Chương 103: Câu lạc bộ
Chiều tối thứ Tư. Dãy nhà D sực mùi keo con chó và sơn xịt.
Tao đẩy cửa phòng sinh hoạt câu lạc bộ Truyền thông. Cứ tưởng lại phải nghe mấy bài thuyết trình khô khốc về target audience hay reach, tương tác như mọi khi.
Đéo phải.
Căn phòng lộn xộn như một cái xưởng ve chai. Xốp dán tường, ruy băng, giấy màu vứt la liệt trên mặt sàn gạch hoa. Cái loa kẹo kéo góc phòng đang đập xập xình một bài nhạc sàn mix lại nghe chát chúa. Đám sinh viên túm năm tụm ba, tay dính đầy keo và ruy băng.
Ở giữa phòng, ba bốn thằng thư sinh đeo kính cận đang toát mồ hôi hột đánh vật với cái khung backdrop bằng gỗ. Cái bản lề bung gọng, chúng nó cứ loay hoay đẩy vào rồi lại tuột ra, cãi nhau chí chóe về việc dùng đinh hay dùng keo.
Tao lững thững bước tới. Ném cái balo xuống ghế nhựa.
Không nói một câu, tao thò tay vào túi quần bò, rút cái kìm đa năng và con tuốc nơ vít loại nhỏ tao luôn giắt theo người từ hồi mở quán.
Gõ gõ hai cái vào thanh gỗ. Lách mũi sắt vào khe hở, nắn lại cái bản lề bị lệch, vặn ngược chiều kim đồng hồ rồi siết chặt ốc lại. Cạch. Khớp mộng ăn khít vào nhau cứng ngắc.
Mất chưa tới bốn mươi lăm giây.
Mấy thằng mọt sách đứng dãn ra, nhìn tao như nhìn thợ mộc hạ phàm. Tao đút đồ nghề vào túi, phủi mùn cưa dính trên tay, mặt tỉnh bơ.
Góc phòng bên trái. Lê Thu Hạ đang ngồi xổm trên tờ giấy báo trải dưới đất.
Giao diện sếp phó thét ra lửa bay sạch. Hôm nay nó mặc cái áo phông form rộng màu cháo lòng, dính vài vệt màu nước nhem nhuốc. Tóc búi củ tỏi lòa xòa rối bời. Tay nó cầm cái cọ, đang tỉ mẩn tô màu cho mấy cái bảng tên sự kiện.
Nó ngước lên. Thấy tao.
Nó đặt cọ xuống, xoa xoa cái lưng mỏi, hất hàm.
– Ái chà, cơn gió độc nào thổi doanh nhân thành đạt quay lại cái câu lạc bộ nhỏ bé này thế? Tưởng cậu lặn mất dạng luôn rồi.
Giọng nó vẫn mang cái vẻ khịa đểu quen thuộc, nhưng cái giao diện lúc này thì sai quá sai. Ngay gò má trái của nó, một vệt sơn màu đỏ chót quệt dài, chắc do lúc nãy vô ý quệt tay lên mặt. Trông ngố đéo chịu được.
Tao bước lại gần. Rút bừa một tờ giấy nháp nhàu nhĩ trên bàn, đưa ra trước mặt nó. Ngón trỏ tao chỉ chỉ vào gò má mình.
– Chùi đi sếp. Sơn dính tèm lem nhìn như Thị Nở thế kia, lát mấy thanh niên hay tà lưa chị nhìn thấy chạy mất dép.
Hạ khựng lại. Nó vội vàng thò tay vào túi quần rút cái điện thoại ra soi màn hình. Vệt sơn đỏ chót đập vào mắt. Hai má nó lập tức ửng lên, đỏ lựng lan ra tận mang tai. Nó giật tờ giấy nháp từ tay tao, cuống cuồng chùi. Khoảng cách sau gần 1 tháng không gặp bỗng nhiên bị cái vệt sơn đỏ ấy xóa sạch bách.
Tám giờ rưỡi tối. Đạo cụ hòm hòm.
Cả hội cốt cán khoảng chục đứa rủ nhau ra quán trà đá trước cổng trường. Tao cũng bị kéo theo.
Khung cảnh sinh viên đặc sệt. Mấy cái ghế nhựa xanh đỏ lùn tịt xếp quanh cái bàn dính nước chè. Đĩa hướng dương vơi dần. Đám đông bắt đầu buôn chuyện rôm rả. Chủ đề nóng nhất lúc này là cái sự kiện Dạ hội Prom sắp tới. Đứa nào rủ đứa nào làm partner, em A lớp ngôn ngữ đã nhận lời thằng B chưa. Tiếng cười nói ồn ào.
Tao ngồi dựa lưng vào 1 góc, nhấm nháp hạt hướng dương. Không tham gia vào mấy câu chuyện thả thính cưa cẩm sến súa.
Nhưng lạ cái là tao đéo thấy chán. Nhìn bọn nó chém gió, vô lo vô nghĩ, tự nhiên cái đầu lúc nào cũng căng như dây đàn để tính toán tiền thuê nhà, tiền nhập hàng của tao được xả van. Tao nhận ra, tao vẫn là một thằng nhóc mười chín tuổi. Tao đang ngồi đúng cái chỗ mà lẽ ra một thằng sinh viên năm nhất phải ngồi. Yên ả.
Sự bình yên tồn tại chưa được mười lăm phút.
Một gã khóa trên hình như nay tao mới gặp. Áo sơ mi kẻ sọc, tóc xịt gôm bóng lộn. Gã kéo ghế nhựa, ngồi lại gần ngay sát cạnh Hạ. Cái điệu bộ phông bạt, cậy thâm niên trong câu lạc bộ ép người khác phải nể. Gã bắt đầu sấn sổ, giọng nhão nhoẹt.
– Prom tuần sau Hạ làm partner của anh nhé. Em mà không đồng ý là anh bỏ sự kiện luôn đấy. Anh chốt rồi, không nói nhiều.
Hạ hơi nhăn mặt, nhích người ra xa một chút. Nó cố giữ nụ cười gượng gạo, từ chối khéo.
– Dạ thôi anh. Đợt này em tập trung lo chạy hậu cần cho sự kiện, chắc đến hôm đấy chỉ đứng trong cánh gà thôi, không có thời gian khiêu vũ đâu ạ.
Nhưng gã kia lỳ như đỉa. Gã vươn tay định nắm lấy cánh tay Hạ, ép uổng.
– Hậu cần để tụi năm nhất lo. Em là sếp, em phải ra mặt chứ. Cứ quyết thế đi.
Cả mâm trà đá im bặt. Đứa thì hùa theo cười trừ, đứa thì khó chịu nhưng đéo dám lên tiếng bật lại thằng này.
Tao ngừng cắn hướng dương. Nhổ toẹt cái vỏ sọc đen trắng xuống nền gạch, lấy mũi giày bata di di cho nát vụn.
Tao vươn tay ra. Cầm cốc nhân trần đá của mình, đặt dập xuống mặt bàn.
Cạch.
Tiếng đáy cốc thủy tinh nện xuống mặt nhựa chát chúa. Cốc nước đặt ngay sát mép bàn, chắn ngang tầm tay của gã khóa trên đang định với sang chỗ Hạ.
Mọi ánh mắt dồn về phía tao.
Tao ngước lên, nhìn thẳng vào mặt gã. Không cười. Giọng tao lạnh tanh, mang theo cái chất cục súc, bất cần của một thằng quen va chạm ngoài phố.
– Anh trai thông cảm. Vừa mới nãy xong sếp em có lịch hẹn hôm đấy đi dạy tân sinh viên là em nhảy rồi. Em cũng nhận lời rồi nên là anh tìm bạn khác làm partner nhé.
Gã khóa trên sượng trân. Gã trố mắt nhìn tao, định há mồm bật lại.
Nhưng nhìn cái giao diện lỳ lợm, ánh mắt đéo có một tia nhượng bộ nào của tao, gã khựng lại. Đôi co tranh giành gái với một thằng sinh viên năm nhất ngay giữa bàn dân thiên hạ thì mất mặt quá. Gã hậm hực rút tay về, lầm bầm vài câu chửi thề trong họng rồi đá ghế đứng dậy, bỏ đi thẳng.
Đám đông thở phào. Hạ cũng trút một hơi dài nhẹ nhõm.
Chín rưỡi tối, cả hội đứng dậy giải tán.
Lúc ra bãi lấy xe, tao thấy Hạ cố tình đi chậm lại. Nó đi tụt lại phía sau đám đông, đợi tao dắt con Wave xanh nhớt ra.
Nó đứng lại, mũi giày thể thao đá nhẹ một hòn sỏi trên mặt đường. Nó ngẩng lên nhìn tao, khóe môi cong lên một nụ cười mỉm.
– Cảm ơn vụ lúc nãy nhé. – Nó nói nhỏ. – Nhưng mà chị nói thật, chị không có ý định nhảy nhót gì đâu. Hôm đấy chị bận chạy hậu trường thật. Mày đi tìm partner khác đi nhé.
Tao gạt chân chống xe. Xỏ hai tay vào túi quần, hất hàm nhìn nó.
– Ơ hay. Em không biết. Chị định làm em mất mặt trước cả câu lạc bộ à? Lời nói ra rồi, rút lại thì em giấu mặt vào đâu?
Tao nhếch mép, quay người bước về phía đầu xe.
– Giờ em phải chạy đi ship nốt mớ ốp lưng đây. Kệ chị, chốt kèo như vậy rồi nhé.
Tao đội mũ bảo hiểm, nổ máy. Tiếng pô xe bạch bạch vang lên. Tao không ngoái đầu lại, vít ga vọt thẳng ra đường.
Qua kính chiếu hậu, tao thấy Hạ vẫn đứng đó trên vỉa hè. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, nó nhìn theo cái bóng lưng của tao. Đôi mắt sắc lẹm mọi ngày giờ đọng lại một thứ ánh sáng rất lạ. Vừa tò mò, vừa bối rối, lại xen lẫn một sự an tâm ngầm định trước cái vỏ bọc thô lỗ nhưng vững chãi tao vừa để lại.