Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 66: Ra cái vẻ​

Hơi thở của tao dồn dập, phả thẳng vào mặt Mai Anh. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng milimet.

Tao cố gồng lên để trông thật nguy hiểm, thật đói khát. Tao muốn nó sợ, hoặc muốn nó đầu hàng. Tao muốn dùng cái xác thịt này để lấp đầy cái hố sâu hoắm lạnh lẽo trong lòng ngực. Tay tao siết chặt eo nó, móng tay bấu vào lớp áo len dày cộp.

Mai Anh không vùng vẫy. Nó đứng im trong vòng tay tao.

Đôi mắt kẻ eyeliner sắc lẹm của nó không hề có chút sợ hãi hay ham muốn nào. Nó nhìn tao chằm chằm. Một cái nhìn soi mói, thấu cáy, như đang nhìn một thằng hề diễn trò trên sân khấu.

– Chị nghĩ em cần phải chạy á? – Tao gằn giọng, cố ép sát người vào nó thêm một chút.





Mai Anh nhếch mép. Nụ cười nửa miệng, pha lẫn sự thương hại và buồn cười.

– Thôi đi ông tướng.

Nó đưa hai tay lên, đặt vào ngực tao. Không phải để ôm, mà để đẩy.

Một cú đẩy dứt khoát. Không quá mạnh, nhưng đủ để tạo ra khoảng cách.

Tao hẫng một bước, chưng hửng. Cái vẻ hung hăng, bất cần đời tao vừa dựng lên bị cú đẩy ấy làm cho nứt toác.

Mai Anh chỉnh lại cái cổ áo lông, vuốt lại mái tóc xoăn. Nó nhìn tao, lắc đầu ngán ngẩm:

– Mắt mày đỏ ngầu lên rồi kìa. Tay thì run như cầy sấy. Tưởng tỏ ra nguy hiểm thế này là ngầu à?

Nó bước tới, dí ngón tay trỏ có bộ móng đính đá nhọn hoắt vào trán tao:

– Nghe này nhóc. Chị mày có lả lơi, có thích đùa thì cũng biết chọn người, chọn lúc. Chứ chị không làm cái thùng rác cho mày xả sự ức chế, hay làm người thay thế cho con bé kia đâu nhé. Định dùng chị để quên sầu à? Tuổi gì.

Câu nói của nó như gáo nước đá tạt thẳng vào mặt tao. Lạnh buốt. Tỉnh người.

Cái vỏ bọc “bad boy” tao cố đắp lên người bỗng nhiên rụng lả tả như vôi vữa tường ẩm. Tao đứng trơ ra giữa cửa hàng, hai tay buông thõng, cảm thấy mình trần trụi và thảm hại kinh khủng.

Tao không phải là thú dữ. Tao chỉ là một con chó bị thương đang cố nhe nanh múa vuốt để che đi vết thương đang rỉ máu.

Mai Anh nhìn cái mặt xẹp lép của tao, thở dài. Nó vơ lấy cái túi xách trên bàn.

– Khóa cửa cuốn vào. Nhanh lên.

– Đi đâu? – Tao hỏi, giọng khàn đặc, mắt nhìn xuống mũi giày.

– Đi ăn. Chị đói rã ruột rồi. Chị mày chỉ ăn nướng, không ăn thịt mày đâu mà sợ. Cất cái bản mặt đưa đám ấy đi, nhìn hãm tài lắm.

***

Quán nầm nướng vỉa hè đường Xuân Thủy khói mù mịt.

Mỡ cháy xèo xèo trên chảo gang bọc giấy bạc. Mùi bơ thực vật quyện với mùi thịt cháy khét lẹt xộc vào mũi. Tiếng bát đũa va chạm, tiếng “dô” ầm ĩ của mấy bàn nhậu xung quanh tạo thành một bức tường âm thanh hỗn độn.

Tao ngồi đối diện Mai Anh.

Trên bàn là một chai rượu Vodka Men to đùng.

Tao rót đầy cốc. Uống cạn. Rót tiếp.

Rượu trôi xuống cổ họng như nuốt than hồng. Nóng rát. Nhưng cái nóng ấy làm tao dễ chịu. Nó đốt cháy cái sự ngượng ngùng lúc nãy ở cửa hàng.

Mai Anh không cản tao. Nó thong thả lật mấy miếng nầm bò trên chảo, thỉnh thoảng nhấp môi một tí rượu vang đỏ nó mang theo (quán vỉa hè nhưng nó vẫn phải uống rượu vang, đúng là đồng bóng).

– Ăn đi. Uống rượu suông thế thủng dạ dày đấy. – Nó gắp một miếng nầm cháy cạnh bỏ vào bát tao.

Tao nhìn miếng thịt dính mỡ bóng loáng. Tao không thấy đói. Tao chỉ thấy đắng.

– Chị Mai Anh này. – Tao gọi, tay xoay xoay cái chén thủy tinh.

– Gì?

– Em tưởng… em tưởng cứ khốn nạn một tí thì sẽ sống dễ hơn.

Tao cười, nụ cười méo xệch. Rượu bắt đầu ngấm, làm cái lưỡi tao mềm ra và cái phanh trong não tao đứt xích.

– Sáng nay em vừa chém đẹp khách. Lỗi lỏng pin, em phán hỏng IC nguồn, lấy 800 nghìn. Nó đưa tiền cho em mà tay nó run, mắt nó rơm rớm. Chắc đấy là tiền ăn cả tháng của nó.

Tao ngửa cổ, dốc cạn chén rượu thứ tư.

– Em cầm 800 nghìn đấy, em thấy mình giỏi vãi lìn. Em thấy mình là bố thiên hạ. Nhưng giờ ngồi đây, em thấy tởm. Tởm chính mình chị ạ.

Nước mắt tao tự nhiên ứa ra. Không phải kiểu khóc tu tu như trẻ con, mà nó cứ chảy tràn ra, nóng hổi, lăn dài xuống má, rơi tõm vào bát rượu.

Tao gục đầu xuống bàn. Cái bàn nhựa dính đầy dầu mỡ lạnh ngắt.

– Em mất Ngân rồi. Nó đi mà không thèm nói với em một câu. Giờ em còn đang đánh mất nốt cả bản thân mình nữa. Em chả biết em đang làm cái quái gì nữa…

Tiếng ồn ào xung quanh dường như lùi xa. Chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của tao và tiếng mỡ sôi xèo xèo trước mặt.

Mai Anh không nói gì. Nó vẫn bình thản nướng thịt.

Nó gắp thêm một miếng thịt bò cuộn nấm kim châm, chấm vào bát sốt me, rồi đưa lên miệng tao.

– Há mồm ra.

Tao ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe. Tao ngoan ngoãn há mồm ăn miếng thịt nó đút.

Mai Anh đặt đũa xuống. Nó nhìn tao, ánh mắt không còn lả lơi cợt nhả nữa. Ánh mắt của một bà chị thực sự.

– Mày trẻ con lắm An ạ.

Nó rót cho tao một chén rượu nữa, nhưng chỉ rót một nửa.

– Thất tình thì cứ nhận là đau, khóc một trận rồi thôi. Cố tỏ ra tàn nhẫn, lạnh lùng làm cái gì cho khổ mình ra? Mày đang mặc cái áo không vừa với mình đấy, người ngoài nhìn vào thấy buồn cười lắm, biết không?

Nó chỉ tay vào ngực tao:

– Cái bản chất của mày là thằng thật thà, cục mịch nhưng tốt tính. Mày diễn vai ác không hợp đâu.

– Nhưng hiền thì bị bắt nạt… – Tao lý nhí phản bác.

– Ai bảo mày hiền là ngu? – Mai Anh cắt ngang. – Còn về vụ kiếm tiền bẩn sáng nay…

Nó nhìn thẳng vào mắt tao, giọng nghiêm túc hẳn:

– Ở cái đất Hà Nội này, khôn lỏi thì sống được ngày một ngày hai thôi em ạ. Chứ không ai sống cả đời, không ai giàu bền vững bằng cái trò chăn gà đấy đâu. Mày chém nó 800 nghìn, mày mất đi cái uy tín, mất đi cái lương tâm để ngủ ngon. Cái giá đấy đắt hay rẻ, tự mày tính được.

Nó nâng ly rượu của nó lên.

– Mày muốn ngóc đầu lên, muốn người ta nể, thì phải giỏi thật sự. Chứ làm mấy cái trò mèo mả gà đồng, người ta khinh cho, rồi lại giống như bọn du côn xó chợ thôi. Mày có muốn thành loại người như thế không?

Tao lắc đầu.

Tao không muốn thành thằng khốn nạn. Tao chỉ muốn thành công. Tao đã nhầm lẫn tai hại giữa hai khái niệm đó.

Mai Anh thở dài, giọng dịu xuống:

– Thôi, uống nốt chén này rồi về. Coi như hôm nay xả xui. Mai mở mắt ra làm người tử tế lại từ đầu. Chị mày vẫn ở đây, thằng Khánh, thằng Long vẫn ở đây. Mày không cô độc đâu mà phải xù lông lên cắn càn.

Tao cầm chén rượu lên. Chạm nhẹ vào ly của nó.

– Cảm ơn chị.

Tao uống cạn. Lần này rượu không còn đắng nữa. Nó trôi xuống bụng, làm ấm lại cái ruột gan đang lạnh lẽo của tao.

Tảng đá đè nặng trong lòng mấy ngày qua, từ lúc Ngân đi, bỗng nhiên được nhấc bỏ.

Mai Anh cười, gắp cho tao miếng ngô chiên.

– Ăn đi. Rồi mai sang cài lại Win cho chị. Máy chị dạo này lag lắm, toàn virus.

Tao gật đầu, lau nước mắt bằng ống tay áo.

– Vâng. Miễn phí trọn đời cho chị.

Đêm Hà Nội về khuya sương xuống lạnh buốt. Nhưng ngồi cạnh bếp than hồng và bà chị “đồng bóng” này, tao thấy mình được cứu rỗi.

Tao không phải là tình nhân của nó. Nó cũng không phải là người yêu của tao. Chúng tao là hai kẻ cô đơn, trôi dạt giữa thành phố này, nương tựa vào nhau bằng một sự thấu hiểu rất đời, rất người.

Về đến nhà, tao gục đầu xuống bàn, cơn say ập đến, kéo tao vào giấc ngủ mệt mỏi nhưng bình yên nhất trong suốt mấy ngày qua.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng