Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 108: Đăng ký cắm trại

Chiều thứ Tư. Phòng sinh hoạt Câu lạc bộ Truyền thông.

Dư âm của đêm Dạ tiệc Prom thành công rực rỡ vẫn còn đặc quánh trong căn phòng. Mấy cuộn băng dính điện, vài dải ruy băng vụn và mấy cái kịch bản nhàu nát vẫn vứt lăn lóc ở góc tường chưa ai thèm dọn. Nhưng đéo ai quan tâm. Không khí hôm nay đang sôi sùng sục.

Quỹ câu lạc bộ đang rủng rỉnh. Lão Hoàng chủ nhiệm đứng trên bục, đập tay xuống bàn cái rầm, dõng dạc tuyên bố phần thưởng cho cả ban bệ là một chuyến Teambuilding dã ngoại hai ngày một đêm. Địa điểm chốt hạ: Trang trại Đồng Quê Ba Vì. Thời gian: Thứ Bảy và Chủ nhật tuần sau.

Cái bể cá sinh viên lập tức vỡ trận.

Bọn năm nhất, năm hai ồn ào như ong vỡ tổ. Đứa thì bàn xem mặc váy bó hay quần jeans rách cho hợp concept chụp ảnh đồi cỏ. Đứa thì phân công mang loa thùng kéo tay để tối đốt lửa trại hát hò. Thằng thì tính toán mua bao nhiêu vỉ thịt ba chỉ, mấy thùng bia Hà Nội để nướng nhậu xuyên đêm.





Một bức tranh thanh xuân vườn trường rực rỡ, vô lo vô nghĩ, sặc mùi hormone tuổi trẻ.

Tao ngồi lọt thỏm ở dãy bàn cuối cùng. Lưng tựa vào tường.

Hai tay tao cầm cái điện thoại, ngón cái lướt nhoay nhoáy trên màn hình. Đéo phải lướt xem ảnh gái hay đọc review Ba Vì. Tao đang check tin nhắn Zalo báo giá lô sạc cáp bọc dù của bà mối ngoài chợ Trời.

Sự ồn ào, hưng phấn của mấy chục con người trước mặt trôi tuột qua tai tao, đập vào tường rồi bật ngược ra ngoài. Tao giống như một thằng khách vãng lai đi nhầm vào phòng chiếu phim hoạt hình.

Một tờ giấy A4 được truyền tay nhau dọc theo các dãy bàn. Đi kèm là một cái bút bi.

Danh sách đăng ký đi cắm trại.

Tờ giấy chạy đến tay tao. Tao liếc mắt nhìn. Danh sách đã dài dằng dặc những chữ ký và dấu tích “Có”.

Mắt tao dừng lại ở cái cột ghi chú phía trên cùng. Dòng chữ in đậm: Chi phí đóng góp bổ sung: 500.000 VNĐ/người (Bao gồm tiền thuê xe, thuê lều trại, tiền ăn ba bữa…).

Tao cầm cái bút bi. Chân mày khẽ giật một nhịp.

Cái đầu của một thằng chủ ki-ốt 15 mét vuông tự động bật chế độ bảng tính Excel.

Chi phí cứng: Năm trăm nghìn tiền mặt. Với đám công tử tiểu thư trong phòng này, nó chỉ bằng một chầu lẩu nướng cuối tuần hay cái áo thun mua ở Chùa Bộc. Với tao, năm trăm nghìn bây giờ không phải là số tiền lớn đến mức phải nhịn đói, nhưng ném nó ra cửa sổ để đi ngửi mùi phân bò và ngắm cỏ dại thì vô lý vãi lìn.

Nhưng đấy mới chỉ là phần nổi của tảng băng.

Chi phí cơ hội. Cái này mới chí mạng.

Đi hai ngày. Thứ Bảy và Chủ nhật. Đó là hai ngày sinh viên nghỉ học, rảnh rỗi xách máy tính đi vệ sinh, đi cài Win, đi dán cường lực nhiều nhất. Doanh thu một ngày cuối tuần của Alo Phụ Kiện bằng mẹ nó cả ba ngày đầu tuần cộng lại. Nếu tao đi vắng, giao toàn bộ cửa hàng cho thằng Tùng, nó chỉ biết bán ốp lưng chứ đéo biết bắt bệnh phần cứng. Khách đến sửa không có thợ, quay xe đi hàng khác. Mất khách. Mất tiền.

Nhẩm tính sơ sơ. Cầm năm trăm nghìn đi chơi, cộng thêm việc vứt xó cửa hàng hai ngày cuối tuần. Quả này là một cú lỗ kép, thiệt hại bèo nhất cũng phải hai đến ba triệu bạc.

Một bài toán kinh tế mà chỉ có thằng điên mới gật đầu.

Tao bấm ngòi bút. Tạch.

Không suy nghĩ đến giây thứ hai. Tao gióng đúng hàng chữ có tên “Nguyễn Minh An”, lia bút đánh một dấu tích chéo dứt khoát vào cột “Không tham gia”.

Tao đẩy tờ giấy sang cho thằng ngồi bên cạnh.

Thằng này liếc nhìn tờ danh sách, rồi quay ngoắt sang nhìn tao, mắt trợn tròn:
– Ơ kìa An? Mày không đi à? Đùa à?

Cái giọng ngạc nhiên của nó làm mấy đứa bàn trên quay lại.
– Sao lại không đi? Cả năm mới có một chuyến xả hơi, đi cho vui, kết nối anh em ban bệ chứ!
– Đi đi An ơi, thiếu mày ai sửa loa kéo lúc nó hỏng.

Những tiếng nhao nhao vang lên. Cái áp lực đám đông đang cố ép một cá thể lệch pha phải nhập bầy.

Tao đút cái bút vào túi ngực áo phông. Mặt tỉnh bơ, nhún vai một cái nhẹ hều. Không đỏ mặt bối rối, không ấp úng tìm từ như cái hồi mới chân ướt chân ráo lên thủ đô.

– Cuối tuần sau có ông anh họ con bà dì ở dưới quê lên Hà Nội chơi. Bố mẹ giao nhiệm vụ phải đưa ông ấy đi lượn lờ phố xá. Bọn mày đi vui vẻ, tối nướng thịt đốt lửa trại nhớ chụp nhiều ảnh ném lên group Facebook cho tao xem ké là được.

Lý do trơn tuột. Hợp tình hợp lý. Đéo ai bắt bẻ được việc một thằng sinh viên phải làm nhiệm vụ gia đình. Mấy đứa xung quanh chép miệng, chưng hửng quay lên trên, không nài nỉ thêm nữa.

Nhưng cái lý do lươn lẹo ấy lừa được đám sinh viên ngây thơ, chứ đéo lừa được người đang đứng trên bục.

Lê Thu Hạ.

Nó đang cầm cuốn sổ kịch bản. Ánh mắt sắc lẹm của nó quét qua tờ danh sách vừa được truyền lên bàn đầu. Mắt nó dừng lại ở cái dấu tích chéo màu đỏ chót tao vừa đánh.

Nó ném cuốn sổ xuống bàn. Bước thẳng từ trên bục xuống dọc theo lối đi giữa hai dãy bàn.

Đôi giày thể thao trắng nện xuống nền gạch hoa không phát ra tiếng động lớn, nhưng cái áp lực nó tỏa ra thì đặc quánh. Mùi hương thanh mát, ngai ngái quen thuộc lướt tới, xộc thẳng vào mũi tao.

Hạ dừng lại. Đứng chắn ngay trước mặt tao, che khuất mẹ nó cái bóng đèn tuýp trên trần.

Nó khoanh hai tay trước ngực. Đôi mắt đen láy ghim thẳng vào mặt tao, lạnh tanh.

– Sự kiện chung gắn kết cả câu lạc bộ, cậu lại định tách đàn à?

Giọng Hạ không to, chỉ đủ hai đứa nghe, nhưng gằn xuống từng chữ.

– Có thật là có ông anh họ con bà dì nào ở quê lên không? Hay lại bịa lý do để trốn việc?

Tao ngả lưng ra sau ghế. Hai tay đút vào túi quần bò. Tao nhìn ngược lên khuôn mặt đang cau có của nó.

Cái khoảng cách của đêm Prom, cái sự mềm nhũn trong bóng tối cánh gà hôm nọ đã được cất gọn gàng vào ngăn kéo. Bây giờ, trước mặt tao là sếp phó. Và tao là một thằng làm ăn đang bảo vệ nồi cơm của mình.

Khóe môi tao nhếch lên. Một nụ cười nửa miệng, cợt nhả nhưng cứng ngắc.

– Ơ kìa, em bịa làm gì sếp? – Tao đáp, giọng điệu bình thản, không có một tia nhượng bộ. – Đi chơi vui bỏ xừ, lại còn đông anh em, em mà đi được em đồng ý hai tay hai chân đi luôn ấy chứ, tội gì mà không đi. Kẹt người nhà lên chơi thật mà sếp.

Ánh mắt tao không chớp. Tao nhìn thẳng vào mắt nó. Một sự đối đầu tĩnh lặng. Tao biết nó thừa sức đọc vị được cái cớ vớ vẩn của tao. Nó biết tao thà cắm mặt vào cái mỏ hàn và mấy cái ốp lưng nhựa ở nhà còn hơn là bỏ tiền đi chơi.

Nhưng tao đéo sai. Tao không có nghĩa vụ phải khai báo sổ sách kế toán của tao cho nó nghe.

Hạ cắn chặt môi dưới. Hai hàng lông mày nhíu sát lại vào nhau. Nó cứng họng. Cái lý lẽ “việc gia đình” của tao xây một bức tường bê tông chặn đứng mọi lý lẽ tập thể của nó. Nó không thể ép một thằng tân binh bỏ mặc người nhà để đi chơi với câu lạc bộ được.

Nó lùi lại một bước. Bàn tay đang khoanh trước ngực buông thõng xuống.

– Tùy cậu. Bực hết cả mình!

Hạ ném lại một câu hậm hực, quay gót bước nhanh lên phía bục. Cái dáng đi bực dọc, bứt rứt của một người biết thừa đối phương đang nói dối nhưng đéo làm gì được.

Chín giờ rưỡi tối. Buổi sinh hoạt kết thúc.

Tao xách cái balo, lững thững bước ra khỏi khu giảng đường nhà D.

Sân trường buổi tối gió thổi lồng lộng. Phía trước tao, một nhóm năm sáu đứa tân binh đang khoác vai nhau đi ra nhà xe. Chúng nó chụm đầu vào nhau, tíu tít bàn bạc xem hôm tới sẽ rủ nhau ra BigC Thăng Long mua bim bim, xúc xích, bò húc để chuẩn bị cho chuyến đi. Tiếng cười rinh rích vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Tao đi chậm lại một nhịp.

Nhìn cái bóng lưng đám bạn đồng trang lứa đang ríu rít dưới ánh đèn cao áp, lồng ngực tao tự nhiên gợn lên một vết xước mỏng tang.

Một khoảng trống nhỏ xíu nhưng lạnh ngắt.

Tao đang đứng ngoài rìa của cái gọi là “tuổi thanh xuân rực rỡ”. Tao đang từ chối những tiếng đàn guitar bên đống lửa trại, từ chối những trò chơi tập thể lăn lộn trên bãi cỏ, từ chối những kỷ niệm mà sau này người ta hay lấy ra để ôn lại khi ra trường. Cái cảm giác bị bỏ lỡ nó khẽ cào nhẹ vào tim.

Tao dừng lại. Thò tay phải vào túi quần bò.

Bàn tay chạm vào lớp da bò thô ráp của cái ví tiền. Bên trong nó là những tờ polymer được xếp phẳng phiu, vuông vức. Dày cộm.

Tao vỗ bép một cái vào túi quần. Âm thanh đục, chắc nịch.

– Thanh xuân đéo mài ra mà ăn được. – Tao lầm bầm trong miệng.

Cái gợn lăn tăn ủy mị trong lồng ngực bị tao dập tắt ngay tắp lự. Tao sải bước nhanh hơn, tiến về phía bãi gửi xe. Cắm chìa khóa, nổ máy con Wave xanh nhớt. Tiếng động cơ lạch bạch vang lên giòn giã. Tao vặn ga, hất phăng cái ảo mộng dã ngoại lại phía sau, lao nhà.

Trong khi đó, ở lại trong phòng sinh hoạt nhà D.

Đám đông đã giải tán gần hết. Lê Thu Hạ còn lại một mình ở CLB.

Nó cầm tờ danh sách đăng ký trên tay. Ánh mắt dán chặt vào cái dấu tích chéo màu đỏ chót nằm trơ trọi ở hàng tên Nguyễn Minh An.

Nó vò nhẹ mép tờ giấy A4.

Hạ thừa thông minh để hiểu cái đầu của thằng nhóc bán ốp lưng kia đang chứa cái gì. Nó biết, đối với một thằng con buôn lỳ lợm, đong đếm từng đồng lợi nhuận như tao, thì mấy cái lời kêu gọi phong trào, nhiệt huyết tuổi trẻ hay cống hiến tập thể chỉ là một mớ rác rưởi không có giá trị quy đổi.

Khóe môi Hạ bất ngờ cong lên. Một nụ cười mỉm không có sự bực tức, mà đầy sự toan tính sắc lẹm.

Nó đặt tờ giấy xuống mặt bàn. Cầm cái bút bi đỏ lên.

Nó nhận ra, muốn bứng một thằng thực dụng ra khỏi cái ổ kiếm tiền của nó, không thể dùng nội quy hay lý lẽ tình cảm.

Với một thằng con buôn, mày phải nói chuyện với nó bằng ngôn ngữ của một bản hợp đồng kinh tế.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng