Chương 76: Ghen
Mười một giờ đêm. Cái ngõ 165 Cầu Giấy im lìm như một đường hầm hút gió.
Mọi khi, tiếng bô lạch bạch của con Wave sẽ báo hiệu tao về đến cứ điểm. Hôm nay, chỉ có tiếng gót giày bata cọ xuống mặt đường lạo xạo. Tao lết bộ qua cánh cổng, bước chân nặng trịch sau một buổi tối rã rời.
Lên đến tầng 3. Hành lang vắng tanh. Nhưng trước cửa phòng 305 có người.
Mai Anh.
Ả ngồi vắt chéo chân trên cái ghế đẩu nhựa. Cái váy ngủ lụa mỏng dính màu đỏ tía rủ xuống, trễ nải. Hai sợi dây áo mỏng manh như sắp đứt, phơi trọn hai hõm xương quai xanh sâu hoắm và làn da trắng ngần dưới ánh đèn tuýp. Cái áo len mỏng khoác ngoài rớt hẳn xuống một bên vai, hờ hững.
Tao định lầm bầm chào qua loa rồi lách thẳng về phòng. Trông tao lúc này nhếch nhác vãi lìn, đéo có tâm trạng hầu chuyện bà chị đồng bóng.
Nhưng Mai Anh thính như cáo. Nghe tiếng bước chân êm ru, ả vứt cái dũa móng tay xuống, quay lại. Ả nhướng mày ngạc nhiên khi thấy bộ dạng bơ phờ của tao, rồi lập tức đứng phắt dậy, chắn ngang cái lối đi chật hẹp.
– Siêu xe của đại gia nay đem đi cắm rồi à mà hôm nay lại đi xe căng hải về thế?
Ả nhếch mép, khoanh tay trước ngực. Khối thịt đẫy đà bị ép lại, chực trào ra khỏi lớp lụa mỏng.
Tao chép miệng, thò tay vào túi quần móc chùm chìa khóa.
– Vượt đèn đỏ. Công an xích mẹ xe rồi. Đang bực mình, khi khác em hầu chuyện chị sau nhé.
Nhưng Mai Anh không tha cho tao. Ả nheo mắt lại. Cái nhìn của một người đàn bà sành sỏi quét qua mặt tao như máy scan.
Ả thừa biết, một thằng coi tiền như sinh mệnh, vừa mất con xe câu cơm, đáng lẽ mặt phải hầm hầm sát khí hoặc rũ rượi như chó ốm. Đằng này, khóe môi tao lại đang giãn ra. Có một nếp nhăn của sự thư giãn, thậm chí là vui vẻ ngầm, đéo giấu được.
Mai Anh bước lên một bước. Dí sát người vào tao. Khoảng cách gần đến mức tao cảm nhận được hơi ấm hầm hập và cái mùi nước hoa nồng nàn từ khe ngực ả phả thẳng sang.
Ả hơi chúi mũi về phía cổ áo khoác phao của tao, hít một hơi thật khẽ.
– Mùi khói bụi…
Ả kéo dài giọng.
– Mùi mỡ rán khét lẹt… Và… mùi dầu gội hoa bưởi của con gái.
Ngón tay trỏ với bộ nail nhọn hoắt sơn đỏ chót của ả vuốt nhẹ lên ngực áo tao, lướt dọc theo đường khóa kéo.
– Mất xe mà mặt mũi hớn hở thế này. Đi bộ dạo phố với con nào về đúng không cu?
Ả dừng ngón tay lại ngay trước ngực tao, gõ nhẹ hai cái.
– Đưa con nhà người ta đi đâu khai mau? Chà chà, thanh niên này cũng kinh phết nhỉ.
Tim tao lỡ một nhịp vì bị tóm trúng tim đen. Nhưng cái bản tính ngông nghênh không cho phép tao lùi bước trước đàn bà. Tao tựa lưng vào tường, hơi cúi đầu xuống, ánh mắt lướt thẳng vào cái khe ngực thấp thoáng dưới lớp lụa kia. Tao liến thoắng:
– Thế từ bao giờ bà chị hàng xóm lại quan tâm đến chuyện đi đâu làm gì với ai của em thế? Hay là… ghen à?
Chữ “ghen” vừa dứt, Mai Anh bật cười. Một điệu cười khàn khàn, lả lơi và quyến rũ chết người.
Ả không lùi lại. Trái lại, ả bước thêm nửa bước. Cúp ngực mềm mại ép hẳn vào bắp tay tao. Cố tình cọ xát.
Ả ngẩng mặt lên, đôi mắt lúng liếng ướt át nhìn xoáy vào mắt tao.
– Ghen á? Sao mà chị mày phải ghen? Chị mày chưa rảnh.
Mai Anh ghé sát môi vào vành tai tao. Hơi thở nóng rực, mùi rượu vang nhè nhẹ phả vào lớp da nhạy cảm ở cổ.
– Chị chỉ buồn cười thôi. Thằng nhóc mới hôm trước còn đang buồn rũ ra, thế mà hôm nay đã có con gái theo rồi. Sao? Có làm ăn được gì không? Mà quan trọng nhất…
Ả thì thầm, giọng đặc quánh sự khiêu khích.
– …là nó có đẹp bằng chị mày không?
Mặt tao nóng bừng. Luồng điện giật rần rần chạy dọc sống lưng xuống gót chân. Hơi thở tao gấp gáp hơn hẳn. Bản năng đàn ông gào thét bảo tao đè nghiến ả ra ngay cái hành lang này.
Tao đưa tay lên, đẩy nhẹ vào bả vai Mai Anh, tạo ra một khoảng trống mỏng dính.
– Có làm ăn được gì không kệ người ta, ơ hay? Chị cứ sát rạt vào em thế này, em lại “làm ăn” với chị luôn bây giờ đây này.
Tao gằn giọng, mắt vằn lên một chút máu lửa.
Mai Anh không hề sợ hãi. Lời đe dọa của tao với ả như gãi ngứa. Ả rướn người lên, dí sát gò bồng đảo vào tay tao lần nữa, môi hé mở chờ đợi.
– Luôn đi. Luôn và ngay, chị đang đợi nè.
Ngay khoảnh khắc tao định cúi xuống, định nuốt trọn cái đôi môi đỏ mọng kia, một luồng khí lạnh chạy xẹt qua não. Lý trí dội một gáo nước buốt cóng vào cái đầu đang bốc hỏa.
Tao khựng lại.
Những bài học về sự nguy hiểm của loại đàn bà sành sỏi này xẹt qua. Và cả cái nụ cười trong trẻo, cái mùi hương thanh mát của Hạ dưới ánh đèn đường ban nãy.
Tao biết rõ, nếu tao há miệng “ăn” miếng mồi ngon lành này, tao sẽ vĩnh viễn đánh mất quyền làm chủ. Tao sẽ chỉ là con cún nằm dưới gầm giường của Mai Anh, bị ả vờn cho nát gáo.
Tao buông tay ra. Rút lùi lại.
Tao hắng giọng, xoay người về phía cửa phòng, cắm chìa khóa vào ổ. Vặn mạnh.
Cạch.
– Thôi đùa, hôm nay em mệt rồi. Đi bộ mỏi rã cả chân. Bà chị thích thử thì để hôm khác, em tắm rửa xịt nước hoa thơm tho rồi mình tính tiếp.
Tao nói nhanh, lách người bước vào phòng.
Đóng ập cửa lại.
Tao tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở dốc. Lồng ngực đập thình thịch như muốn vỡ tung. Khứu giác vẫn còn ám cái mùi nước hoa ngọt lịm lả lơi ấy.
Cái bà chị này, rốt cuộc cứ thích trêu ngươi tao đến bao giờ nữa.