa ngoặt vào khoảng sân để xe, đập vào mắt tao là ánh đèn tuýp trắng lóa hắt ra từ hành lang các tầng. Tiếng cục nóng điều hòa rào rào chạy thi nhau dội xuống từ trên cao.

Điện có lại rồi. Cái lý do mất điện nóng nực để kéo nhau ra quán Net chính thức hết hiệu lực.

Tao gạt chân chống xe.





Thằng Khánh đi con Wave ghẻ của nó đỗ xịch ngay bên cạnh. Nó rút chìa khóa, ném cái mũ bảo hiểm lên yên xe. Con mắt lõi đời của nó quét qua cái khoảng cách dính sát sạt giữa tao và Mai Anh lúc ả vừa bước xuống xe.

Nó nhếch mép. Một nụ cười đểu cáng quen thuộc hiện lên.

– Điện có rồi. Tao lên trước bật quạt cho mát nhé. Hai người cứ từ từ rồi hẵng lên sau.

Nó hất hàm, vỗ vai tao một cái rõ kêu rồi quay lưng chuồn thẳng lên cầu thang xoắn ốc. Tiếng dép lê loẹt quẹt mất hút rất nhanh. Nó cố tình dọn bãi, để lại cái không gian tranh tối tranh sáng dưới gầm cầu thang cho tao và bà chị hàng xóm.

Khoảng sân tầng một giờ chỉ còn lại hai người.

Tiếng quạt thông gió lầm rầm chạy trên trần. Một con thiêu thân đập cánh phành phạch lao đầu vào cái bóng đèn sợi đốt treo trước cửa phòng bà Hồng.

Không khí bỗng nhiên chùng xuống. Cái sự im lặng mờ ám kéo dài. Dư âm của vòng tay ôm siết trên xe máy quãng đường mười cây số vẫn còn lẩn khuất đâu đây.

Mai Anh vuốt lại nếp áo phông rộng thùng thình đang bị xộc xệch. Ả đưa tay vén lọn tóc uốn xoăn ra sau tai, định quay người bước lên bậc thang đầu tiên.

Cái tôi đàn ông của tao dâng lên. Vừa đứng ra chắn cho người đẹp trước mặt giang hồ xong, cái máu yêng hùng trong người tao vẫn còn đang sôi. Tao đút hai tay vào túi quần bò, hơi nghiêng đầu, hất hàm nhìn ả.

– Lần sau bà chị chọn đối tượng tìm hiểu thì dòm cho khéo khéo vào nhé.

Tao buông một câu cợt nhả, pha chút ngạo nghễ của thằng vừa nắm thế thượng phong.

– Ít ra thì giao diện hay bản lĩnh cũng phải tầm cỡ như tôi trở lên. Chứ vớ vẩn rước mấy thằng ngáo chó phông bạt như lúc nãy, phiền mệt xác lắm.

Câu nói của tao ném ra, tưởng là để chốt lại cái sự oai phong của đêm nay. Ai ngờ tao lại tự đưa mình vào một cái thế việt vị.

Mai Anh khựng lại ngay bậc thang đầu tiên.

Ả không đi tiếp. Ả xoay người lại. Thay vì đỏ mặt hay cãi lý, ả bước ngược xuống. Một bước. Hai bước.

Tiến sát rạt vào người tao.

Mùi nước hoa nồng nàn lại ập tới, bóp nghẹt cái không gian chật hẹp dưới gầm cầu thang. Mai Anh hơi ngước khuôn mặt lên. Đôi mắt kẻ đuôi sắc lẹm giờ ướt át, lúng liếng nhìn thẳng vào mắt tao. Không chớp.

Khóe môi ả cong lên một nụ cười cực kỳ đàn bà.

– À thế à?

– À thế làm sao mà à? – Tao ráo hoảnh đáp lại.

Giọng ả thì thầm. Lả lơi nhưng lại mang một sức nặng nghiêm túc đến rợn người.

– Hay là… chị chọn em luôn có được không? Trông cái lúc em đứng ra chắn cho chị ở quán Net ấy… cũng ngầu lòi phết đấy.

Tim tao đập hụt một nhịp. Cổ họng khô khốc. Cục yết hầu chạy lên chạy xuống.

Cái giao diện ông chủ cửa hàng lạnh lùng, tính toán của tao suýt nữa thì sập nguồn trước đòn tấn công trực diện này. Con mồi vừa lật mặt thành kẻ đi săn chỉ trong một cái chớp mắt. Lời nói của ả không phải là đùa. Ả thả thính thẳng tay, đéo cần rào trước đón sau.

Hai bàn tay đút trong túi quần của tao nắm chặt lại thành nắm đấm để kìm hãm cái sự luống cuống. Tao không dám bước tới, nhưng cái sĩ diện cũng đéo cho phép tao lùi lại một bước nào.

Tao chỉ biết nặn ra một nụ cười trừ. Một nụ cười gượng gạo nhất mà tao từng rặn ra.

Hai đứa đứng nhìn nhau thêm ba giây. Ba giây dài như một thế kỷ dưới ánh đèn vàng vọt.

– Thôi, muộn rồi. Lên ngủ đi nhóc.

Mai Anh chớp mắt, thu lại cái ánh nhìn chết người ấy. Ả quay người, tiếng bước chân nện nhẹ lên bậc cầu thang sắt.

Tao đứng chôn chân dưới sân mất một lúc, để nhịp thở bình ổn lại rồi mới lững thững bước lên tầng ba.

Đẩy cửa phòng 302.

Cái quạt công nghiệp đang chạy vù vù ở góc nhà phả một luồng gió mát lạnh vào mặt. Thằng Khánh đã lột sạch áo, cởi trần trùng trục, ngồi phịch trên cái đệm mút.

Thấy tao vào, nó bật dậy. Sự phấn khích từ vụ va chạm lúc nãy ở quán Net cộng với cái hơi men tự tin của mấy thằng con trai vừa thoát hiểm bắt đầu bốc lên não. Đây là cái đặc quyền của đám đàn ông. Trốn được một trận đòn thì về nhà tự động biến mình thành siêu anh hùng.

– Đcm, lúc nãy mà bem nhau thật, tao thề tao cầm cái gạt tàn phang thẳng vào mồm thằng ôn con đấy!

Khánh bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc. Nó vừa nói vừa đấm thùm thụp vào không khí, diễn tả lại cái kịch bản bạo lực đéo bao giờ xảy ra.

Cái máu chó trong người tao cũng được dịp hùa theo. Tao kéo cái ghế nhựa ngồi phịch xuống, vắt chân lên bàn, cười hô hố.

– Mày phang thằng Hùng thì để tao lo hai thằng đệ của nó. Bơm cho mỗi thằng một đạp vào bụng là nằm im ngay. Bọn giang hồ mõm ấy tao lạ gì, thấy mình cứng là cụp đuôi chuồn ngay.

Hai thằng đực rựa ngồi chém gió phần phật. Bọn tao vẽ ra một viễn cảnh hoành tráng y hệt mấy bộ phim xã hội đen Hồng Kông. Nào là tao tung cước, nào là Khánh đập chai Sting. Bọn tao tự sướng với cái bản lĩnh đường phố của mình, cười hể hả, quên mẹ mất cái thực tế là lúc nãy cả đám đã chọn cách thanh toán tiền rồi rút lui trong trật tự.

Đang cười hô hố, định đứng dậy lấy quần áo đi tắm cho trôi hết mùi khói thuốc thì một âm thanh xé toạc cái tĩnh mịch của khu trọ.

Rú ga.

Tiếng pô xe máy độ gầm lên chát chúa từ phía ngoài ngõ. Bức tường mỏng dính của phòng tao hơi rung lên. Không phải một chiếc. Mà là một âm thanh hỗn tạp của nhiều động cơ xe máy đang nghiến lốp trên mặt đường bê tông.

Nụ cười trên môi tao và Khánh tắt ngấm tắp lự.

Lọt thỏm giữa tiếng pô xe gầm gừ là những giọng nam lè nhè. Giọng sặc mùi rượu và sự thách thức ngông cuồng vọng thẳng từ dưới cổng tầng một lên.

– Mai Anh ơiiii!

– Mai Anh à! Xuống đây chơi với anh đi em ơiiii!

Tiếng huýt sáo chói tai. Tiếng chửi thề văng tục. Tiếng chân chống xe gạt xuống mặt đường kêu xoèn xoẹt.

Mặt tao đanh lại. Khớp hàm nghiến chặt.

Cái cảm giác lỳ lợm, lạnh ngắt của cái đêm ngồi canh kho hàng lậu cho Tuấn Gà dưới Đặng Tiến Đông trỗi dậy. Bản năng sinh tồn đánh thức mọi giác quan. Tao gạt phăng cái ghế, bước nhanh ra cửa, lách người ra hành lang.

Tao cúi rạp người, nhoài đầu qua lan can nhìn xuống dưới khoảng sân và cổng sắt.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khe cổng, tao thấy rõ một cảnh tượng đéo hề vui vẻ.

Không phải chỉ có thằng Hùng và hai thằng đàn em như ở quán Net.

Dưới đó có một bầy. Tầm năm, sáu con xe máy, bít kín mẹ cái cổng trọ. Bóng người lố nhố đứng ngồi trên xe. Ánh lửa từ những điếu thuốc lá lập lòe đỏ rực trong màn đêm. Vài thằng tay cầm theo mấy đoạn tuýp sắt ngắn, gõ cộc cộc vào thành cổng sắt.

Chúng nó không nuốt trôi cục tức. Chúng nó kéo thêm hội đến tận hang ổ.

Tao rụt đầu lại.

Bước lùi nhanh vào phòng. Đóng ập cửa lại. Cài chốt.

Tao quay lại nhìn thẳng vào mặt thằng Khánh. Cái thằng vừa nãy còn đang múa may đấm đá không khí, giờ mặt xám ngoét, đứng trơ ra giữa nhà.

Tao hít một hơi sâu. Giọng tao gằn xuống, lạnh tanh, không còn một tí cợt nhả nào.

– Ê Khánh. Chuẩn bị tinh thần đi. Tìm xem trong phòng có cái cờ lê hay tuốc nơ vít nào dài dài thì cầm lấy.

Tao nhìn ra ngoài ô cửa sổ tối đen.

– Hình như bọn nó mò đến tận đây bắt anh em mình quỳ rồi này.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng