Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 102: Khởi động Studio

Nắng sáng thứ Hai hắt qua ô cửa kính cường lực của tầng một, rọi một vệt sáng chói lóa lên nền gạch hoa.

Mùi lẩu nướng ám khói của đêm qua đã bay sạch bách. Đám khách khứa xóm trọ cũ lục tục xách đồ ra về. Anh Khang dắt con xe máy ra cổng, chị Thư khệ nệ ôm cái túi hoa quả thừa đi theo sau.

Tao đứng khoanh tay dựa vào tường, nhìn ra cửa.

Chị Hoa xỏ chân vào đôi guốc cao gót. Chị mặc một cái áo sơ mi lụa màu mận chín, chân váy bút chì bó sát. Tóc búi cao gọn gàng. Lớp trang điểm trên mặt che giấu hoàn hảo mọi dấu vết của sự mệt mỏi.

Không có một chút xộc xệch, dính dấp nào của đêm qua. Người đàn bà này giờ đứng thẳng lưng, đĩnh đạc và ráo hoảnh như một giám đốc đi họp hội đồng quản trị.





Chị xách cái túi da lên, quay lại nhìn tao.

– Về nhé cu An. Hẹn gặp lại.

Giọng chị dõng dạc, rõ ràng. Khi ánh mắt chị lướt qua mặt tao, đuôi mắt chị khẽ giật nhẹ. Một cái nháy mắt cực kỳ nhanh. Nó xẹt qua chỉ trong phần mười giây, đủ để tao bắt được, nhưng đéo ai xung quanh kịp thấy.

Tao gật đầu. Mặt tỉnh bơ.

– Chị đi đường cẩn thận.

Tiếng guốc gõ cộp cộp xa dần rồi chìm vào những âm thanh hỗn độn khác.

Tao đút hai tay vào túi quần, quay lưng bước về phía khu bếp. Ở bọn tao, những kẻ bươn chải kiếm cơm đều được trang bị một cái công tắc lật mặt hoàn hảo. Đêm qua là đêm qua. Sáng nay, mặt trời lên, cái hợp đồng thể xác tự động vô hiệu hóa. Sự sòng phẳng tàn nhẫn này làm tao thấy nhẹ nhõm vãi lìn.

Căn nhà bốn tầng vắng hoe. Thằng Khánh đã phóng xe ra cửa hàng từ sớm để cài nốt cái server cho khách. Chị Lan xách túi đi làm.

Tao đứng trước cái kệ bếp, xé gói cà phê G7 đổ vào cốc, rót nước sôi. Hơi nước bốc lên mang theo mùi cà phê ngai ngái, ngòn ngọt.

Tiếng dép lê loẹt quẹt vang lên từ cầu thang.

Mai Anh lững thững đi xuống.

Ả mặc một bộ đồ ngủ lụa mỏng te màu da người. Cái quần đùi ngắn cũn cỡn. Hai sợi dây áo trễ nải rớt xuống tận bắp tay, phơi ra một mảng lưng trần và rãnh ngực trắng lóa. Ả ngáp ngắn ngáp dài, tay vò vò mái tóc uốn xoăn đang rối bời.

Ả đi thẳng đến chỗ cây nước lọc, lấy cái cốc thủy tinh rót một cốc nước đầy.

Mai Anh đứng tựa lưng vào quầy đá bếp, ngay sát chỗ tao đang khuấy cà phê. Ả không có vẻ gì là ái ngại hay ý tứ che đậy cái giao diện hớ hênh của mình trước mặt một thằng con trai.

Ả nhấp một ngụm nước. Cặp mắt kẻ đuôi sắc lẹm, lúng liếng nhìn tao chằm chằm.

– Đêm qua có về nhà không đấy?

Ả cất giọng. Lời nói kéo dài, lả lơi và sặc mùi khiêu khích.

– Hay lại over night với người đẹp kia luôn rồi? Trông cái tướng đi tiễn gái đêm qua mẫn cán thế cơ mà.

Tao ngừng tay khuấy thìa. Tiếng lanh canh va vào thành cốc im bặt.

Tao bưng cốc cà phê lên, nhấp một ngụm. Đắng nghét. Tao nhìn thẳng vào mặt ả, không chớp mắt.

– Không bạn ơi.

Tao đáp, giọng đều đều, lạnh tanh.

– Tôi về tôi ngáy o o có khi trước cả bạn ý chứ. Ai rảnh đâu mà còn đi đây đi đó.

Mai Anh khựng lại một nhịp. Ả đặt cốc nước xuống bàn đá.

Bất thình lình, ả rướn người tới. Khuôn mặt ả kề sát rạt vào mặt tao. Ả hít một hơi thật sâu ngay phần cổ áo tao.

– Ờ.

Ả kéo dài giọng, khóe môi cong lên thành một nụ cười ranh mãnh.

– Cũng có vẻ thành thật đấy. Người không có mùi lạ.

Nói xong, hai ngón tay với bộ nail nhọn hoắt của ả vươn ra, véo một phát rõ đau vào má tao. Một đòn trả thù vụn vặt cho cái cú véo má của tao ở phòng khách hôm qua.

Mai Anh cười khanh khách, quay gót định đi thẳng lên cầu thang. Cái hông ả lắc lư dưới lớp lụa mỏng dính.

Tao đứng im. Đặt cốc cà phê xuống mặt đá bếp.

Tay phải tao vung lên.

Đét.

Một âm thanh vang giòn, chát chúa dội vào bức tường ốp gạch men của khu bếp.

Bàn tay tao vỗ thẳng vào cái mông đang ngoắt ngoe dưới lớp quần lụa ngắn tũn của ả. Lực đánh không nhẹ, đủ để in một vệt đỏ.

Mai Anh giật bắn người, suýt đánh rơi cái cốc thủy tinh cầm trên tay. Ả quay ngoắt lại, mắt trợn tròn, mồm há hốc.

Tao đút hai tay vào túi quần, mặt không biến sắc.

– Này. Bây giờ ở chung nhà như này, bà ăn mặc cho kín đáo vào tí.

Tao hất hàm, giọng gằn xuống, thô bạo và trần trụi.

– Cứ thế này lượn lờ trước mặt tôi, có ngày tôi nướng thịt bà đấy. Đừng có đùa.

Mai Anh đứng sững mất hai giây. Má ả đỏ lựng lên. Nhưng ả không chửi bới, cũng không làm ầm lên. Ả cắn môi dưới, liếc tao một cái cháy mặt, rồi xách váy chạy nhanh lên cầu thang. Tiếng dép lẹp bẹp nện xuống bậc gỗ mất hút.

Tao quay lại cầm cốc cà phê lên. Nhấp thêm một ngụm.

Ở cái nhà này, phải thiết lập rõ ràng ranh giới của sự kiểm soát. Không rạch ròi, sớm muộn gì cũng chết chìm trong cái đống rắc rối đàn bà.

Buổi chiều.

Khoảng không gian tầng một được trưng dụng tối đa.

Tao, Khánh và Long đang tụ tập dưới nhà. Cái nền gạch hoa ngổn ngang dây điện, ổ cắm và keo dán.

Bọn tao đang dựng một cái studio “cây nhà lá vườn”.

Thằng Khánh đang hì hục cắt mấy tấm xốp trắng, bọc giấy bạc nướng cá bên ngoài để làm tấm hắt sáng. Tao vặn một cái bóng đèn halogen 500W vào cái chui nhôm tự chế. Bật công tắc lên.

Ánh sáng vàng khè, chói lóa rọi thẳng xuống mặt bàn gỗ ép đã được phủ một lớp vải nhung đen tuyền. Hơi nóng từ cái bóng đèn tỏa ra hầm hập, táp vào mặt rát buốt.

– Xong. Đưa cái ốp iPhone 5 qua đây test thử xem nào.

Tao ra lệnh.

Long moi trong thùng carton ra một cái ốp lưng đính đá lấp lánh, ném cho thằng Khánh.

– Mày cầm thử vào giữa khung hình tao xem. – Long giơ cái điện thoại lên, căn góc quay.

Thằng Khánh thò cánh tay vào dưới ánh đèn halogen.

Tao nhìn vào màn hình điện thoại của Long. Chửi thề một câu.

Cánh tay thằng Khánh đen nhẻm, lông lá lởm chởm. Những vết sẹo mờ mờ do đánh nhau và vết xước do vặn ốc vít hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn công suất lớn. Bàn tay thô kệch cầm cái ốp lưng hồng phấn đính đá trông tởm lợm đéo chịu được.

– Đcm, tắt đi. – Khánh rụt tay lại, gãi đầu. – Đưa cái tay tao lên hình thì bán cho chó nó mua. Trông như tay vượn.

Long hạ điện thoại xuống, đẩy gọng kính.

– Phải có gái xinh. Tay thon, móng đẹp, cầm ốp lượn lờ. Giọng phải ngọt xớt thì bọn trẻ ranh mới bấm vào xem. Có người xem thì mới ra đơn được.

Tao nhìn cái tấm xốp dán giấy bạc nham nhở dưới đất. Ánh đèn halogen hắt hơi nóng hầm hập vào gáy.

Trong đầu tao nảy số nhanh như chớp.

Tao rút điện thoại ra, bấm số. Không cần suy nghĩ đến giây thứ hai.

– Alo. Xuống tầng một.

Đầu dây bên kia Mai Anh còn đang ngái ngủ.

– Gì đấy? Chị đang đắp mặt nạ.

– Bóc mặt nạ ra, trang điểm vào. Thay bộ nào đẹp vào, nhưng không được lố lăng quá. Xuống đây làm mẫu quay video bán hàng. Ba mươi nghìn một video, doanh thu trên mỗi cái ốp bán ra chia cho bà mười phần trăm. Xuống ngay.

Tao cúp máy.

Sự hợp tác kinh tế xóa bỏ mọi sự ngượng ngùng của cú vỗ mông buổi sáng.

Mười lăm phút sau. Tiếng gót giày nện xuống bậc cầu thang lộc cộc.

Mai Anh xuất hiện.

Ả diện một chiếc áo trễ vai màu trắng, vừa đủ khoe mảng da thịt mịn màng và xương quai xanh thanh mảnh, nhưng tuyệt đối không phản cảm. Tóc được uốn lọn buông xõa tự nhiên. Lớp trang điểm trên mặt cực kỳ bắt sáng.

Ả bước vào vùng sáng của cái bóng đèn halogen.

– Quay kiểu gì đây mấy ông nội? – Mai Anh cầm cái ốp lưng đính đá lên, lật qua lật lại.

– Cầm ốp. Đưa sát vào ống kính. Nói mấy câu khen ngợi chất liệu, kiểu dáng. Giọng dẹo dẹo vào một tí. – Thằng Long chỉ đạo, giơ điện thoại lên. – Sẵn sàng chưa? Ba, hai, một. Diễn!

Ngay khi thằng Long bấm nút đỏ.

Mai Anh lột xác.

Cái giọng điệu the thé, chanh chua, hay bắt nạt tao hàng ngày biến mất hoàn toàn.

– Hello các tình yêu! Hôm nay Alo Phụ Kiện vừa cập bến một siêu phẩm ốp lưng đính đá cực kỳ sang chảnh luôn nha…

Giọng ả ngọt như mía lùi. Mượt mà. Không vấp một chữ.

Hai bàn tay với bộ móng sơn gel bóng lộn nâng niu cái ốp nhựa nhập mười lăm nghìn đồng như thể nó là một món hàng hiệu đắt giá. Ả nghiêng đầu, chớp mắt, khóe môi nở một nụ cười nũng nịu chết người về phía ống kính.

Tao đứng khoanh tay ở góc tối.

Ánh đèn halogen 500W nóng rực, đốt cháy không khí xung quanh. Nó chói lóa, nó giả tạo, nhưng nó bao trùm lên cái ốp lưng nhựa một vẻ lấp lánh đầy mê hoặc.

Tao nhìn Mai Anh đang uốn éo trước ống kính.

Ả không còn là một bà chị phiền phức hay một đối tượng để vờn bắt nhục dục nữa. Qua lăng kính của cái điện thoại thằng Long, ả đang tỏa ra một thứ từ trường hút tiền cực mạnh.

Ả là một cái cây rụng ra tiền. Một mỏ vàng lộ thiên mà tao vừa đào trúng.

Thằng Long hạ điện thoại xuống. Bấm lưu video. Nó ngước lên nhìn tao. Thằng Khánh cũng quay sang.

Ba thằng đực rựa nhìn nhau. Trong ánh mắt của ba thằng, một thứ tham vọng sắc lẹm bốc lên. Băng chuyền in tiền chính thức được khởi động.

Ánh đèn halogen vẫn tỏa nhiệt hầm hập. Nó thiêu đốt lớp da mặt, nhưng chẳng thằng nào muốn với tay tắt đi.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng