Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 12: “Cửu vạn” ở phố máy tính​

Tao đốt hết buổi chiều bằng cách ngồi chém gió với mấy ông xe ôm ở gầm cầu vượt cho đến khi họ chán nhìn cái bản mặt hãm tài của tao mà đuổi khéo. Sau đó, tao lết ra ghế đá công viên Dịch Vọng, ngồi gặm nốt nửa cái bánh mì khô khốc còn lại.

Nắng tắt dần, đèn đường bắt đầu bật sáng trưng. Bụng tao vẫn réo, cái bánh mì chỉ như muối bỏ bể, thấm tháp vào đâu với cái dạ dày đang tuổi ăn tuổi lớn.

Đang ngồi thừ người nhìn dòng xe cộ bắt đầu đông nghịt giờ tan tầm, tao chợt thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua.

Một con bé đi bộ trên vỉa hè, tay cầm cốc trà sữa, tai đeo headphone màu trắng. Dáng người mảnh khảnh, tóc đen dài buộc hờ hững sau gáy. Nó đi lướt qua tao, cách chừng hai mét.

Cái mùi hương ấy.





Vẫn là cái mùi thơm dịu nhẹ, mát lành của dầu gội đầu pha lẫn sữa tắm mà tao ngửi thấy trên xe buýt số 32 sáng nay. Nó đi qua, để lại một vệt hương thơm lạc lõng giữa mùi khói bụi nồng nặc của đường Cầu Giấy.

Tao nheo mắt nhìn theo. Là con bé sáng nay tao đứng ép sát vào lưng. Giờ nhìn kỹ mới thấy nó xinh, cái nét xinh kiểu lạnh lùng, bất cần. Nó đi một mình, mắt nhìn thẳng, dường như chẳng quan tâm gì đến xung quanh.

Tao định gọi, hoặc ít nhất là nhìn theo cho đã mắt, nhưng rồi lại thôi. Khoảng cách giữa tao và nó không chỉ là cái xe buýt chật chội nữa, mà là cả một thế giới. Tao cúi xuống nhìn đôi giày bata Thượng Đình dính đầy đất cát, tự cười khẩy vào mặt mình rồi quay đi.

Đúng 7 giờ tối.

“Bim! Bim!”

Tiếng còi xe máy chói tai vang lên ngay sát lề đường. Thằng Khánh xuất hiện trên con Wave Alpha màu đỏ đã tróc sơn gần hết.

Nó phanh “kít” một cái, chống chân, hất hàm:
“Lên xe! Nhanh còn kịp giờ, kho nó sắp đóng cửa.”

Tao nhảy tót lên yên sau. Cái yên xe rách lòi cả mút xốp vàng khè, ngồi êm nhưng ngứa đít vãi chưởng.

“Bám chắc vào!”

Khánh rồ ga. Con xe chồm lên như ngựa chứng, luồn lách vào dòng người đông đúc.

Thằng này lái xe đúng kiểu “cảm tử quân”. Nó tạt đầu ô tô, lách qua khe hẹp giữa hai xe buýt, leo lên vỉa hè, rồi lại phi xuống lòng đường. Tao ngồi sau, tim đập thình thịch, hai tay bám chặt vào cái tay xách sau yên lạnh ngắt, mắt nhắm tịt mỗi khi nó phanh gấp.

“Phố Lê Thanh Nghị thẳng tiến!” Nó hét lên trong tiếng gió.

Hai mươi phút sau, bọn tao có mặt ở “thủ phủ máy tính” của Hà Nội.

chuyen doi thang an 7 (4)

Phố Lê Thanh Nghị sáng rực ánh đèn neon. Cả một dãy phố dài dằng dặc toàn là cửa hàng máy tính, linh kiện điện tử. Màn hình, case máy tính, chuột, bàn phím bày la liệt ra tận vỉa hè. Dân kỹ thuật, sinh viên Bách Khoa đi lại tấp nập, tay xách nách mang đủ thứ đồ công nghệ.

Khánh phi xe vào một con ngõ nhỏ bên hông một cửa hàng lớn, dừng lại trước một cái kho tối tăm, nồng nặc mùi bụi và nhựa cháy.

“Đến rồi. Xuống đi.”

Nó dựng xe, tắt máy. Một ông anh béo trục béo tròn, mặc áo ba lỗ, mồ hôi nhễ nhại từ trong kho bước ra.

“Đến muộn thế Khánh? Tao định đóng cửa đi nhậu rồi.”

“Tắc đường quá anh ơi. Hàng họ đâu?”

“Trên tầng 4. Hai chục con CRT Samsung SyncMaster 17 inch. Nặng đấy nhé. Cầu thang hơi hẹp, cẩn thận vỡ là đền ốm.”

Tao nghe chữ “tầng 4” và “CRT” mà lạnh toát sống lưng. Màn hình CRT – cái loại màn hình lồi đít ngày xưa ấy – nó nặng như cối đá. Một con có khi phải tầm mười mấy, hai mươi cân. Mà lại còn phải vác từ tầng 4 xuống.

“Ok anh. Thằng đệ em nó khỏe lắm, vác tí là xong.” Khánh vỗ vai tao, cười hề hề. “Làm đi An, mỗi chuyến hai con, mười chuyến là xong. Tao đứng dưới xếp xe.”

Tao nhìn nó trân trối: “Vãi lìn, mày không vác cùng tao à?”

“Tao đau lưng, thoát vị đĩa đệm. Với lại tao là bên kỹ thuật, mày là bên vận chuyển. Phân công lao động rõ ràng thế còn gì. Nhanh lên, 50 nghìn đấy.”

Đm, đúng là “giáo sư” đường phố. Lý luận sắc bén đéo cãi được. Tao nuốt nước bọt, xắn tay áo lên, lầm lũi bước vào cái cầu thang tối om.

Cầu thang xoắn ốc bằng sắt, hẹp đến mức chỉ vừa một người đi. Bậc thang rỉ sét, kêu cọt kẹt dưới mỗi bước chân. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi.

Lên đến tầng 4, tao thấy một đống màn hình cũ xếp chồng lên nhau, bám đầy bụi. Tao thử nhấc một con lên.

Nặng vãi cả linh hồn!

Cái màn hình to bè, trơn tuột, không có chỗ nào để bám tay cho chắc. Trọng lượng dồn hết về phía trước cái màn kính dày cộp. Tao phải ôm nó vào lòng như ôm người yêu, tì cằm lên nóc màn hình để giữ thăng bằng.

Chuyến đầu tiên còn sung sức. Tao bê một mạch xuống tầng 1.

Chuyến thứ hai, mồ hôi bắt đầu rịn ra trán.

Chuyến thứ năm, chân tao bắt đầu run. Cái cầu thang sắt quỷ quái này đi xuống khó hơn đi lên gấp vạn lần. Mắt tao hoa lên vì đói, vì mệt, vì cái mùi bụi bặm.

“Cẩn thận vào! Xước vỏ là nó trừ tiền đấy!” Tiếng thằng Khánh vọng từ dưới lên. Nó đang thảnh thơi châm thuốc hút, đứng chỉ đạo như sếp lớn.

Đến chuyến thứ tám, tai họa ập đến.

Tao đang ôm con màn hình xuống đến chiếu nghỉ tầng 2. Mồ hôi tay ra nhiều làm cái vỏ nhựa trơn như bôi mỡ. Chân tao bước hụt một cái vào cái bậc thang bị mòn vẹt.

“Á!”

Tao trượt chân. Cả người lao về phía trước. Theo phản xạ, tao buông tay để bám vào lan can.

Con màn hình CRT rời khỏi tay tao, rơi tự do xuống dưới.

Trong cái khoảnh khắc ấy, tim tao ngừng đập. Tao nhìn thấy 50 nghìn tiền công bay mất, cộng thêm khoản nợ mấy trăm nghìn đền bù hiện ra lù lù trước mắt. Đời sinh viên của tao coi như chấm hết tại đây.

“Phập!”

Một đôi tay rắn chắc chộp lấy con màn hình ngay khi nó còn cách mặt đất chừng nửa mét.

Là thằng Khánh.

Nó lao ra nhanh như một con sóc, đỡ gọn con màn hình nặng trịch vào lòng, nhưng đà rơi làm nó lảo đảo, lưng đập mạnh vào tường cái “rầm”.

“Đù má! Mày định giết tao à?”

Khánh hét lên, mặt đỏ gay, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Nó đặt phịch con màn hình xuống đất, thở hổn hển, tay xoa xoa cái lưng vừa đập vào tường.

Tao đứng chết trân trên cầu thang, mặt cắt không còn giọt máu.

“Tao… tao trượt chân…” Giọng tao run lẩy bẩy.

Khánh ngước lên nhìn tao. Ánh mắt nó giận dữ, nhưng rồi dịu lại khi thấy cái bản mặt tái mét của tao. Nó chửi thề một câu, nhổ toẹt bãi nước bọt:

“Đcm, làm ăn như cứt. Xuống đây! Còn hai con nữa tao vác nốt cho. Mày đứng đấy thở đi không lại đột quỵ ra đấy thì tao mang họa.”

Nó gạt tao sang một bên, hùng hục leo lên tầng 4, vác nốt hai con màn hình cuối cùng xuống. Nhìn cái dáng gầy gò của nó cõng cái màn hình to tổ bố, bước đi thoăn thoắt, tao mới thấy thằng này không phải dạng vừa. Nó bảo đau lưng chắc là chém gió để bắt nạt lính mới thôi.

Xếp xong 20 con màn hình lên cái xe ba gác thuê sẵn ngoài cửa, thằng Khánh quay lại, ném cho tao một chai nước lọc Lavie.

“Uống đi. Mặt mày xanh như đít nhái rồi.”

chuyen doi thang an 8 (1)

Tao chụp lấy chai nước, tu một hơi hết nửa chai. Nước mát lạnh chạy xuống cổ họng, đánh thức từng tế bào đang rã rời.

Khánh rút trong túi quần ra tờ 50 nghìn phẳng phiu, đưa cho tao.

“Cầm lấy. Công của mày.”

Tao rụt rè: “Nãy… nãy tao suýt làm vỡ…”

“Suýt thôi, đã vỡ đéo đâu. Vỡ thì tao trừ, không vỡ thì vẫn phải trả đủ. Luật là luật.”

Nó nhét tờ tiền vào tay tao, rồi vỗ vai tao một cái đau điếng:
“Lần sau ăn cho no vào rồi hẵng làm. Nhìn mày yếu nhớt, chán vkl.”

Tao nắm chặt tờ 50 nghìn trong tay. Tờ tiền còn hơi ấm từ túi quần nó, dính chút mồ hôi và bụi bẩn.

50 nghìn.

Để có được nó, tao đã phải vác gần 2 tạ hàng từ tầng 4 xuống, suýt thì gây họa, chân tay giờ vẫn còn run lẩy bẩy. Nhưng cầm nó trên tay, tao thấy sướng. Cái sướng của đồng tiền đầu tiên mình tự kiếm được bằng mồ hôi nước mắt ở cái đất này. Nó không phải tiền xin mẹ, không phải tiền vay mượn. Nó là tiền của tao.

“Về thôi. Tao mời bữa tối. Hứa là làm.”

Khánh leo lên con Wave ghẻ, nổ máy. Tiếng pô xe lại gầm lên, phá tan cái không khí yên tĩnh của con ngõ nhỏ.

Tao leo lên sau xe, tay vẫn nắm chặt tờ tiền, lòng thầm cảm ơn cái thằng “giáo sư” đường phố mồm mép tép nhảy nhưng được việc này.

Đêm nay, ít nhất tao cũng có thể ngủ ngon mà không phải lo ngày mai lấy gì nhét vào mồm.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng