Chương 82: Bà chị mặc quần đùi ngắn
Không khí ngoài hành lang vón cục lại. Nóng hầm hập.
Cái mùi mồ hôi ngầy ngậy của Mai Anh lấn át hoàn toàn mùi nấm mốc của vách tường. Ả vừa quăng ra một câu “Chị đi với”, nhẹ bẫng nhưng sức công phá ngang một quả bom ném vào giữa cái kế hoạch leo rank của hai thằng đực rựa.
Tao đứng im. Thằng Khánh bên cạnh cũng há hốc mồm. Mắt nó trố ra, dán chặt vào cái khe ngực đang lấp ló dưới lớp lụa mỏng dính của bà chị hàng xóm.
Tao lấy tay vuốt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán, nhăn mặt, xua tay gạt đi ngay tắp lự.
– Chị đùa à? Bọn em đi Cyber Net.
Tao gắt nhẹ, cố giữ cái giọng tỉnh táo nhất có thể.
– Chỗ đấy toàn đàn ông con trai cởi trần. Chửi thề văng tục ầm ĩ. Khói thuốc lá mù mịt đặc quánh lại cắt ra được thành từng khúc. Không có chỗ cho chị chụp ảnh sống ảo đâu. Ra đấy làm cái gì?
Thằng Khánh sực tỉnh, gật đầu lia lịa phụ họa theo tao.
Mai Anh đéo quan tâm đến ba cái logic thực tế ấy. Nóng quá rồi. Ả bước tới thêm nửa bước. Khoảng cách thu hẹp đến mức tao cảm nhận được hơi thở nóng hổi của ả phả vào vai tao.
Ả đưa bàn tay với bộ móng vuốt sơn đỏ chót ra, túm lấy vạt áo phông của tao. Lắc lắc.
– Nhưng phòng chị nóng lắm. Mất điện thế này chị chết ngạt mất.
Giọng ả nhõng nhẽo, hơi nhừa nhựa. Cái điệu bộ nửa đùa nửa thật của một người đàn bà thừa biết mình có sức sát thương đến đâu.
– Chị ra đấy làm gì kệ chị. Bọn mày cứ chơi của bọn mày thôi. Đi mà nhóc…
Cái từ “nhóc” kéo dài ra. Vạt áo phông của tao bị kéo căng. Lồng ngực tao phập phồng. Cái sức nóng từ người ả truyền sang, cộng với cái nền nhiệt độ hơn ba mươi lăm độ của đêm đầu hè Hà Nội làm tao thấy ngột ngạt đéo chịu nổi.
Tao chép miệng. Bất lực.
Đôi co với đàn bà lúc nửa đêm là cái trò ngu xuẩn nhất làm tốn thời gian. Tao chỉ muốn nhanh chóng chui vào phòng máy lạnh.
– Đi thì đi.
Tao hạ giọng. Nhưng ngay lập tức, ánh mắt tao quét một dọc từ trên xuống dưới cái giao diện của ả. Áo hai dây lụa mỏng tang. Quần đùi lanh ngắn cũn cỡn. Da thịt phơi bày quá nửa dưới ánh đèn flash điện thoại nhợt nhạt.
Cái bản năng sở hữu ngầm của một thằng đàn ông tự động bật lên. Tao không phải thằng nhóc ngày xưa nữa. Tao có quyền lên tiếng.
– Nhưng bà bị điên à? Ít nhất cũng vào thay bộ đồ tử tế đi. Ăn mặc thế này ra cái hang ổ toàn sói đói đấy, chúng nó nhai cả xương bà mất.
Mai Anh khựng lại. Ả nhìn tao. Khóe môi hơi cong lên. Ả bĩu môi một cái rõ dài, lầm bầm trong họng:
– Gớm. Làm như phụ huynh người ta không bằng. Đợi tí!
Nói xong, ả quay gót, đẩy cửa bước vào phòng.
Hành lang tối om trở lại.
Thằng Khánh đứng cạnh tao nãy giờ im thít, bỗng nhiên huých cùi chỏ một cú đau điếng vào mạng sườn tao.
Nó ghé sát tai tao, hơi thở sặc mùi thuốc lá. Giọng nó đặc quánh lại, khàn khàn vì kìm nén.
– Đcm. Con mụ này mà không tỏ rõ ý đồ thích mày thì tao thề tao đưa lên thớt cmn từ lâu rồi. Ngon vãi lìn. Tao nãy giờ phải quay mặt đi chỗ khác cho đỡ thèm.
Tao trừng mắt nhìn nó trong bóng tối. Đẩy vai nó ra.
– Bớt tinh trùng thượng não lại. Lát ra đấy lo mà gank cho tao.
Khánh hừ một tiếng, lầm bầm chửi thề rồi quay mặt ra hướng cầu thang.
Hai phút sau. Cánh cửa phòng 305 mở ra.
Mai Anh bước ra.
Nó bảo thay đồ “kín đáo”, nhưng cái định nghĩa kín đáo của nó chọc mù mắt tao.
Ả mặc một cái áo phông form rộng màu đen, to bùng thình, trùm quá mông. Bên dưới là một cái quần short jeans rách te tua, ngắn đến tận bẹn. Cái áo dài che khuất cái quần. Nhìn qua, ả y hệt như đéo mặc quần. Cặp chân dài miên man, trắng lóa đập thẳng vào mặt hai thằng tao.
Tao vuốt mặt. Bó tay toàn tập.
– Kín của bà đấy à? – Tao càu nhàu, rọi đèn flash từ đầu xuống chân.
Mai Anh xỏ chân vào đôi sneaker trắng, tỉnh bơ:
– Thế này là kín nhất trong tủ đồ mùa hè của chị rồi. Đi thôi. Kêu ca lắm.
Ba người lục tục đi xuống cái cầu thang xoắn ốc tối om. Mùi ẩm mốc của vách tường xộc vào mũi.
Tao đi trước soi đèn, Mai Anh đi giữa, thằng Khánh đi chốt đoàn.
Vừa đi, tao vừa cố đẩy ả ra khỏi cái vụ này lần cuối.
– Mà em nói thật, chị ra xem bọn em chơi game thì chán lắm. Bọn em cày cuốc, hò hét, có khi ngồi đến sáng mới về. Chị ngồi nhìn không khéo lại buồn ngủ lăn quay ra ghế.
Mai Anh đang bước xuống bậc thang, bỗng nhiên dừng lại.
Ả nhìn hai thằng tao. Ánh mắt ả lóe lên trong bóng tối. Một sự tinh quái và tự tin tột độ.
– Ai bảo chị ra xem?
Tao khựng lại. Thằng Khánh đằng sau cũng phanh gấp, suýt đâm sầm vào lưng Mai Anh.
– Mấy đứa chơi trò gì? Chị cũng biết chơi game mà. – Mai Anh hất hàm.
Thằng Khánh buột miệng, giọng đầy vẻ coi thường:
– Liên Minh Huyền Thoại. Bà chị biết đéo đâu mà chơi.
Mai Anh bật cười khanh khách. Tiếng cười lanh lảnh vang dội trong cái gầm cầu thang chật hẹp. Ả vỗ tay cái đét.
– Ui zời tưởng trò gì cao siêu. Nãy đứng trong phòng nghe mày gọi điện cho thằng Long thằng Tùng. Là 4 thằng rồi nhỉ?
Ả hất tóc sang một bên vai.
– Để tao 1 slot nhé. Thế là tròn team 5. Đỡ phải ghép trận với bọn ất ơ.
Tao đứng hình. Khánh há hốc mồm.
Bốn mắt hai thằng đực rựa nhìn nhau chằm chằm trong ánh sáng yếu ớt của cái đèn flash. Chữ “Liên Minh” và cái giao diện hot girl áo giấu quần, nước hoa nồng nặc này đéo thể nào khớp nhau trong đầu bọn tao lúc bấy giờ.
Mai Anh lách qua người tao, bước xuống nốt mấy bậc thang cuối cùng, đi thẳng ra sân để xe.
– Nhanh lên mấy ông tướng! Tụt huyết áp vì nóng rồi đây này!
Ra đến bãi xe. Hơi nóng từ mặt sân gạch phả ngược lên, quấn lấy bắp chân. Giống hệt cái cách thành phố này đang nhốt chặt bọn tao trong một cái lò sấy khổng lồ.
Chỉ có hai con xe. Xe Wave xanh nhớt của tao và Wave cùi bắp của thằng Khánh.
Thằng Khánh nhanh như chớp. Nó cắm chìa khóa, nhảy phóc lên con xe của nó. Nó nháy mắt với tao một cái cực kỳ đểu cáng.
– Tao đi trước lấy máy nhé! Dãy 5 máy Vip sợ hết chỗ. Mày đèo bà chị đi sau!
Chưa đợi tao chửi, nó rồ ga. Tiếng pô bạch bạch nổ giòn giã, nó vọt thẳng ra ngoài ngõ, mất hút vào dòng đường.
Còn lại tao và Mai Anh.
Tao dắt con Wave ra. Đội cái mũ bảo hiểm nửa đầu.
Mai Anh trèo lên yên sau.
Trời tối đen. Đường Cầu Giấy vắng xe nhưng mặt đường vẫn lồi lõm những nắp cống và ổ gà.
Tao vào số, vít ga. Con xe lao đi trong màn đêm oi bức. Gió tạt vào mặt không mang theo chút hơi mát nào, chỉ toàn khói bụi.
Đến đoạn đường xóc, con xe nảy lên một nhịp.
Mai Anh mất đà. Để giữ thăng bằng, ả tự nhiên vòng cả hai tay lên phía trước, ôm chặt lấy eo tao.
Tao cứng đờ người. Cổ tay tao siết chặt lấy tay ga.
Hơi nóng từ vòng một mềm mại của ả áp sát vào lưng tao qua lớp áo phông mỏng dính. Da thịt cọ xát. Mỗi nhịp xe xóc, cái sự mềm mại ấy lại ép chặt thêm một chút. Mùi nước hoa và mùi mồ hôi đàn bà quyện vào nhau, bị gió cuốn lên, xộc thẳng vào mũi tao.
Lồng ngực tao đập thình thịch. Nhịp đập dội thẳng vào xương sườn.
Tao cắn chặt răng, mắt nhìn trừng trừng vào dải phân cách giữa đường.
Xe lao vút đi trong màn đêm rực lửa của mùa hè. Đéo biết đêm nay, khi bốn thằng đực rựa cục súc và một “nữ hoàng” này bước vào cái Cyber Net kia, cái nhà chòi đó sẽ bị lật tung lên như thế nào.