Chương 98: Lãnh địa mới
Nắng Chủ nhật hắt qua lớp kính cửa sổ, rọi một vệt dài vắt ngang mặt sàn gỗ công nghiệp. Sáng bừng. Không cần bật một cái bóng đèn tuýp nào.
Tao đứng giữa phòng, vươn vai nghe các khớp xương kêu răng rắc. Tiếng rao “Ai đồng nát sắt vụn bán đi” văng vẳng từ tít ngoài ngõ sâu dội vào, chậm rãi và kéo dài. Âm thanh của một khu dân sinh đặc sệt, khác hẳn cái tiếng còi xe tải bóp inh ỏi, khói bụi mịt mù rát mặt ở đường Cầu Giấy.
Chân trời mới đây rồi.
Tao bắt tay vào việc thiết lập lãnh địa. Không gian phòng tao rộng gấp đôi cái ổ chuột cũ, nhưng đồ đạc vẫn giữ nguyên cái sự tối giản đúng gu tao.
Một góc là cái đệm mút trải thẳng xuống sàn gỗ, cạnh đó dựng tạm cái tủ vải bạt hoa văn rẻ tiền nhét chật ních quần áo. Hết. Tao không cần giường tủ cồng kềnh.
Tâm điểm của căn phòng nằm ở góc sáng nhất, ngay dưới bậu cửa sổ.
Chiếc bàn làm việc bằng gỗ ép mặt rộng thênh thang tao vừa khuân ở đê La Thành về. Tao dùng giẻ ẩm lau sạch bong từng hạt bụi. Bày biện lên đó là bộ mỏ hàn, tuốc nơ vít đa năng, máy khò nhiệt, và con laptop cục gạch. Đặc biệt nhất là cái ghế lưới xoay công thái học tao mới cắn răng bóp bụng sắm thêm.
Tao ngồi phịch xuống ghế. Lưng tựa vào lớp lưới êm ái, ngả ra sau một góc hoàn hảo.
Đây là cỗ máy in tiền của tao. Là sự nghiệp, là cái mỏ neo giữ tao đứng vững ở cái đất thủ đô này. Tao hít một hơi thật sâu. Lồng ngực căng tràn. Không có mùi ẩm mốc, không có mùi khai ngai ngái của cống rãnh. Chỉ có mùi gỗ mới và một cảm giác tự do, quyền lực đang chạy rần rần trong huyết quản.
Xếp đồ xong xuôi, tao xỏ dép lê, đi một vòng quanh nhà để nghiệm thu cái “quốc gia đa bản sắc” vừa mới thành lập này.
Bước ra hành lang tầng ba, cửa phòng thằng Khánh mở toang hoác.
Mới dọn đến chưa được nửa ngày mà cái phòng nó đã hiện nguyên hình là một cái động game thủ. Vừa ngó vào tao đã thấy lóa mắt vì dàn đèn led xanh đỏ tím vàng chớp nháy liên hồi từ cái case máy tính khủng nó vừa dựng. Đồ đạc vứt lộn xộn, quần áo dơ sạch lẫn lộn treo vắt vẻo lên lưng ghế. Cái đệm ngủ bị nó đẩy tít vào góc tường để nhường toàn bộ không gian trung tâm cho dàn PC.
Vỏ lon bò húc đã bắt đầu xuất hiện trên mặt bàn. Thằng Khánh đang cởi trần trùng trục, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, lúi húi ròng dây cáp mạng LAN từ ngoài cửa sổ vào.
– Mạng mẽo khu này ping thấp vãi lìn mày ạ. Tối nay tao cày rank bao mượt. – Nó ngước lên thấy tao, hất hàm khoe chiến tích.
Tao tặc lưỡi bỏ đi.
Xuống tầng hai. Phòng chị Lan nằm phía trong, cửa mở hé nửa gang tay cho thoáng gió.
Tao đi ngang qua, liếc mắt nhìn vào. Gọn gàng đến mức lạnh lùng. Ga giường trải phẳng lỳ không một nếp nhăn. Bàn làm việc xếp tài liệu kẹp ghim ngay ngắn. Cạnh đó là một kệ sách nhỏ bày mấy cuốn kỹ năng mềm và tiểu thuyết văn học. Một mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng bay ra.
Mùi sả chanh.
Sống mũi tao hơi cay một nhịp, nhưng tao lập tức dập tắt cái sự yếu đuối đó đi. Sả chanh của chị Lan mang cái hương vị thanh lịch, quy củ của dân văn phòng, đéo phải cái mùi mộc mạc, ấm áp của nồi nước xông giải cảm ngày xưa. Tao bước qua nhanh.
Đến phòng phía ngoài. Động yêu tinh của Mai Anh.
Cửa không đóng. Mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc xộc thẳng vào mũi tao từ khoảng cách hai mét.
Bên trong là một mớ bừa bộn nhưng sặc mùi xa xỉ. Váy vóc, áo hai dây gợi cảm ném lả tả trên giường. Bàn trang điểm ngập ngụa son phấn, cọ chải, nước tẩy trang.
Mai Anh đang đứng trước cái gương toàn thân to đùng. Ả mặc độc cái áo lụa hai dây mỏng dính màu mận chín, cái quần short ngắn cũn cỡn. Tay cầm máy sấy tóc thổi phù phù, mồm nghêu ngao hát theo một bài nhạc trẻ đang bật max volume trên điện thoại.
Thấy bóng tao thập thò ngoài cửa, ả tắt máy sấy. Xoay người lại.
Ả cố tình hất mớ tóc uốn xoăn sang một bên, lơi một bên vai áo lụa xuống trễ nải, lộ ra rãnh ngực trắng lóa.
– Sang dọn phòng giúp chị không nhóc? Đồ đạc nhiều quá chị bê không nổi. – Ả nháy mắt, buông một câu lả lơi quen thuộc.
Tao đút hai tay vào túi quần, mặt lạnh tanh.
– Em làm kỹ thuật, tay chân thô lỗ, đụng vào vỡ chai nước hoa của chị lấy tiền đâu mà đền. Chị tự xử đi.
Tao nhếch mép, lắc đầu rồi đi thẳng xuống cầu thang. Đéo rảnh để chơi trò vờn bắt trêu ngươi lúc cái bụng đang biểu tình gào thét.
Gần mười hai giờ trưa. Cả hội dọn dẹp xong xuôi, đứa nào đứa nấy mệt lả, bơ phờ.
Chị Lan đứng dưới phòng khách tầng một, vỗ tay bồm bộp tập hợp đội hình.
– Xong xuôi rồi. Đi dạo một vòng quanh khu này khảo sát địa hình tiện thể kiếm cái gì tống vào bụng đi. Đói rã ruột rồi.
Bốn con người, bốn giao diện lạc quẻ kéo nhau tản bộ dọc theo cái ngõ Bùi Xương Trạch ngoằn ngoèo. Ngõ nhỏ, ngách sâu, nhà cửa san sát nhau ngộp thở.
Nhưng cái mùi vị dân sinh ở đây lại nhộn nhịp đến lạ.
Đi được một đoạn, một thứ khói xám đục cuộn lên từ cái vỉa hè phía trước. Mùi thịt nướng xém mỡ trên than hoa khét lẹt, thơm lừng bốc lên níu chặt chân cả bốn đứa. Một quán bún chả vỉa hè lụp xụp, chăng bạt bạt màu xanh rêu, bàn ghế nhựa đỏ xếp tràn ra sát mép cống.
– Quán này! Đéo đi đâu nữa. – Thằng Khánh nuốt nước bọt, chỉ tay.
Bốn đứa sà vào một cái bàn nhựa xập xệ, bóng nhẫy mỡ.
Bốn suất bún chả đầy đủ, chả băm chả miếng cháy cạnh, nước mắm đu đủ chua ngọt nóng hổi được bê ra. Không ai giữ kẽ. Không ai quan tâm đến hình tượng. Chị Lan cũng vén váy, rút đũa tre lau loẹt quẹt rồi gắp thịt ăn ngấu nghiến.
Đang nhai miếng chả nướng ngập mồm, thằng Khánh hưng phấn đập tay xuống bàn.
– Ê, tuần sau nhà mình làm bữa tân gia đi! Gọi bạn bè, anh em đến làm chầu thịt nướng hay nồi lẩu to đùng cho xôm. Lấy hơi người cho ấm cái nhà mới.
Mai Anh đang hút trà đá, mắt sáng rực lên hưởng ứng ngay:
– Chuẩn! Tân gia phải làm một bữa hoành tráng thì nó mới đúng cái tinh thần “rân chơi”.
Chị Lan gật gù, lấy giấy ăn lau mép.
– Cũng được. Nhưng ăn uống xong phải dọn dẹp sạch sẽ. Mai Anh lên thực đơn đi, thằng An thằng Khánh cho lo phần đi chợ mua đồ nướng. Chị nấu. Tiền nong Campuchia chia đều.
Tao gắp gắp đĩa bún, gật đầu đồng ý.
Ngồi giữa cái quán vỉa hè ồn ào, nhìn ba người trước mặt đang chém gió rôm rả lên kế hoạch mua sắm, tao bất giác mỉm cười. Một sự gắn kết kỳ lạ của một cái “gia đình chắp vá” đang dần hình thành, tự nhiên và trần trụi ngay trên cái bàn ăn dính đầy mỡ này.
Ăn xong, cả đám kéo nhau về. Ai về phòng nấy, đóng cửa nghỉ ngơi.
Căn nhà bốn tầng chìm vào sự yên tĩnh, cái bình yên hiếm hoi, lười biếng của một buổi chiều Chủ nhật.
Tao pha một cốc cà phê G7 ba trong một. Nước sôi bốc lên mùi cà phê hòa tan ngai ngái, quen thuộc.
Tao bưng cốc cà phê lại bàn làm việc. Ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ, chiếu xiên lên bộ đồ nghề sửa chữa được xếp gọn gàng. Cảm giác thỏa mãn dâng lên.
Tao rút điện thoại ra, lùi lại một bước, căn góc chụp một bức ảnh toàn cảnh cái “trạm điều hành” mới cứng của mình.
Mở Facebook. Tải ảnh lên.
Tao không viết cap sến súa hay triết lý dạy đời. Bàn phím điện thoại gõ nhanh những dòng thực dụng, lạnh lùng của dân làm ăn:
*”Chỗ ngồi mới. Mở rộng quy mô. Nhận sửa mọi loại máy, ép kính, chạy phần mềm khu vực Thanh Xuân, Đống Đa. Khách quen inbox có giá tụt quần.”*
Bấm chọn check-in vị trí: Bùi Xương Trạch, Thanh Xuân, Hà Nội.
Đăng.
Bức ảnh hiện lên Newsfeed. Tao ném điện thoại xuống mặt bàn, vươn vai ngáp một cái, định ngả lưng ra cái ghế lưới ngủ trưa một giấc cho đã đời.
Bíp.
Điện thoại vừa chạm mặt bàn bỗng rung lên một nhịp ngắn gọn. Âm báo tin nhắn Messenger.
Tao nhíu mày, lười biếng cầm điện thoại lên xem. Chắc lại khách hỏi giá ép kính.
Nhưng cái tên người gửi hiện lên màn hình khóa làm tao khựng lại. Mắt tao mở to. Cơn buồn ngủ bay sạch bách.
Người gửi: Thảo Vy.
Nữ thần lớp 12A1. Cô bạn học cũ mà tao từng suýt chạm môi dưới mái hiên chùa chiều mùng 5 Tết. Cái đứa con gái đang vỡ mộng với những hào nhoáng của cuộc sống thực tại.
Tao lướt ngón tay mở khóa màn hình.
Nội dung tin nhắn đập thẳng vào mắt, ngắn gọn nhưng đầy sự thú vị:
*”Ơ, An chuyển nhà mới à? Check in Bùi Xương Trạch kìa. Vy cũng đang ở trọ ở ngõ 1 Bùi Xương Trạch nè!”*
Tao ngẩn người nhìn dòng tin nhắn. Bàn tay cầm điện thoại hơi siết lại.
Khóe miệng tao bất giác nhếch lên một đường cong ranh mãnh.
Cái đất Hà Nội này tưởng rộng lớn mênh mông, hóa ra lại chật hẹp và luẩn quẩn vãi lìn. Loanh quanh một vòng, thế nào tao lại vác xác chui đúng vào cái lãnh địa nơi cô bạn nữ thần đang nương náu.
Trên màn hình điện thoại, bên dưới dòng tin nhắn vừa gửi, ba dấu chấm tròn nhỏ xíu của dòng chữ *”Thảo Vy đang gõ…”* tiếp tục nhấp nháy, trồi lên sụt xuống liên hồi.
Nó nhấp nháy đều đặn, giống hệt cái nhịp đập của những biến số mới mẻ, những rắc rối ngọt ngào và phiền toái sắp sửa tông thẳng cửa bước vào cái căn nhà chung đầy bất ổn này.
Tao nhấp một ngụm cà phê đã nguội. Vị đắng chát trôi tuột xuống họng.