Chương 22: Món nợ danh dự và tay cầm PS3
Trong túi quần bò bên phải của tao có một triệu.
Hai tờ năm trăm ngàn polymer màu xanh, mới cứng, phẳng phiu. Tao đã kẹp nó vào giữa quyển giáo trình Kinh tế vi mô suốt hai ngày nay để ép cho nó thẳng tắp. Nó không phải tiền xin mẹ, không phải tiền đi vay. Nó là tiền bán sức ở kho hàng lậu của thằng Tuấn Gà, từ cái mỏ hàn của thằng Khánh và những cú click chuột cài Win dạo.
Cảm giác mang một triệu tiền của mình trong túi nó khác hẳn cảm giác cầm một triệu tiền đi vay. Nó làm cái lưng tao thẳng hơn một chút khi bước đi.
Tao đứng đợi Long ở quán ốc bà Câm đầu ngõ Tạm Thương.
Hôm nay tao chủ động hẹn nó. Không phải nhắn tin kiểu “Ông rảnh không tôi gặp tí”, mà là: “Tối nay đi ăn ốc, tôi mời. Có việc quan trọng.”
Tiếng pô xe SH nổ giòn tan từ đầu phố Hàng Bông vọng lại. Long xuất hiện. Nó mặc cái áo polo Fred Perry màu đen, quần kaki màu kem, giày lười da lộn. Trông nó như vừa bước ra từ tạp chí thời trang, lệch pha hoàn toàn với cái quán ốc vỉa hè đầy vỏ sả và giấy ăn vứt bừa bãi dưới đất.

Nó dựng chân chống, tháo cái mũ bảo hiểm xuống, vuốt lại tóc.
– Ông tìm được cái quán hiểm hóc thế? Mò vào đây cũng toát mồ hôi hột. – Long cười, kéo cái ghế nhựa thấp tè ngồi xuống đối diện tao.
– Quán này ngon nhất cái đất phố cổ đấy. Dân sành mới biết.
Tao vẫy tay gọi bà chủ, dõng dạc:
– Cô cho cháu hai bát ốc luộc lá chanh, một ốc xào dừa, đĩa nem chua rán, hai trà đá.
Gọi xong, tao nhìn thẳng vào mắt Long. Không còn cái vẻ lấm lét, khúm núm của thằng nhà quê đi vay tiền hôm nọ ở nhà vệ sinh trường.
Tao thò tay vào túi quần, rút hai tờ năm trăm ngàn ra.
Tao đặt nó lên mặt bàn nhựa màu đỏ, đè cái cốc trà đá lên trên để gió quạt trần không thổi bay mất.
– Trả ông. Đúng một triệu. Cảm ơn ông đã cứu tôi bàn thua trông thấy tháng trước.
Long khựng lại. Nó nhìn hai tờ tiền, rồi nhìn tao. Ánh mắt nó hơi ngạc nhiên, rồi chuyển sang một cái gì đó tao không đọc được rõ, có lẽ là sự nể trọng.
– Vãi. Tôi quên béng mất rồi đấy. – Long cười xòa, đẩy cốc trà đá ra khỏi tờ tiền. – Thật đấy, tôi không nhớ là ông nợ tôi bao nhiêu nữa. Tưởng ông mời đi ăn là huề rồi.
– Tiền bạc phân minh. – Tao đáp, giọng chắc nịch. – Ông cho tôi vay lúc tôi chết đói, đấy là ân huệ. Còn trả nợ là danh dự. Tôi dân tỉnh, nghèo thì nghèo thật nhưng không được phép hèn.
Long im lặng vài giây. Nó không cầm tiền ngay. Nó nhìn tao chằm chằm như đang đánh giá lại một món đồ cổ vừa được lau sạch lớp bụi phủ mờ.
– Được. Ông nói thế thì tôi xin.
Nó cầm hai tờ tiền, gấp đôi lại, nhét vào túi áo ngực một cách trân trọng, không xòe ra đếm lại như bà Hồng chủ trọ.
– Nể ông đấy An ạ. Thường thì người ta hay “quên” nợ lắm, nhất là nợ sinh viên với nhau.
Bà chủ bê ốc ra. Mùi sả, mùi lá chanh thơm nức mũi bốc lên nghi ngút.
– Ăn đi. Bữa này tôi mời, không liên quan đến tiền nợ. – Tao đẩy bát nước chấm gừng tỏi ớt đỏ au về phía nó.
Hai thằng ngồi lể ốc. Cái không khí gượng gạo ban đầu tan biến theo tiếng mút ốc *chùn chụt* và tiếng cười nói ồn ào của đám khách xung quanh.
Long ăn uống cũng rất tự nhiên, không kiểu cách công tử bột sợ bẩn tay. Nó vừa ăn vừa xuýt xoa vì cay.
Ăn xong, Long rút khăn giấy lau mồm, nhìn đồng hồ.
– Mới 8 rưỡi. Về sớm làm gì. Đi làm vài trận PES không?
– PES á? – Tao ngớ người. – Đá bóng điện tử ấy hả? Tôi… chưa chơi bao giờ.
– Gà thế. Đi, hôm nay tôi train cho ông. Chỗ này gần quán PS3 quen của tôi.
Nó đứng dậy, hất hàm ra hiệu cho tao lên con SH.
***
Quán game nằm trên phố Lý Thường Kiệt. Không phải mấy quán nét cỏ sặc mùi thuốc lá tao hay ngồi. Chỗ này sang chảnh vãi đái. Ghế sofa da êm ru, màn hình TV to vật vã, điều hòa mát lạnh, nhân viên mặc đồng phục bê nước tận nơi.
Long vứt cho tao cái tay cầm PS3.
– Cầm lấy. Chọn đội đi. Real hay Barca?
Tao lóng ngóng cầm cái tay cầm đầy nút bấm. Tam giác, vuông, tròn, X. Tao chả biết cái nào là sút, cái nào là chuyền.
– Tôi… chả biết. Chọn bừa đi.
Long chọn Real Madrid. Nó chỉnh cho tao chọn Chelsea.
Trận đấu bắt đầu.
Tao bị “hành” ra bã.
Thằng Long đá như múa. Ronaldo trong tay nó chạy như một con thú, đảo chân, ngoặt bóng, sút xa tung lưới. Còn tao thì điều khiển Messi cứ chạy đâm đầu vào quân địch hoặc sút bóng lên khán đài.
– Đm, ấn X để chuyền, vuông để sút! Ông ấn O là tạt bóng, tạt cho ma à? – Long gào lên, tay bấm nhoay nhoáy.
– Từ từ! Tao đang loạn hết cả lên đây! – Tao cũng gào lại, quên mẹ mất cái khoảng cách “ông – tôi” lịch sự.
– Kèm người vào! Pepe tao lên rồi kìa! Vào! Hahaha! 4-0 nhé con gà!
Long cười hô hố, ngả người ra sau ghế sofa vẻ đắc thắng.
Tao cay cú, mồ hôi tay ướt đẫm cái tay cầm nhựa.
– Lại! Ván nữa! Ván này tao quen nút rồi, mày chết với tao.
Trận thứ hai. Trận thứ ba.
Tao vẫn thua. Nhưng tỉ số rút ngắn dần. Tao bắt đầu biết chọc khe, biết xoạc bóng (chủ yếu là xoạc gãy chân cầu thủ của nó cho bõ tức).
Hai thằng cười như điên dại. Những cú đập tay, những câu chửi thề vô thưởng vô phạt văng ra tự nhiên. Trong cái không gian ảo của sân cỏ Old Trafford hay Bernabeu, không còn thằng An nhà quê và thằng Long công tử. Chỉ có hai thằng con trai đang gào thét vì một quả bóng.
Đá chán chê, hai thằng gọi hai chai Sting, ngồi dựa lưng vào ghế thở dốc.
Long quay sang nhìn tao, nụ cười trên môi nó nhạt dần, thay vào đó là một vẻ trầm tư lạ lẫm.
– Vui vãi. Lâu lắm rồi tao mới được cười thoải mái thế này.
– Mày điêu vừa thôi. – Tao tu một hơi Sting. – Mày thiếu gì bạn bè, bar sàn suốt ngày, chả vui hơn ngồi với tao.
Long lắc đầu, ánh mắt nhìn vào màn hình TV đang chiếu lại pha quay chậm bàn thắng.
– Bạn bè thì nhiều. Nhưng toàn bè lũ xã giao, hoặc mấy thằng bám theo tao vì cái mác ông già tao. Đi bar cũng thế, lên đấy lắc lư cho mệt người, uống rượu tây vào sáng sau đau đầu bỏ mẹ. Chả có gì thật cả.
Nó im lặng một lúc, rồi nói tiếp, giọng nhỏ hơn:
– Ông già tao… ổng làm to. Ổng kiểm soát tao từng tí một. Học trường nào, chơi với ai, sau này làm ở đâu, ổng vẽ sẵn hết rồi. Tao như con rối ấy mày ạ. Nhìn thì sướng, nhưng ngột ngạt lắm. Nhiều lúc tao thèm được như mày.
– Như tao? – Tao phì cười. – Thèm mì tôm không người lái với phòng trọ dột nước mưa à?
– Không. Thèm cái sự tự do. Mày thích làm gì thì làm, sai thì sửa, đói thì cày. Mày sống thật với cái bản năng sinh tồn. Tao nhìn cách mày xoay sở tiền trả nợ tao, tao biết mày chất.
Tao nhìn nó. Hóa ra đằng sau cái vẻ hào nhoáng, thơm phức mùi nước hoa Chanel ấy, nó cũng đang vùng vẫy. Cái lồng vàng dù đẹp đến mấy thì vẫn là cái lồng.
Tao đặt chai nước xuống, kể cho nó nghe.
Tao kể về thằng Khánh và những mánh lới cài Win dạo. Kể về những đêm thức trắng ở kho hàng lậu Đặng Tiến Đông với thằng Tuấn Gà xăm trổ. Kể về bát canh cua của con bé hàng xóm và những toan tính tủn mủn từng nghìn lẻ.
Long nghe chăm chú, mắt sáng lên. Với nó, thế giới của tao như một bộ phim hành động đường phố mà nó chưa bao giờ được xem.
– Vãi chưởng. Thế mà mày dám làm á? Không sợ công an gô cổ à?
– Sợ chứ. Nhưng đói thì đầu gối phải bò. Với cả… cũng vui. Cảm giác mình đang chiến đấu.
Long gật gù. Nó thò tay vào balo, lôi ra một cái USB kim loại sáng loáng.
– Cầm lấy.
– Gì đây? – Tao hỏi.
– Trong này có bộ cài Win bản quyền tao xin được key xịn của ông anh. Với cả mấy trăm GB tài liệu chuyên ngành Quản trị, mấy cái ebook tiếng Anh hay lắm. Mày đang tập tành làm IT dạo đúng không? Dùng cái này mà cài cho khách, đỡ phải crack lởm khởm, máy chạy mượt hơn, tha hồ mà lấy le.
Tao cầm cái USB. Nó nhỏ tí nhưng nặng trịch.
– Cho tao á?
– Ừ. Tao thấy mày có khiếu kinh doanh đấy, nhưng cần công cụ xịn hơn. Coi như quà tao tặng vì mày đã dạy tao cách xoạc bóng gãy chân Pepe.
Nó cười, đấm nhẹ vào vai tao.
– Cảm ơn mày. – Tao nắm chặt cái USB. Cái này quý hơn vàng với tao lúc này.
***
Mười một giờ đêm.
Long chở tao về trên con SH. Gió đêm Hà Nội lùa vào mặt mát rượi.
Xe lướt qua những con phố cổ vắng tanh, đèn vàng hắt xuống mặt đường loang loáng. Tao ngồi sau, nhìn tấm lưng rộng của thằng Long.
Nó không còn là thằng công tử xa cách trên giảng đường nữa. Nó là thằng bạn vừa cùng tao hò hét trong quán game.
Tao nhận ra, ai cũng có cuộc chiến của riêng mình. Tao chiến đấu với cái nghèo. Nó chiến đấu với sự áp đặt và nỗi cô đơn trong nhung lụa.
Hai thằng, hai thế giới, nhưng đêm nay, cái ranh giới ấy đã bị xóa nhòa bởi một đĩa ốc luộc và mấy trận bóng điện tử.
Xe dừng ở đầu ngõ 165.
– Về nhé. Mai đi học sớm, đừng có ngủ nướng. – Long rồ ga, hất hàm chào tao.
– Biết rồi. Về cẩn thận.
Tao đứng nhìn theo cái đèn hậu đỏ rực của nó khuất dần vào dòng xe cộ thưa thớt cuối đường Cầu Giấy.
Tao sờ tay vào túi quần. Một bên là cái USB lạnh ngắt. Bên kia là cái ví rỗng tuếch vì đã trả hết nợ.
Nhưng lạ thay, tao thấy lòng mình đầy ắp.
Tao bước vào con ngõ tối, miệng huýt sáo một điệu nhạc không tên. Tiếng bước chân tao vang lên chắc nịch trên nền gạch vỡ. Hôm nay, tao không chỉ trả được nợ tiền, tao còn kiếm được một thứ đắt giá hơn nhiều: một thằng bạn đúng nghĩa.