Chương 59: Nữ thần bàn đầu
Vy cởi chiếc áo dạ màu be, vắt nhẹ lên thành ghế. Bên trong là một chiếc áo len tăm màu trắng, ôm sát người, cổ cao ba phân.
Cả cái quán lẩu ồn ào như cái chợ vỡ bỗng nhiên dịu lại một nhịp. Đám con trai bàn bên cạnh ngừng cụng ly, mắt dán chặt vào cái dáng người mảnh khảnh nhưng đường nào ra đường nấy ấy.
Nguyễn Thảo Vy. Hoa khôi lớp, giờ là sinh viên Kinh tế Quốc dân. Cái mác “trường top” cộng với cái nhan sắc kia tạo ra một thứ hào quang mà đám thanh niên choai choai ở cái thị trấn này chỉ dám nhìn từ xa chứ không dám với tới.
– Vy ngồi đây này! Chỗ này thoáng, không bị khói.
Dũng nhanh nhảu kéo cái ghế nhựa ra, lấy giấy ăn lau đi lau lại mặt ghế như sợ vi khuẩn làm bẩn cái váy của người đẹp. Nó gạt phăng bát đũa của đứa ngồi cạnh sang một bên để lấy chỗ rộng rãi nhất cho Vy.
– Cảm ơn Dũng nhé.
Vy cười nhẹ, nụ cười đúng chuẩn xã giao công nghiệp. Nó ngồi xuống, vén lọn tóc xoăn ra sau tai. Một mùi hương nhẹ nhàng, thanh lịch tỏa ra, đánh nhau chan chát với mùi mỡ bò và mùi thuốc lá rẻ tiền trong quán.
Dũng như được tiêm doping. Nó ngồi sát sạt bên cạnh Vy, tay chân múa may, mồm liến thoắng:
– Vy dạo này xinh thế. Lên Hà Nội hợp nước có khác. Học hành thế nào? Có vất vả không? Cần gì cứ ới Dũng một câu, Dũng có mấy ông anh bên khu Giải Phóng, lo được hết.
Nó lại bắt đầu bài ca “ông anh”. Tao ngồi ở góc bàn, đối diện chéo với chúng nó, tay vân vê cái chén rượu đầy.
Tao nhìn Dũng. Nó đang diễn. Cái vai diễn “đại gia trẻ tuổi” của nó đang đạt đến đỉnh điểm. Nó gọi nhân viên quát tháo ầm ĩ đòi thêm đá, thêm khăn lạnh, cốt để ra oai.
Rồi tao nhìn Vy.
Nó vẫn cười, vẫn gật đầu đáp lại từng câu hỏi của đám bạn cũ. Nhưng ánh mắt nó thì không cười. Đôi mắt nó lờ đờ, thi thoảng lại lướt qua cái nồi lẩu đang sôi sùng sục một cách vô định.
Tao nhận ra cái ánh mắt ấy. Đó là ánh mắt của sự mệt mỏi. Sự mệt mỏi của một đứa con gái phải gồng mình lên để giữ hình tượng hoàn hảo trước mặt đám đông đang hau háu soi mói.
Ngày xưa, hồi cấp 3, Vy ngồi bàn đầu, ngay trước mặt thầy cô. Tao ngồi bàn cuối, chỗ dành cho mấy thằng cá biệt hoặc lầm lì. Khoảng cách giữa tao và nó là 4 dãy bàn. Lúc ấy, tao nhìn nó như nhìn mặt trăng. Sáng, đẹp, và xa vãi lìn.
Nhưng bây giờ, ngồi ở đây, tao thấy nó bình thường.
Nó cũng chỉ là một đứa sinh viên năm nhất xa nhà. Cũng phải đối mặt với khói bụi, với những kỳ thi, và có khi là cả những bữa mì tôm giống tao.
Cái hào quang “nữ thần” mà bọn thằng Dũng đang tôn thờ, trong mắt tao giờ chỉ là một lớp phấn phủ.
– Chúng mày biết không, hôm nọ tao ngồi với mấy ông anh làm dự án bất động sản…
Dũng vẫn đang thao thao bất tuyệt, tay chém gió phần phật vào không khí. Nó đang cố xây dựng một hình tượng hoành tráng để lấp đầy cái sự tự ti cố hữu của nó trước Vy.
Vy khẽ nhíu mày. Một cái nhíu mày rất nhẹ, chỉ lướt qua trong tích tắc. Nó cầm cốc nước ngọt lên, nhấp một ngụm, mắt đảo quanh bàn tiệc như tìm kiếm một lối thoát khỏi cái loa phường bên cạnh.
Và ánh mắt nó va phải tao.
Tao đang ngồi dựa lưng vào ghế, một tay đút túi quần, tay kia cầm chén rượu. Tao không nhìn nó đắm đuối như mấy thằng kia. Tao nhìn nó bình thản, lạnh tanh, như nhìn một người khách quen vào cửa hàng mua ốp lưng.
Không có sự vồ vập. Không có sự khúm núm.
Tao thấy nó hơi khựng lại. Đôi mắt to tròn của nó dừng lại trên mặt tao, soi xét. Chắc nó ngạc nhiên vì thấy thằng An “mọt sách” ngày xưa giờ trông lỳ lợm và… đời hơn hẳn.
Tao nhếch mép, nâng chén rượu lên một chút như chào hỏi từ xa, rồi uống cạn.
Vy đặt cốc nước xuống.
Nó đứng dậy.
Dũng đang nói dở câu chuyện “dự án nghìn tỷ”, thấy Vy đứng lên thì giật mình:
– Vy đi đâu đấy? Vệ sinh à? Để Dũng dẫn đi, quán này lộn xộn lắm.
– Không. Tớ qua mời bạn cũ ly rượu.
Vy nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nó cầm theo ly bia (chứ không phải nước ngọt) của ai đó rót dở, bước vòng qua dãy bàn chật chội.
Nó đi lướt qua đám con trai đang ngơ ngác, tiến thẳng về phía góc khuất của tao.
Dũng há hốc mồm, câu chuyện nghìn tỷ tắc nghẹn ở cổ họng.
Vy đứng trước mặt tao.
– Lâu không gặp. Lên đại học trầm tính thế An? Hồi cấp 3 cậu giải toán to mồm lắm mà, cãi thầy chem chép.
Nó cười. Lần này là nụ cười thật. Có chút tinh nghịch, có chút thân thiện của bạn bè đồng trang lứa.
Tao nhìn nó, rồi nhìn ly bia trên tay nó.
Tao không đứng dậy ngay. Tao rót thêm rượu vào chén mình, thong thả.
– Toán thì có công thức, sai thì sửa được. Chứ đời thì làm gì có công thức đâu mà cãi. Nói nhiều làm gì, uống đi lớp phó.
Tao đứng dậy, cụng chén vào ly của nó. *Cạch* một tiếng khô khốc.
Vy nhìn tao, ánh mắt sáng lên vẻ thích thú. Có lẽ nó đã chán ngấy những lời hoa mỹ sáo rỗng nãy giờ. Nó cần một cái gì đó thô ráp, thực tế hơn.
– Nghe bảo cậu học Thương Mại à? – Vy uống một ngụm bia, không nhăn mặt.
– Ừ. Thương Mại. Nhưng chủ yếu là lăn lộn ra đời học thêm nữa thôi chứ học trên trường cũng ối zồi lắm.
– Làm gì rồi?
– Cài Win dạo. Sửa máy tính thuê này. Xong buôn bán lặt vặt mấy cái ốp lưng điện thoại nữa.
Tao trả lời thẳng tuột. Không giấu giếm, không tô vẽ. Tao là thằng thợ, tao kiếm tiền bằng tuốc nơ vít và mồ hôi. Chả có gì phải xấu hổ.
Vy gật gù:
– Được đấy. Tự làm tự ăn là nhất. Còn hơn mấy ông tướng…
Nó bỏ lửng câu nói, liếc nhẹ về phía đầu bàn, nơi Dũng đang ngồi chết trân với khuôn mặt đỏ gay vì tức tối.
– Tớ cũng đang đi làm thêm. Làm gia sư với chạy bàn quán cà phê. Mệt phờ râu trê. Lên ảnh thì lung linh thế thôi chứ ngoài đời cũng bợt bạt luôn ấy chứ.
Vy thở dài, giọng chùng xuống. Nó thú nhận với tao – một thằng nó ít nói chuyện nhất hồi cấp 3 – về cái sự thật trần trụi sau lớp vỏ hào nhoáng kia.
Có lẽ vì nó thấy tao “thật”.
Tao cười:
– Thì ai chả thế. Muốn ăn thì phải lăn vào bếp. Cứ cày đi, có tiền là vui hết. Zô!!!
Hai đứa đứng nói chuyện rì rầm ở góc quán. Không ai quan tâm đến cái nồi lẩu đang sôi trào hay đám bạn đang hò dô ầm ĩ. Một khoảng không gian riêng tư được thiết lập giữa cái ồn ào hỗn độn.
Ở đầu bàn bên kia, Dũng bóp chặt cái ly thủy tinh trong tay. Các khớp ngón tay nó trắng bệch ra.
Nó đã chuẩn bị kỹ càng thế nào. Xe SH, quần áo xịn, thuốc lá ngoại, những câu chuyện được thêu dệt công phu. Tất cả chỉ để gây ấn tượng với Vy.
Thế mà bây giờ, Vy lại bỏ mặc nó để đứng nói chuyện với tao – thằng An đi con xe ghẻ, mặc cái áo khoác phao bình dân.
Cái “spotlight” mà nó cố công dựng lên đã bị tao giật mất, không tốn một giọt mồ hôi nào.
Tao liếc thấy ánh mắt hằn học của Dũng chiếu thẳng vào tao.
Tao kệ mẹ nó.
Tao nâng tiếp chén lên:
– Chúc mừng năm mới nhé lớp phó. Ra Tết rảnh qua cửa hàng tớ chơi, tớ dán màn hình free cho.
– Nhớ đấy nhé. Không free là tớ bắt đền.
Vy cười, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả cái góc quán tối tăm.
Tao uống cạn chén rượu. Vị rượu quê nồng nàn, nhưng sao tao thấy nó ngọt thế. Không phải vì được gái xinh bắt chuyện, mà vì tao biết, tao đã thắng thằng Dũng một bàn trông thấy.
Thắng bằng sự thật thà và bản lĩnh của một thằng đàn ông tự đứng trên đôi chân mình.