Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 62: Ký ức thanh xuân​

Sáng mùng 4 Tết. Thị trấn huyện vẫn ngái ngủ trong cái lạnh buốt của đợt gió mùa tăng cường.

Tao phi con Cub 81 đến trước cổng nhà Vy. Tiếng máy nổ lạch bạch phá tan sự yên tĩnh của khu phố nhà giàu. Tao không mặc vest, không vuốt keo bóng lộn như thằng Dũng. Tao mặc cái áo len cổ lọ màu đen, khoác ngoài cái áo phao dày sụ hôm qua vừa cho Vy mượn. Tao tự cảm thấy phong thái của tao điềm tĩnh lạ thường.

Vy bước ra. Không váy vóc lụa là, nó mặc quần jeans, áo len rộng thùng thình và đi giày sneaker. Trông nó gần gũi, đời thường, không còn cái vẻ “nữ thần” xa cách hôm họp lớp.

– Đi đâu đây ông chủ? – Vy hỏi, mắt nheo lại vì gió.

– Quán Cây Khế. Chỗ đấy cà phê ngon, không ồn ào như cái quán lẩu hôm qua.





Tao trả lời gọn lỏn, hất hàm ra hiệu cho nó lên xe.

Vy trèo lên, hai tay đút vào túi áo khoác của tao một cách tự nhiên như thể nó đã ngồi ở đấy cả trăm lần.

***

Quán Cây Khế nằm khuất sau một dãy tường rào đầy dây leo. Bàn ghế gỗ mộc, cũ kỹ, mặt bàn loang lổ vết nước trà lâu năm.

Tao gọi một nâu nóng. Vy gọi ca cao.

Hai đứa ngồi đối diện nhau. Không còn cái không khí gượng gạo, dò xét hay phải gồng mình lên diễn vai người thành đạt.

Tao kể cho Vy nghe về Hà Nội của tao. Không phải cái Hà Nội lấp lánh ánh đèn của Hồ Gươm hay những quán bar sập sình. Tao kể về những mánh lới cài Win dạo của thằng Khánh, về cách tao loay hoay làm thế nào để bán cái ốp lưng lãi gấp ba, về bà Hồng chủ trọ với cuốn sổ ghi nợ thần thánh.

Tao kể giọng tỉnh bơ, pha chút mỉa mai. Tao không giấu cái sự lươn lẹo, cái sự “bụi đời” của mình.

Vy ngồi nghe, tay ôm cốc ca cao nóng, mắt sáng rực. Thỉnh thoảng nó bật cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa cái quán vắng.

– Cậu quái thật đấy An ạ. – Vy lắc đầu, cười tủm tỉm. – Tớ cứ tưởng lên đấy ai cũng sống kiểu… phông bạt như Dũng. Nghe chuyện của cậu thấy đời vãi.

– Đời nó thế mà. Không quái thì chỉ có ăn cám. Ở cái đất ấy, hiền lành là một cái tội.

Tao nhấp ngụm cà phê. Tao nhìn Vy. Hôm nay nó không trang điểm đậm, chỉ tô tí son dưỡng. Tao nhận ra nó thông minh hơn vẻ bề ngoài “bình hoa” rất nhiều. Nó hiểu những cái ngầm hiểu trong câu chuyện của tao, những cái mánh khóe mà tao không cần nói toạc ra.

Sự ngưỡng mộ trong mắt nó không giống sự ngưỡng mộ của thằng Tùng nhân viên dành cho tao. Nó là sự công nhận. Sự công nhận của một đứa con gái ưu tú dành cho thằng con trai đã tự tay đập vỡ cái vỏ bọc kém cỏi ngày xưa.

Cái tôi đàn ông của tao phồng lên một chút. Tao, thằng An bàn cuối, giờ đang ngồi đây, làm cho hoa khôi của lớp cười bằng những câu chuyện kiếm cơm của mình.

Cảm giác chinh phục này nó phê hơn cả rượu mạnh.

***

Chiều mùng 5.

Hết Tết. Không khí trầm lắng hẳn xuống. Người ta bắt đầu rục rịch chuẩn bị đồ đạc để ngày mai lên phố.

Tao và Vy đi bộ ra ngoại ô thị trấn.

Đích đến là ngôi chùa làng cổ kính nằm chơ vơ giữa cánh đồng lúa trơ gốc rạ. Con đường đê dài hun hút, gió thổi phần phật vào mặt.

Hai đứa đi song song. Không nắm tay, nhưng khoảng cách giữa hai vai áo chỉ còn tính bằng milimet. Thi thoảng, tay tao vô tình quệt vào tay nó. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, nhưng tao không rụt lại. Tao để yên.

– An này. – Vy lên tiếng, phá vỡ sự im lặng của tiếng gió.

– Hả?

– Hồi lớp 12, cậu có để ý tớ không?

Câu hỏi thẳng tuột làm tao khựng lại một nhịp chân. Tao quay sang nhìn nó. Vy đang nhìn thẳng về phía trước, nhưng tai nó đỏ lựng lên.

Tao cười nhẹ, đá một viên sỏi văng xuống ruộng.

– Hỏi thừa. Thằng nào trong lớp chả để ý cậu.

– Không. Ý tớ là… tớ thấy cậu hay nhìn trộm tớ.

Tao đứng hình. Hóa ra cái trò mèo giấu diếm vụng về của thằng con trai 17 tuổi ngày ấy đã bị nó bắt thóp từ lâu.

Mặt tao nóng ran lên một chút vì xấu hổ muộn màng. Nhưng rồi tao lấy lại bình tĩnh ngay. Tao của bây giờ không còn sợ sệt nữa.

– Ừ. Có nhìn. Lúc đấy cậu như thiên nga, tớ như con cóc ghẻ ngồi xó lớp. Nhìn còn chả dám nhìn thẳng, nói gì đến chuyện tán tỉnh.

Vy dừng lại. Nó quay sang, nhìn sâu vào mắt tao. Trong đáy mắt nó có một nỗi buồn man mác.

– Giờ thì ngược lại rồi An ạ. Cậu tự do tự tại, cậu dám làm, dám chịu, dám đấm cả thằng Dũng. Còn tớ… tớ thấy mình mắc kẹt. Tớ cứ phải diễn cái vai con ngoan trò giỏi, hot girl sang chảnh mà trong đầu thì lo sợ đủ thứ.

Nó cười buồn, đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi bay loạn xạ.

– Nhiều lúc tớ ghen tị với cậu.

Tao nhìn nó. Cô gái mà tao từng coi là giấc mơ xa vời, giờ đang đứng trước mặt tao, thừa nhận sự yếu đuối và ghen tị với tao.

Khoảng cách giai cấp, khoảng cách bàn đầu bàn cuối đã bị xóa sổ hoàn toàn.

Tao bước tới gần nó hơn một bước.

– Ghen tị làm gì. Mỗi người một cuộc chiến. Cậu có cái giá của cậu, tớ có cái giá của tớ.

Vai tao chạm hẳn vào vai nó. Cứng cáp. Vững chãi.

***

Trời đang xám xịt bỗng nhiên đổ sụp xuống.

Một cơn mưa rào mùa xuân bất chợt ập tới. Không phải mưa phùn lất phất, mà là mưa rào nặng hạt, lộp bộp, xối xả.

– Chạy! – Tao hét lên, nắm lấy cổ tay Vy.

Hai đứa cắm đầu chạy về phía cổng chùa.

Sân chùa vắng tanh, lát gạch bát tràng rêu phong. Bọn tao lao vào mái hiên nhà Tổ để trú mưa.

Mái hiên hẹp, nước mưa từ trên mái ngói âm dương chảy xuống thành dòng trắng xóa như bức rèm nước, nhốt chặt hai đứa trong một khoảng không gian chật hẹp, ẩm ướt và tĩnh lặng.

Vy bị ướt một chút. Mái tóc xoăn bết lại, dính vào trán và má. Hơi thở nó gấp gáp, ngực phập phồng lên xuống sau cú chạy nước rút. Cái lạnh của mưa xuân làm người nó hơi run lên cầm cập.

Tao nhìn nó.

Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều mưa, Vy trông ướt át và gợi cảm một cách lạ lùng. Không còn lớp phấn son hoàn hảo, chỉ còn lại da thịt, hơi thở và ánh mắt ướt rượt.

Tao cởi cái áo khoác phao ra. Lại là cái hành động quen thuộc.

Tao khoác lên vai nó.

Nhưng lần này tao không rụt tay về.

Tao giữ hai tay ở hai bên cổ áo, kéo nhẹ hai vạt áo lại gần nhau để che chắn cho nó.

Hành động ấy vô tình kéo khoảng cách giữa hai khuôn mặt lại gần sát sạt.

Chỉ còn cách nhau một hơi thở.

Vy ngước mắt lên nhìn tao. Đôi mắt to tròn, đen láy, phản chiếu hình ảnh của tao trong đó. Nó không lùi lại. Nó đứng im, tay bám nhẹ vào hông tao.

Mùi nước hoa nhàn nhạt của nó, mùi hương bưởi hay hương nhài gì đó, hòa quyện với cái mùi đất ẩm ngai ngái sau mưa bốc lên từ sân chùa. Nó tạo thành một thứ “độc dược” gây nghiện, xộc thẳng vào khứu giác tao, làm tê liệt cái đầu lạnh lùng toan tính mọi ngày.

Tao nhìn xuống đôi môi nó. Môi nó hơi hé mở, hồng nhạt, ươn ướt nước mưa.

Trong đầu tao, hình ảnh thằng An 17 tuổi gầy gò, đen nhẻm, ngồi bàn cuối lén nhìn ai đó hiện về. Thằng An đó đã từng mơ được đứng gần Vy thế này, được chạm vào Vy thế này.

Và bây giờ, thằng An 19 tuổi, có sự tự tin trong ánh mắt, đang đứng ngay đây.

Giấc mơ thanh xuân đang bày ra trước mặt tao. Trần trụi. Mời gọi.

Cô gái mà tao từng khao khát nhất đang dựa dẫm vào tao, nhìn tao bằng ánh mắt chờ đợi.

Chỉ cần cúi xuống một chút thôi. Chỉ cần một tích tắc nữa thôi. Tao sẽ bù đắp được toàn bộ những tự ti, mặc cảm của những năm tháng cũ. Tao sẽ đóng dấu chủ quyền lên quá khứ của mình.

Bản năng đàn ông gào thét trong lồng ngực tao. Nó bảo tao tiến tới. Nó bảo tao chiếm lấy.

Tao từ từ cúi đầu xuống.

Tay tao trượt từ cổ áo xuống eo nó. Siết nhẹ.

Vy khẽ rùng mình, nhưng không né tránh. Nó nhắm mắt lại, cằm hơi rướn lên cao. Hơi thở nóng hổi của nó phả vào cằm tao.

Môi tao chỉ còn cách môi nó vài milimet. Tao cảm nhận được hơi ấm từ da thịt nó tỏa ra, mời gọi mãnh liệt.

“BOONG…”

Một tiếng chuông chùa vang lên.

Trầm mặc. Ngân nga.

Tiếng chuông xuyên qua màn mưa, xuyên qua không gian chật hẹp, dội thẳng vào màng nhĩ tao.

Nó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, hay như một tiếng còi báo động thức tỉnh.

Tao khựng lại.

Môi tao dừng lại ngay trước khi chạm vào môi Vy.

Hơi thở tao dồn dập, đứt quãng.

Trong cái khoảnh khắc lơ lửng ấy, tao nhìn thấy hàng lông mi rung rung của Vy. Tao ngửi thấy mùi hương của nó.

Tao đã ở rất gần. Gần đến mức tưởng chừng như đã chạm tay vào được cả bầu trời thanh xuân của mình.

Nhưng tiếng chuông chùa vẫn ngân nga, vang vọng, kéo dài như một lời nhắc nhở mơ hồ về ranh giới, về thực tại, về những điều dở dang đẹp đẽ mà người ta không nên phá vỡ.

Tao đứng im, tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực, giữa tiếng mưa rơi rào rào và tiếng chuông chiều trầm mặc.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng