Chương 46: Cuộc họp cổ đông
Tao đạp cửa phòng trọ bước vào. Không phải kiểu rón rén sợ sệt như mọi khi, mà là đẩy mạnh một cái dứt khoát. Cánh cửa gỗ ép đập vào tường cái rầm.
Thằng Khánh đang đeo tai nghe, gào thét vào cái microphone trong trận combat DOTA 2 căng thẳng, giật bắn mình. Nó quay lại, mắt trợn ngược, mồm định phun ra một tràng chửi thề quen thuộc.
Nhưng câu chửi tắc nghẹn ở cổ họng khi nó nhìn thấy cái mặt tao.
Mặt tao không có vẻ hầm hầm hay lo âu. Tao đang cười. Một nụ cười nham nhở, đầy mùi tiền và sự tự tin thái quá.
– Mày trúng lô à? – Khánh tháo tai nghe, nheo mắt nghi ngờ.
Tao ném cái chìa khóa xe của nó lên bàn phím cơ, làm nảy lên mấy con ốc vít.
– Hơn cả trúng lô. Tao vừa chốt được kèo làm ăn lớn. Với thằng Long.
Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi ngược lại, tì ngực vào thành ghế, kể lại vắn tắt vụ “Show Hand” của thằng Long ở quán trà sữa và lời hứa PR của bà chị Mai Anh.
Mắt thằng Khánh sáng dần lên theo từng câu tao nói. Từ nghi ngờ chuyển sang ngạc nhiên, rồi cuối cùng là sự thèm khát trần trụi. Nó là dân kỹ thuật nhưng máu kinh doanh trong người nó chảy còn mạnh hơn máu não.
– Vãi chưởng. Thằng Long công tử chịu chơi thế? Nó bỏ vốn, mày bỏ sức, thế tao bỏ cái gì?
Nó đứng dậy, đi đi lại lại trong cái phòng chật hẹp, tay xoa cằm lởm chởm râu.
– Mày bỏ sức cùng tao chứ bỏ cái gì. – Tao nhún vai. – Tao tính rồi, cửa hàng không chỉ bán ốp lưng. Phải có cài phần mềm, jailbreak iPhone, root Android, tải nhạc chuông, chép phim HD. Mấy cái đấy lãi ròng 100%, không tốn vốn nhập hàng. Món này mày trùm rồi.
Khánh vỗ đùi cái đét, mắt sáng rực như đèn pha ô tô.
– Chuẩn! Tao có cả kho source app bản quyền đây. Mấy cái game Infinity Blade hay GTA bọn nó thèm rỏ dãi, tao cài phát một. Mày cho tao một chân. Tao không lấy lương cứng, tao lấy 20% lợi nhuận ròng của mảng dịch vụ phần mềm.
– 15% thôi. Vốn thằng Long lo hết rồi.
– 18%. Tao còn lo cả vụ mạng mẽo, camera giám sát cho cửa hàng.
– Chốt.
Hai thằng đập tay nhau cái bốp. Cái liên minh ma quỷ được thiết lập lại, nhưng lần này ở một đẳng cấp khác. Không còn là đi dán decal trộm nữa, bọn tao sắp có đại bản doanh.
—
Sáng Chủ nhật. Chợ Trời Phố Huế.
Cái chợ này là một nồi lẩu thập cẩm của đủ thứ âm thanh hỗn tạp và mùi vị đặc trưng. Mùi dầu mỡ kim khí, mùi nhựa, mùi mồ hôi người chen chúc.
Ba thằng đứng trước cổng chợ. Một bức tranh tương phản đến buồn cười.
Thằng Long đi con SH bóng lộn, mặc áo sơ mi trắng tinh, quần âu là lượt, đeo kính râm Rayban xịn. Nó đứng khoanh tay, nhăn mũi vì bụi, trông lạc quẻ như một hoàng tử đi lạc vào khu ổ chuột.
Tao và thằng Khánh đi con Wave chiến tàn tạ, mặc quần đùi áo phông, chân đi dép tổ ong. Bọn tao hòa nhập hoàn hảo vào cái bối cảnh nhốn nháo này.
– Vào việc thôi. – Khánh hất hàm, dẫn đầu đoàn quân.
Nó lách qua những sạp hàng bày la liệt linh kiện điện tử, đi thẳng vào khu bán buôn phụ kiện điện thoại sâu hun hút bên trong.
– Chị Lan! – Khánh gọi to trước một sạp hàng chất đầy ốp lưng cao ngất ngưởng.
Bà chủ sạp béo trục béo tròn, đang ngồi cắn hạt hướng dương, ngẩng lên. Thấy Khánh, bà ta cười toe toét, để lộ cái răng vàng chóe.
– Ơ kìa, em giai. Lâu lắm mới thấy mặt. Nay lấy gì?
– Lấy nhiều chị ơi. Mở cửa hàng. Chị để giá sỉ kịch sàn cho em nhé.
Cuộc chiến bắt đầu.
Tao và Long đứng xem thằng Khánh biểu diễn. Nó cầm cái ốp lưng silicon lên, bóp bóp, vặn vẹo.
– Cái này chị nhập 5 nghìn, bán em 8 nghìn thôi. Chị hét 15 nghìn làm gì, em lạ gì hàng Lạng Sơn.
– Mày điên à? 8 nghìn tao cạp đất mà ăn à? 12 nghìn.
– 9 nghìn. Không nói nhiều. Em lấy 500 cái.
Con số 500 cái làm bà chị khựng lại. Số lượng áp đảo giá cả.
– 10 nghìn. Chốt thì bốc, không thì lượn.
– Ok chốt 10. Nhưng chị phải khuyến mãi cho em 50 miếng dán màn hình đấy.
Long đứng bên cạnh, mồm há hốc. Nó ghé tai tao thì thầm:
– Vãi. Thằng Khánh mặc cả kinh thế. Tao tưởng 15 nghìn là rẻ lắm rồi.
Tao cười, vỗ vai nó:
– Thế nên tao mới lôi nó đi. Mày có tiền, nhưng nó có cái mồm.
Ba tiếng đồng hồ quần thảo trong chợ.
Tao biến thành cửu vạn chính hiệu. Trên vai tao vác hai bao tải dứa to đùng, căng phồng ốp lưng, sạc cáp, tai nghe. Mồ hôi túa ra như tắm, ướt đẫm lưng áo, chảy ròng ròng xuống mắt cay xè.
Thằng Khánh xách một túi to linh kiện sửa chữa.
Riêng Long công tử, nó được đặc cách xách… túi bóng đựng mấy cái hóa đơn đỏ. Nó đi sau cùng, tay phe phẩy cái quạt giấy vừa mua được, mặt đỏ gay vì nóng nhưng ánh mắt thì lấp lánh vẻ thích thú.
– Nặng không mày? – Long hỏi tao.
– Nhẹ hều. Tiền cả đấy, nặng thế nào được. – Tao nhe răng cười, xốc lại cái bao tải trên vai.
—
Trưa. Quán lòng lợn tiết canh vỉa hè đường Đại Cồ Việt.
Không có máy lạnh, không có khăn trải bàn trắng. Chỉ có mấy cái bàn nhựa thấp tè, dính đầy mỡ, ruồi bay vo ve.
Tao ném phịch hai bao tải hàng xuống cạnh bàn, ngồi phịch xuống ghế, thở dốc như trâu.
– Cô ơi, cho cháu đĩa lòng, dồi trường, bát tiết canh, thêm chai rượu táo mèo! – Khánh gõ đũa xuống bàn, gọi to.
Long nhìn cái bát mắm tôm sủi bọt tím ngắt trước mặt, nuốt nước bọt.
– Ăn được không đấy ông? – Tao hỏi đểu. – Hay sang bên kia gọi phở bò?
– Ăn được. – Long cương quyết. Nó vắt chanh vào bát mắm tôm, đánh bông lên một cách vụng về. – Đã là cổ đông thì phải đồng cam cộng khổ.
Đĩa lòng nóng hổi được bê ra. Khánh rót rượu.
– Nào, nâng ly mừng phi vụ đầu tiên trót lọt!
Ba cái chén nhựa cụng vào nhau *cạch* một cái.
Long nhắm mắt nhắm mũi uống cạn chén rượu, rồi gắp một miếng dồi trường chấm mắm tôm bỏ tọt vào mồm. Mặt nó nhăn lại vì cái mùi nồng nặc, nhưng rồi giãn ra ngay lập tức.
– Ngon vãi! Giòn sần sật.
Tao và Khánh cười hô hố. Nhìn thằng công tử bột tập tành ăn uống bụi bặm trông hài hước vãi chưởng.
– Giờ đến tiết mục quan trọng. – Tao lau mồm. – Tên cửa hàng. Đặt là gì cho nó kêu?
Khánh giơ tay phát biểu trước:
– “Công nghệ Tương Lai”. Nghe oách không? Hoặc “Khánh An Mobile”.
– Sến vãi lúa. Nghe như cửa hàng sửa xe đạp điện ấy. – Tao gạt phắt.
Long trầm ngâm một lúc:
– Hay là “L-A-K Store”? Viết tắt tên ba đứa. Hoặc “Luxury Case”?
– Luxury cái khỉ gì. Mình bán cho sinh viên, đặt tên tiếng Anh nó tưởng đắt nó chạy mất dép. – Khánh phản bác.
Ba thằng ngồi vò đầu bứt tai. Cái tên là cái mặt tiền, đặt ngu là ế chỏng gọng.
Tao nhìn đống bao tải hàng dưới chân. Nhìn dòng người đi lại tấp nập ngoài đường. Tao cần một cái tên đơn giản, dễ nhớ, thực dụng.
– “Alo Phụ Kiện”. – Tao chốt.
Hai thằng kia quay sang nhìn tao.
– Đơn giản thế thôi? – Long hỏi.
– Ừ. Dễ đọc, dễ nhớ. Cần gì thì “Alo”. Với cả nó vần “A”, đứng đầu danh bạ.
Khánh gật gù:
– Được. Nghe cũng vào tai. Alo Phụ Kiện. Duyệt.
Thế là xong. Cái thương hiệu triệu đô (trong mơ) của bọn tao ra đời bên cạnh bát mắm tôm và mấy miếng dồi lợn.
—
Chiều muộn. Xóm trọ 165 Cầu Giấy.
Tao và Khánh khệ nệ vác bao tải hàng leo lên cái cầu thang xoắn ốc chết tiệt. Mỗi bước chân là một cực hình. Bậc thang hẹp, bao tải to, cứ va bình bịch vào lan can sắt.
– Cẩn thận rách bao! Rách là rơi tiền đấy! – Khánh đi sau hét lên, tay đỡ đít bao tải.
Lên đến hành lang tầng 3.
Ngân đang đứng thu quần áo trước cửa phòng. Nó mặc bộ đồ ở nhà, tóc cặp gọn gàng. Thấy hai thằng tao mồ hôi nhễ nhại, mặt mũi đỏ gay, vác cái bao to tướng, nó ngạc nhiên dừng tay.
– Buôn lậu gì về đấy? – Ngân hỏi, mắt tròn xoe.
Tao dừng lại thở, quệt mồ hôi trán bằng cánh tay áo bẩn thỉu.
– Tránh đường, tránh đường cho xe thồ đi qua nào cô nương! Hàng về, hàng về! Tương lai của tớ nằm trong này đấy.
Tao cười toét miệng. Nụ cười không gượng gạo, không giấu giếm.
Ngân nhìn tao. Nó thấy cái áo phông ướt đẫm dính chặt vào người tao, thấy đôi giày bata lấm lem bụi chợ. Nhưng nó cũng thấy cái ánh mắt sáng rực của tao.
Nó không hỏi han lôi thôi. Nó nép người sát vào tường, ôm chậu quần áo vào lòng để nhường lối đi chật hẹp.
– Đi nhẹ thôi. Cái bậc thang thứ ba bị vỡ gạch đấy, không lại ngã dập mặt.
Giọng nó nhẹ nhàng, bình thản, nhưng tao nghe thấy sự quan tâm rõ mồn một trong đó. Nó không cản tao, không chê tao làm trò mèo. Nó chỉ nhắc tao cẩn thận.
– Biết rồi!
Tao vác bao tải đi qua nó. Mùi sả chanh thoang thoảng từ chậu quần áo của nó bay ra, lấn át cái mùi mồ hôi chua loét của tao trong một khoảnh khắc.
—
Căn phòng của bọn tao giờ không còn chỗ để chân.
Hai cái bao tải chiếm trọn sàn nhà. Đổ ra là một núi ốp lưng đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng.
Mùi nhựa mới nồng nặc bốc lên. Cái mùi hăng hắc, hơi độc hại một tí, nhưng với tao lúc này nó thơm hơn cả nước hoa Chanel. Nó là mùi của sự khởi đầu.
Tao ngồi bệt giữa đống hàng. Tay cầm một cái ốp lưng hình con Minion màu vàng chóe – cái loại đang hot trend mà đứa con gái nào cũng thích mê.
Tao xoay xoay cái ốp lưng trên tay.
Mọi thứ đang bắt đầu vào guồng.
Tao không còn là thằng An ngồi đếm từng đồng bạc lẻ trong bóng tối nữa. Tao là An “cổ đông”, An “quản lý”.
Thằng Khánh đang ngồi bên máy tính, bắt đầu thiết kế cái logo “Alo Phụ Kiện” bằng Paint (vì nó lười mở Photoshop). Nó vừa vẽ vừa huýt sáo vang lừng.
Tao nhìn đống hàng hóa ngổn ngang. Ngày mai sẽ là một ngày dài. Phải phân loại, dán giá, rồi chở ra cửa hàng setup.
Nhưng tao không thấy mệt.
Tao nhìn cái ốp lưng Minion đang cười toe toét. Tao cũng cười theo nó.
Cuộc chơi lớn bắt đầu rồi. Và lần này, tao cầm đằng chuôi.