Chương 52: Tôi không sai, là cậu không hiểu
Sáu giờ sáng.
Tiếng bàn chải đánh răng cọ vào hàm răng nghe ken két, thô bạo hơn mọi ngày. Tao nhổ bọt kem trắng xóa xuống lỗ thoát nước, nhìn dòng nước xoáy trôi tuột đi, mang theo cả cái sự khó chịu đang ứ nghẹn trong cổ họng từ tối qua.
Ngân bước ra.
Vẫn cái thói quen dậy sớm, vẫn bộ dạng gọn gàng ấy. Nhưng hôm nay, không khí xung quanh nó lạnh ngắt. Nó đặt cái chậu rửa mặt xuống thành bể. Một tiếng “kịch” nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Nó không nhìn tao. Nó vặn vòi nước, cúi xuống vục mặt vào, coi tao như không khí.
Tao đứng đó, tay cầm cái khăn mặt vắt vẻo trên vai. Cái cảm giác bị phớt lờ này làm tao nóng máu. Tao không phải thằng An khố rách áo ôm hồi xưa mà phải đứng nép vào tường mỗi khi nó đi qua. Tao là chủ cửa hàng, tao có xe máy riêng, tao kiếm ra tiền. Tại sao tao phải chịu đựng cái thái độ “bề trên” này?
– Cậu định im lặng đến bao giờ? – Tao hỏi, giọng gằn xuống, cố kìm nén sự bực dọc. – Tớ nhắn tin giải thích rõ ràng rồi còn gì?
Ngân ngẩng mặt lên. Nước chảy ròng ròng trên cằm nó. Nó nhìn tao qua hình ảnh phản chiếu trong cái gương vỡ treo trên tường. Ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ chết.
– Tớ bận học. – Nó đáp gọn lỏn, rồi tắt vòi nước, cầm chậu quay lưng đi thẳng.
Tao đứng trơ ra đó.
Bận học? Cái lý do nghe ngứa đít vãi chưởng. Nó bận học hay nó đang làm mình làm mẩy?
Tao đá mạnh vào cái chân bể nước. Đau điếng ngón chân cái nhưng tao mặc kệ. Tao thấy mình bị xúc phạm. Tao đã hạ mình nhắn tin trước, đã giải thích là đi làm việc, thế mà nó vẫn giữ cái thái độ “bà cô” ấy. Nó nghĩ nó là ai?
***
Cả ngày hôm ấy tao không ra cửa hàng. Tao giao cho thằng Tùng trông coi, còn tao ở nhà “điều hành từ xa” qua camera. Thực chất là tao nằm nhà chờ cơ hội để nói chuyện cho ra ngô ra khoai.
Cái tôi của tao đang phồng lên to tướng. Tao cảm thấy mình đang gánh vác cả một “sự nghiệp”, lo toan đủ thứ tiền nong, quan hệ, còn nó chỉ việc ngồi học và… giận dỗi vặt vãnh. Đàn bà đúng là sinh vật thiển cận.
Năm rưỡi chiều. Ngân đi học về.
Tao đứng đợi sẵn ở cầu thang tầng 2, chỗ chiếu nghỉ tối om.
Ngân đi lên, tay ôm chồng sách, bước chân nặng nề. Thấy tao đứng chắn đường, nó khựng lại, định lách qua đi tiếp.
Tao giơ tay chặn ngang.
– Đứng lại đã. Nói chuyện một tí.
Ngân thở dài, nép người vào tường để tránh cánh tay tao:
– Tớ mệt. Để sau đi.
– Không sau gì cả. Ngay bây giờ. – Tao ép sát vào, nhìn thẳng mặt nó. – Cậu bị làm sao thế? Tớ đi làm ăn, đi kiếm tiền chứ có phải đi chơi gái đâu mà cậu thái độ?
– Tớ không thái độ. Tớ chỉ thấy… không cần thiết phải nói nữa.
– Sao lại không cần? – Tao cao giọng. – Cậu có biết nhờ cái chuyến đi buôn hôm qua, nhờ quan hệ với bà Mai Anh mà cửa hàng mới có lãi không? Nhờ thế tớ mới có tiền mua cái xe máy này để chở cậu đi lượn đấy. Cậu phải nhìn rộng ra chứ? Sao cứ chăm chăm vào cái yên xe rồi ghen tuông vớ vẩn thế?
Tao tuôn ra một tràng. Những lý lẽ này tao đã nhẩm đi nhẩm lại trong đầu cả ngày nay. Nó logic, nó thực tế, và nó đầy sức nặng của đồng tiền. Tao đang hy sinh, đang nỗ lực vì cái tương lai có “nhà vệ sinh khép kín” mà hai đứa từng nói, thế mà nó không hiểu.
Ngân nhìn tao. Trong ánh sáng lờ mờ của cầu thang, tao thấy mắt nó dao động. Không phải vì thuyết phục, mà vì thất vọng.
Nó lắc đầu nhẹ, cười nhạt.
– An ạ. Cậu nghĩ tớ cần cái xe máy của cậu à?
Câu hỏi nhẹ tênh nhưng như một cái tát vào mặt tao.
– Ý cậu là sao?
– Cậu nghĩ cứ có tiền, có xe là muốn làm gì thì làm, muốn chở ai thì chở, rồi bắt tớ phải thông cảm vì đó là “công việc” à? – Giọng nó vẫn bình thản, nhưng lạnh lùng hơn. – Cậu thay đổi rồi. Cậu tính toán quá. Cậu quy đổi mọi thứ ra lợi ích, kể cả cảm xúc của tớ.
– Tớ tính toán vì ai? – Tao gắt lên. – Vì tớ với cậu chứ vì ai? Không có tiền thì cạp đất mà ăn à?
– Nhưng tớ không cần loại tiền phải đánh đổi bằng sự tôn trọng thế này.
Ngân gạt tay tao ra. Mạnh mẽ và dứt khoát.
– Tránh ra. Tớ về nấu cơm.
Nó bước qua tao, đi lên tầng 3. Tiếng bước chân nó nện xuống bậc thang *cộp cộp*, nghe xa cách vãi chưởng.
Tao đứng chôn chân ở chiếu nghỉ. Máu nóng dồn lên não.
Nó bảo tao tính toán? Nó bảo tao không tôn trọng?
Tao đang cày bục mặt ra để nó không phải ăn mì tôm, để nó có thể ngồi sau xe máy mà không bị người ta khinh, thế mà nó bảo tao thay đổi?
Đúng là đồ trẻ con. Đồ mọt sách không biết mùi đời.
***
Tối hôm đó, tao quyết định “trả đũa”.
Tao không nhắn tin, không gọi điện, cũng không thèm nhìn sang phòng 304.
Tao rủ thằng Khánh, thằng Long đi nhậu.
Nhưng tao không đi ra quán. Tao mua đồ về phòng nhậu. Tao muốn tạo ra tiếng ồn, tạo ra sự vui vẻ giả tạo để chọc tức cái sự im lặng đáng ghét bên kia bức tường.
Cánh cửa phòng tao mở toang. Nhạc nhẽo tứ tung từ cái loa vi tính.
– Zô đi anh em! Hôm nay thằng An bao! Làm ăn phát đạt phải xõa chứ! – Khánh gào lên, cụng ly côm cốp.
Tao ngồi giữa nhà, tay cầm lon bia, cười nói hô hố.
Tao cố tình gọi điện cho Mai Anh, bật loa ngoài oang oang:
– Chị ơi! Lô hàng ốp lông vũ hôm qua bán chạy lắm. Mai chị rảnh không em qua đón đi lấy tiếp nhé? Ừ, tài xế nhiệt tình luôn!
Bên kia đầu dây, Mai Anh cười lả lơi, hưởng ứng nhiệt tình câu chuyện của tao.
Tao liếc mắt sang phòng 304. Cửa đóng kín mít. Không một động tĩnh.
Tao biết thừa nó đang ở trong đấy. Nó đang nghe thấy hết. Tao muốn nó thấy rằng: Không có nó, tao vẫn vui, tao vẫn có nhiều mối quan hệ, và công việc của tao vẫn chạy tốt.
Tao muốn nó phải là người xuống nước trước. Nó phải hiểu ra rằng ở cái xã hội này, thằng đàn ông có sự nghiệp mới là thằng có quyền nói chuyện.
– Uống đi mày! Mặt nghệt ra thế? – Long huých tay tao.
Tao giật mình, uống cạn lon bia. Vị bia đắng ngắt, trôi tuột xuống cổ họng.
Tao cười, nhưng cơ mặt tao cứng đờ.
***
Mười hai giờ đêm.
Căn phòng trở lại là một bãi chiến trường với vỏ lon bia và tàn thuốc lá.
Tao không dọn dẹp. Tao mệt.
Tao cầm cái khăn lau xe, đi xuống.
Con Wave Alpha dựng ở góc, dưới ánh đèn vàng vọt. Tao lau chùi nó một cách tỉ mỉ. Lau từng cái nan hoa, từng vết bụi trên yếm xe.
Đây là thành quả của tao. Là bằng chứng cho sự nỗ lực của tao.
Tao nhìn lên phòng 304. Tắt đèn tối om.
Bình thường giờ này, nếu tao ra ngoài, Ngân sẽ nhắn tin nhắc “ngủ sớm đi”. Hoặc khe cửa sẽ còn ánh đèn học le lói.
Nhưng hôm nay, nó tối đen như mực. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy căn phòng đó.
Tao đứng dựa vào yên xe, nhìn vào khoảng tối đó.
Tự nhiên tao thấy trống rỗng.
Cái cảm giác chiến thắng sau cuộc cãi vã chiều nay, cái sự hả hê khi nhậu nhẹt ồn ào lúc tối… tất cả bay biến đâu mất. Chỉ còn lại một sự hụt hẫng lạ lùng.
Tao có tiền trong ví. Tao có xe máy mới. Tao vừa chứng minh được “bản lĩnh” của mình.
Nhưng tại sao tao lại thấy mình đang thua?
Thua cái gì? Thua sự bướng bỉnh của nó à?
Tao lắc đầu, xua đi ý nghĩ yếu đuối ấy. Tao không sai. Tao làm tất cả vì mục đích tốt. Là nó không chịu hiểu, là nó cố chấp với cái lý tưởng lãng mạn vớ vẩn của nó.
– Cần gì phải xin lỗi khi mình không sai? – Tao lẩm bẩm một mình, tiếng vọng lại trong hành lang vắng nghe khô khốc.
Tao cất cái khăn lau xe, đi vào phòng.
Tao nằm xuống giường, tay gác lên trán.
Tao sẽ đợi. Đợi đến khi nó tự hiểu ra giá trị của những gì tao đang làm. Lúc đấy, nó sẽ phải tự tìm đến tao.
Một suy nghĩ đầy kiêu hãnh và ngu ngốc của thằng con trai vừa mới kiếm được chút tiền lẻ.