Chương 35++: Đêm “vượt rào”
Màn hình laptop tối sầm lại. Chế độ tiết kiệm pin đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của nó là cắt đứt sợi dây liên kết duy nhất với thế giới văn minh.
Tao không với tay lấy sạc. Ngân cũng không nhắc tao cắm điện.
Căn phòng chìm vào thứ ánh sáng vàng vọt, nhờ nhờ hắt ra từ cái đèn học bị tao quay úp mặt vào tường. Bóng tối tràn vào, nhưng không mang theo sự lạnh lẽo cô độc như những đêm tao thức trắng canh kho. Bóng tối hôm nay đặc quánh, nặng trịch hơi người.
Tiếng mưa trên mái tôn dội xuống rầm rập. Cái thứ âm thanh thô bạo mà mọi ngày tao vẫn rủa xả vì làm tao mất ngủ, giờ đây lại trở thành một tấm khiên hoàn hảo. Nó che giấu tiếng thở gấp, tiếng sột soạt của quần áo và cả sự run rẩy của hai kẻ đang tập làm người lớn.
Tao nhìn Ngân.
Trong cái tranh tối tranh sáng ấy, đôi mắt nó ướt rượt, phản chiếu đốm sáng nhỏ nhoi từ góc tường. Hơi thở nó phả vào mặt tao, nóng hổi, mang theo mùi ngô nướng và mùi kẹo bạc hà.
Nhưng át đi tất cả là mùi sữa tắm. Cái mùi sữa dê ngòn ngọt, nồng nàn mà tao ngửi thấy lúc nãy, giờ đây khi khoảng cách bị xóa bỏ, nó như một thứ thuốc mê xộc thẳng vào não.
Tao cúi xuống, tìm môi nó lần nữa.
Không còn là sự thăm dò. Tao ngấu nghiến.
Tay tao luồn vào trong lớp áo nỉ dày cộp của nó.
Mùa đông Hà Nội đúng là kẻ thù của những cuộc ân ái. Lớp áo len, áo giữ nhiệt, áo lót… tầng tầng lớp lớp vải vóc trở thành những chướng ngại vật đáng ghét. Tao lóng ngóng. Những ngón tay quen cầm tuốc nơ vít, quen gỡ những con ốc bé tí xíu trong mainboard, giờ lại vụng về đến thảm hại trước mấy cái cúc áo và móc cài.
Ngân nhận ra sự lúng túng của tao. Nó hơi nhổm người dậy, tự tay kéo cái áo nỉ qua đầu.
Tóc nó xõa tung, rối bời dính vào mặt.
Tao nín thở.
Khi lớp áo cuối cùng rơi xuống sàn nhà lạnh ngắt, một khoảng trắng ngần hiện ra trước mắt tao, mờ ảo nhưng gây choáng váng.
Tao vươn tay chạm vào eo nó.
Da thịt con gái.
Mát lạnh. Mịn như mặt kính màn hình laptop mới bóc seal, nhưng mềm mại và đàn hồi hơn gấp tỷ lần.
Tao rùng mình.
Bàn tay tao, thô ráp, chai sạn với những vết xước dăm do cạnh sắc của vỏ máy tính cứa vào, giờ đang trượt trên làn da ấy. Sự tương phản gay gắt đến mức tao sợ mình sẽ làm xước nó.
Ngân rên khẽ một tiếng khi tay tao chạm vào phần da thịt nhạy cảm bên sườn. Nó co người lại một chút vì lạnh, nhưng ngay lập tức lại dướn người lên, tìm hơi ấm từ lồng ngực tao.
Tao kéo nó nằm xuống chiếu.
Cái chiếu trúc mùa đông là một cực hình. Những mắt trúc lạnh buốt thấm qua da lưng trần, khiến Ngân rùng mình bần bật.
– Lạnh không? – Tao thì thầm, giọng khản đặc.
Nó lắc đầu, hai tay quàng qua cổ tao, kéo tao xuống đè lên người nó.
Cơ thể tao nóng hầm hập như cái lò nung, áp chặt vào cái mát lạnh của nó. Sự trao đổi nhiệt diễn ra mãnh liệt.
Tao hôn lên cổ nó. Xuống xương quai xanh.
Mùi hương cơ thể nó bốc lên, quyện với mùi ẩm mốc của căn phòng tạo thành một thứ mùi vị nhục dục trần trụi.
Tay Ngân bấu chặt vào lưng tao. Những móng tay cắt ngắn gọn gàng giờ đang bấm sâu vào da thịt tao, đau nhói. Nhưng cái đau đó làm tao tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Nó đang run.
Không phải vì cái chiếu lạnh. Tao cảm nhận được nhịp tim nó đập dồn dập dưới lồng ngực, đập vào ngực tao thình thịch. Nó sợ. Nhưng nó tin tao.
Cái ý nghĩ ấy làm tao thấy mình mang một trọng trách lớn lao vãi chưởng. Lớn hơn cả việc giữ bí mật cho kho hàng lậu. Tao đang nắm giữ sự trong trắng và niềm tin của một con người.
Tao tách hai chân nó ra.
Tiếng mưa trên mái nhà dường như to hơn, gào thét dữ dội hơn.
Khoảnh khắc tao tiến vào, Ngân nấc lên một tiếng, người nó căng cứng lại như dây đàn. Nó cắn chặt vào vai tao để ngăn tiếng kêu thoát ra khỏi cổ họng.
Tao dừng lại. Mồ hôi vã ra trên trán tao, nhỏ xuống ngực nó.
Tao hôn lên mắt nó. Nếm được vị mặn chát của nước mắt rỉ ra từ khóe mi.
– Đau à? – Tao hỏi, hơi thở đứt quãng.
Ngân không trả lời. Nó mở mắt nhìn tao. Trong ánh sáng lờ mờ, tao thấy trong mắt nó không có sự hối hận. Nó gật đầu nhẹ, rồi dùng chân quấn lấy hông tao, thúc giục.
Sự đau đớn nhường chỗ cho bản năng.
Căn phòng trọ chật hẹp, bừa bộn máy móc bỗng nhiên biến mất. Chỉ còn lại nhịp điệu của da thịt va chạm, tiếng chiếu trúc kêu cót két dưới sức nặng của hai đứa và tiếng thở hổn hển hòa vào tiếng mưa.
Tao không có kỹ thuật điêu luyện như trong mấy bộ phim sex tao từng xem trộm cùng thằng Khánh. Tao chỉ có sự vụng về và khao khát. Tao muốn hòa tan vào nó, muốn xóa bỏ hoàn toàn cái ranh giới “hàng xóm” chết tiệt kia.
Mỗi cú chạm, mỗi nhịp chuyển động đều mang theo sự chiếm hữu. Tao cảm thấy mình đang đi sâu vào một thế giới bí mật mà chỉ mình tao được phép khám phá.
Khi cao trào ập đến, Ngân bấu chặt vai tao đến mức tao tưởng rách da. Nó cong người lên, phát ra những âm thanh vỡ vụn, nghẹn ngào. Tao gục xuống hõm vai nó, trút hết mọi năng lượng, mọi dồn nén của những ngày tháng gồng mình mưu sinh vào bên trong nó.
Cảm giác thỏa mãn không chỉ là thể xác. Nó là sự giải tỏa. Tao thấy mình được bao bọc, được “về nhà”.
***
Im lặng.
Chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích, đều đều.
Hai đứa nằm song song trên cái chiếu trúc chật chội, đắp chung cái chăn nỉ mỏng tang mà tao hay dùng.
Mồ hôi dính nhớp nháp giữa hai cơ thể. Mùi tanh nồng đặc trưng của cuộc ân ái lẩn khuất trong không khí.
Tao với tay lấy cuộn giấy ăn đầu giường, lau mồ hôi trên trán Ngân, rồi lau những vết tích còn lại trên người nó.
Ngân nằm im, để mặc tao chăm sóc. Nó rúc đầu vào nách tao, tìm chỗ ấm áp nhất.
Tao cúi xuống nhìn nó. Tóc bết lại, môi sưng đỏ.
Trên vai tao, chỗ nó cắn lúc nãy, hằn lên một vết răng đỏ bầm. Đau rát. Nhưng tao thấy sướng. Đó là con dấu.
– An này. – Nó thì thầm, giọng khàn đi vì mệt.
– Hả?
– Cái chiếu này… cứng quá. Mai mua cái đệm đi.
Tao bật cười khẽ, rung cả lồng ngực.
– Ừ. Mai mua. Mua đệm dày 10 phân.
Tao vòng tay ôm chặt nó vào lòng, kéo cái chăn lên che kín vai cho nó.
Cái vạch băng dính đen chia đôi bàn học vẫn nằm đó trong bóng tối. Nhưng tao biết, sáng mai khi mặt trời lên, tao sẽ xé toẹt nó đi.
Bởi vì đêm nay, trong cái phòng trọ ẩm thấp này, tao đã học được một bài học mà không trường lớp nào dạy: Làm đàn ông không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, mà là làm cho người phụ nữ của mình thấy an toàn, ngay cả khi nằm trên một chiếc chiếu trúc lạnh ngắt giữa mùa đông.
Tao hôn nhẹ lên tóc nó. Ngân đã ngủ rồi. Hơi thở đều đều phả vào ngực tao.
Tao nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng mưa. Lần đầu tiên tao thấy tiếng mưa Hà Nội không còn buồn thảm nữa. Nó là bản nhạc nền cho sự trưởng thành của tao.