Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 23: Người lạ trong phòng 304​

Cái USB kim loại của thằng Long nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay tao, lạnh ngắt nhưng mang lại một sự tự tin khó tả.

Mấy hôm nay tao đi lại trong khu trọ với cái đầu ngẩng cao hơn một chút. Không phải vì tao cao thêm xăng-ti-mét nào, mà vì cái ví đã bớt rỗng và trong túi có “hàng nóng”. 16GB dữ liệu bản quyền, giáo trình tiếng Anh xịn sò, và quan trọng nhất là bộ cài Win sạch sẽ không virus. Đây là tấm vé thông hành để tao đường hoàng bước sang phòng 304 mà không mang tiếng là thằng thợ vặt kiếm cơm.

Tao đứng trước cái gương nứt góc, vuốt lại mái tóc đã được cắt tỉa gọn gàng hơn (cũng là tác phẩm của thằng Khánh, dù nó cắt nham nhở như chó gặm). Tao chỉnh lại cổ áo sơ mi. Không phải cái áo cháo lòng của thằng Dũng nữa, tao mới mua một cái áo phông có cổ màu xanh than ở chợ Nhà Xanh, hàng fake loại 1 nhưng lên dáng cũng ra gì phết.

Tao hít sâu một hơi. Mùi nước xả vải rẻ tiền trên áo quyện với mùi xà phòng Lifebuoy tạo thành một thứ hương vị “sạch sẽ” nhân tạo.

Mục tiêu: Sang phòng Ngân. Lý do: Tặng tài liệu tiếng Anh để cảm ơn bát canh cua hôm nọ. Động cơ thực sự: Nhìn mặt nó một cái, nói vài câu chuyện tào lao để thấy đời bớt nhạt.





Tao bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại nhẹ nhàng.

Hành lang vắng lặng. Bây giờ là 8 giờ tối. Giờ vàng.

Tao tiến về phía phòng 304. Đang định giơ tay gõ cửa thì chân tao khựng lại như đạp phải đinh.

Trước cửa phòng nó. Bên cạnh đôi dép bông hình con heo quen thuộc, có thêm một vật thể lạ.

Một đôi giày Converse cổ cao màu đen.

chuyen doi thang an 12 (4)

Tao nheo mắt nhìn kỹ. Không phải hàng Thượng Đình 150 nghìn ngoài chợ. Chất vải canvas dày dặn, logo ngôi sao bên hông sắc nét, đế cao su trắng ngà chứ không trắng bệch dại dại. Giày xịn. Size to, chắc chắn là 40 hoặc 41.

Giày nam.

Máu nóng trong người tao dồn lên mặt rồi tụt nhanh xuống gót chân. Cái USB trong tay bỗng nhiên nặng như cục chì.

Cánh cửa phòng 304 khép hờ, không đóng chặt. Một khe sáng nhỏ hắt ra ngoài hành lang tối tăm.

Bên trong có tiếng cười nói.

– Cái này phải làm mạnh vào, cứ rón rén thế bao giờ mới xong. – Một giọng nói lạ hoắc vang lên. Giọng có vẻ hơi trầm, nghe sặc mùi ra lệnh.

– Từ từ thôi, đau… chặt quá không rút ra được. – Tiếng của Ngân. Giọng nó nghe vừa nũng nịu vừa căng thẳng.

Tao đứng chết trân. Đầu óc tao, vốn dĩ đã đen tối vì ở chung với thằng Khánh, bắt đầu vẽ ra những kịch bản tồi tệ nhất. Trai đơn gái chiếc. Phòng đóng kín (dù hờ hờ). Giày xịn vứt ngoài cửa. Những âm thanh nhạy cảm.

Tao lùi lại một bước. Cái sự tự tin vay mượn từ cái USB và bộ quần áo mới tan biến sạch sẽ như hơi nước gặp nắng.

Hóa ra, tao vẫn chỉ là thằng ảo tưởng. Tao nghĩ bát canh cua là tín hiệu? Không, với người ta đó chỉ là bố thí cho thằng hàng xóm nghèo đói. Còn “người thật” của nó là chủ nhân đôi Converse kia kìa.

Đáng lẽ tao nên quay đầu chạy biến về phòng. Nhưng cái tính tò mò ngu ngốc cộng với sự cay cú khiến tao làm một việc dở hơi.

Tao gõ cửa. “Cộc cộc”.

Tiếng cười nói bên trong im bặt.

– Ai đấy? – Giọng Ngân vọng ra.

Cánh cửa mở rộng. Ngân xuất hiện.

Nó mặc cái váy ngủ dài quá đầu gối, tóc búi cao lòa xòa. Mặt nó hơi đỏ, trán lấm tấm mồ hôi. Nó nhìn tao, ánh mắt ngạc nhiên tột độ.

Tao liếc nhanh qua vai nó vào trong phòng. Chỉ thấy một góc giường bừa bộn chăn gối và… một cái lưng người đang cúi xuống làm gì đó dưới sàn.

– Anh An? Có chuyện gì không ạ? – Ngân hỏi, tay giữ cánh cửa như sợ tao xông vào.

Tao nuốt nước bọt, giấu vội cái USB ra sau lưng. Cái thứ vũ khí “trí tuệ” này giờ trở nên lố bịch vãi chưởng trước sự hiện diện của một thằng đàn ông khác trong phòng nó.

– À… không. Anh định sang… mượn cái chổi. Bên phòng anh vỡ cái cốc.

Một lý do ngu xuẩn nhất thế kỷ. Nhưng tao không nghĩ ra được cái gì khá hơn.

– Chổi ạ? Đợi em tí.

Ngân quay vào trong. Cái bóng người kia cũng ngẩng lên nhìn ra cửa. Tao không kịp nhìn rõ mặt, chỉ thấy một mái tóc ngắn cũn cỡn, nhuộm màu khói sáng chưng. Dân chơi rồi.

Ngân đưa cái chổi chít cho tao.

– Đây anh. Dùng xong cứ để cửa nhé.

– Ừ. Cảm ơn em. Xin lỗi làm phiền… hai bạn.

Tao nhấn mạnh hai chữ cuối, giọng chua loét như dấm mẻ. Cầm cái chổi, tao quay lưng đi thẳng, không dám ngoái lại nhìn đôi Converse kia thêm một lần nào nữa.

Về đến phòng, tao vứt cái chổi vào góc nhà. Tiếng cán chổi va vào tường *cạch* một cái khô khốc.

Thằng Khánh chưa về. Căn phòng trống hoác. Dàn máy tính vẫn nhấp nháy đèn led xanh đỏ một cách vô tri.

Tao ngồi phịch xuống cái ghế xoay rách, ném cái USB lên mặt bàn.

Nó trượt đi một đoạn rồi dừng lại bên cạnh gói thuốc lá dở dang.

Tao nhìn nó, cười nhạt. Mày tưởng có tí tri thức, có tí tiền trả nợ là mày ngang hàng với người ta à An? Mày nhầm to. Người ta cần những thằng đi giày xịn, tóc nhuộm khói, biết “làm mạnh tay”. Chứ người ta cần quái gì cái bộ cài Win dạo của mày.

Tao với bao thuốc, rút một điếu châm lửa.

Khói thuốc bay lên, quẩn quanh dưới ánh đèn tuýp. Tao nhìn con thiêu thân đang lao đầu vào bóng đèn nóng rực trên trần nhà. Nó cứ đập cánh phành phạch, rớt xuống, rồi lại lao lên. Ngu ngốc và cố chấp.

Tao cũng thế thôi.

Cái cảm giác thất vọng này nó không đau đớn như lúc bị lừa tiền hay bị đói. Nó âm ỉ, khó chịu, làm tao thấy mình hèn đi mấy phần.

“Rầm rầm rầm!”

Tiếng đập cửa dồn dập làm tao giật bắn mình, rơi cả tàn thuốc xuống quần đùi.

– Anh An! Anh An ơi!

Giọng Ngân. Nghe hốt hoảng vãi linh hồn.

Tao bật dậy, lao ra mở cửa. Trong đầu nghĩ ngay đến cảnh tượng đánh ghen hay cãi vã gì đó bên kia.

Ngân đứng trước cửa, mặt tái mét, tay chân luống cuống.

– Anh sang giúp em với! Nhanh lên!

– Sao? Thằng kia làm gì em à? – Tao gồng người lên, máu anh hùng rơm nổi dậy. Tao sẵn sàng sang đấm nhau dù biết mình yếu nhớt.

– Không! Con gián! Nó bay!

Tao chưng hửng.

– Hả?

– Con gián to lắm! Nó bay đậu lên cái tủ quần áo rồi! Em sợ lắm, con Tú nó cũng sợ, hai đứa không dám bắt!

Tao nhìn bộ dạng run rẩy của nó, rồi nhìn sang phòng 304.

– Thế… bạn em đâu? Thằng… thằng đi giày Converse ấy?

Ngân ngớ người ra một giây, rồi nó kéo tay tao lôi xềnh xệch sang phòng.

– Vào đây đi, hỏi han gì tầm này!

Tao bị lôi vào “hiện trường”.

Căn phòng lộn xộn hơn mọi khi. Trên sàn nhà ngổn ngang mấy thùng các-tông đang bóc dở. Và đứng trên cái ghế nhựa, tay cầm cái dép lăm lăm, là “thằng tình địch” của tao.

Nó quay lại.

Mái tóc ngắn màu khói. Áo phông rộng thùng thình. Quần bò rách gối te tua.

Nhưng khuôn mặt thì… thanh tú vãi chưởng. Môi son đỏ chót. Ngực – dù bị cái áo rộng che đi – vẫn lấp ló đường cong con gái.

Nó nhìn tao, nhăn mặt:
– Anh là An hả? Giết hộ con “tiểu cường” kia cái. Nó vừa bay sạt qua mặt tôi, tởm vãi.

Tao đứng hình mất 5 giây.

Đây là con gái.

Một đứa con gái tomboy (hoặc phong cách unisex gì đó).

Đôi giày Converse size 40 – 41 kia chắc là gu thời trang over-size của nó. Còn cái vụ “làm mạnh tay” lúc nãy… chắc là đang cạy nắp thùng đồ hay lắp cái gì đấy.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng tao, nhưng lần này không phải là sự ghen tuông hay thất vọng. Nó là sự vỡ òa. Một cảm giác nhẹ nhõm đến mức tao muốn hét lên.

Tao nhìn con gián đang vểnh râu trên nóc tủ. Tự nhiên thấy nó đáng yêu lạ lùng. Nó không phải là quái vật, nó là thần Cupid trá hình.

– Được rồi. Tránh ra để chuyên gia xử lý.

Tao vớ lấy tờ báo cũ cuộn tròn lại. Bước tới với phong thái của một dũng sĩ diệt rồng.

“Bép!”

Một phát trúng đích. Con gián rơi xuống sàn, giãy đành đạch. Tao bồi thêm một phát nữa cho nó đi hẳn, rồi lấy giấy ăn hót gọn vứt vào thùng rác.

– Xong.

Hai đứa con gái thở phào nhẹ nhõm, trèo xuống khỏi ghế.

– Khiếp, cảm ơn ông anh nhá. – Con bé tóc khói vỗ vai tao cái bốp, lực tay mạnh chả kém gì đàn ông. – Tôi là Tú, bạn thân con Ngân. Mới đi du lịch về, qua đưa quà với lắp cho nó cái kệ sách mới mua. Cái kệ gỗ chết tiệt chặt quá đóng mãi không vào.

Nó chỉ tay vào cái kệ gỗ đang lắp dở dưới sàn.

Hóa ra là lắp kệ. “Làm mạnh tay” là đóng cái chốt gỗ.

Tao cười. Nụ cười không thể kìm nén được, nó cứ toe toét ra tận mang tai.

– Chào Tú. Anh là An, hàng xóm. Tưởng… tưởng Ngân có bạn trai đến chơi.

Ngân đang rót nước mời tao, nghe thế thì quay lại, mặt đỏ bừng:
– Bạn trai gì chứ… Em làm gì có người yêu.

Câu nói ấy vang lên trong tai tao như một bản nhạc giao hưởng thính phòng hay nhất từng được viết ra.

Không có người yêu.

Tao cầm cốc nước, uống một hơi cạn sạch. Nước lọc mà ngọt như nước mía.

– Thế à? Anh thấy đôi giày to đùng ngoài cửa, cứ tưởng…

– À, giày của con Tú đấy. Nó chân to, lại thích đi giày rộng cho thoải mái. – Ngân cười khúc khích.

Tú nhìn tao, nheo mắt đầy ẩn ý:
– Sao? Tưởng bạn trai nên ghen à? Hay định sang đánh ghen?

– Đâu… đâu có. Anh sang mượn chổi mà.

Tao chối bay chối biến, nhưng mặt chắc đỏ hơn cả gấc chín.

– Thôi, anh về đây. Hai đứa cứ tự nhiên. Cần gì cứ gọi anh.

Tao bước ra cửa, chân sáo đá lách cách.

Về đến phòng mình, tao đóng cửa lại, dựa lưng vào đó rồi trượt dần xuống đất. Tao ôm mặt cười khùng khục một mình trong bóng tối.

Cái cảm giác này còn sướng hơn cả lúc cầm tờ 200 nghìn tiền công đầu tiên.

Tao nhìn cái USB vẫn nằm chỏng chơ trên bàn.

Ngày mai. Nhất định là ngày mai tao sẽ mang sang tặng nó. Và lần này, tao sẽ không cần phải viện cớ mượn chổi hay giết gián nữa.

Tao đứng dậy, cầm cái USB lên, lau sạch bụi.

Đời tự nhiên đẹp thế không biết. Kể cả con gián chết bẹp trong thùng rác kia cũng có giá trị của nó.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng