Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 9: Cuộc gọi của mẹ và bát mì không người lái​

“Rè… rè… rè…”

Con Samsung Galaxy Y trên nền gạch men lạnh toát rung lên bần bật, trượt đi một đoạn như con bọ hung đang giãy chết. Màn hình sáng trưng, hiện lên một chữ duy nhất: “Mẹ”.

Trong cái không gian im lìm chỉ còn tiếng quạt trần quay cọc cạch và tiếng nước rỏ tong tỏng trong nhà vệ sinh, tiếng rung của nó nghe chói tai vãi chưởng. Nó không giống một cuộc gọi yêu thương, mà giống tiếng còi báo động hỏa hoạn hơn.

Tao bật dậy khỏi chiếu, ngồi bó gối nhìn cái điện thoại. Tim tao đập thình thịch, mạnh hơn cả lúc nãy nghe tin thằng Dũng bỏ đi.

Nghe hay không nghe?





chuyen doi thang an 6 (1)

Nếu nghe, tao phải nói gì? Nói là con sắp ra đê ở à? Nói là thằng bạn chí cốt vừa “đem con bỏ chợ” à? Hay nói là con đang đói vkl ra nhưng trong túi thì rỗng tuếch?

Ngón tay tao lơ lửng trên nút xanh. Tao hắng giọng một cái, cố nuốt cục đờm nghẹn ứ ở cổ họng xuống để lấy cái giọng “trai thủ đô” sảng khoái nhất có thể.

“Alo, con nghe đây mẹ.”

“Ừ, An hả con? Răng bắt máy lâu rứa? Mẹ gọi nãy chừ.”

Giọng mẹ tao vang lên, ồm ồm qua cái loa ngoài rẻ tiền đã bị rè. Có tiếng dế kêu ri rỉ và tiếng chó sủa văng vẳng ở đầu dây bên kia. Ở quê giờ này chắc tắt đèn đi ngủ hết rồi.

“Con… con đang dở tay rửa bát. Vừa ăn xong.” Tao nói dối trơn tru, mắt nhìn chằm chằm vào cái nồi lẩu điện trống trơn chỏng chơ góc nhà.

“Ăn muộn rứa con? Mấy giờ rồi mà rửa bát? Ăn uống có đầy đủ không? Trên đó đồ ăn có đắt lắm không?”

Mẹ hỏi dồn dập. Một sê-ri câu hỏi quen thuộc mà tao vẫn thường nghe thấy trên phim ảnh, nhưng giờ nó vận vào người mới thấy nặng nề.

“Rẻ mà mẹ. Cơm sinh viên mười lăm nghìn đầy ắp thịt. Tối nay bọn con vừa làm nồi lẩu gà. Ăn no căng cả bụng, giờ thở không nổi đây này.”

Tao vừa nói vừa lấy tay xoa cái bụng lép kẹp đang réo ùng ục. Cái “lẩu gà” trong mồm tao thực tế là hai gói Hảo Hảo không rau không thịt lúc nãy, giờ đã tiêu biến sạch sẽ thành mồ hôi.

“Ừ, rứa thì tốt. Ăn cho khỏe mà học con ạ. Đừng có tiếc tiền. Mà thằng Dũng mô rồi? Cho bác gặp nói chuyện tí.”

Tao liếc nhìn cái giường trống hoác của thằng Dũng. Cái chăn của nó vẫn vứt lộn xộn, mùi thuốc lá của nó vẫn ám trong không khí.

“Nó… nó đi tắm rồi mẹ ạ. Nó đang giặt quần áo trong nhà tắm ấy. Ồn lắm không nghe được đâu.”

“Tội nghiệp thằng cu, chịu khó ghê. Hai đứa nương tựa nhau mà sống nghe con. Có thằng Dũng ở cùng mẹ cũng yên tâm, nó lanh lẹ, biết lo toan.”

Tao cười méo xệch: “Vâng, nó lanh lắm mẹ ạ. Nó lo cho con từng tí một.”

Lanh đến mức chạy làng trước cả khi tao kịp định thần. Tao thấy sống mũi cay cay. Cái sự mỉa mai này tao chỉ dám nuốt vào trong, chứ nói ra thì mẹ tao lại mất ngủ cả đêm.

Đầu dây bên kia im lặng một chút. Rồi tao nghe tiếng mẹ ho. “Khụ… khụ…”. Tiếng ho khan, khàn đặc, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục.

“Mẹ ốm à?” Tao hỏi, giọng chùng xuống.

“Không, trở trời ho hắng tí thôi. Bệnh tuổi già ấy mà.” Mẹ gạt đi, rồi hạ giọng thì thầm như sợ ai nghe thấy. “Mẹ bảo này. Hôm qua bác Tư sang trả tiền bán con lợn. Mẹ gom góp được hơn triệu. Mai mẹ ra bưu điện gửi lên cho con nhé? Mới lên chắc nhiều khoản phải tiêu.”

Tao chết lặng.

Hơn một triệu. Đó là tiền bán con lợn mẹ nuôi cả năm trời bằng nước vo gạo và rau chuối thái tay. Là tiền thuốc của mẹ. Là tiền điện, tiền đám đình ở quê.

Trong đầu tao, hình ảnh mẹ tao còng lưng thái rau chuối hiện lên rõ mồn một. Cái áo bà ba sờn vai, đôi bàn tay nứt nẻ đen đúa.

Tao nhìn xuống tờ 100 nghìn màu xanh lá cây duy nhất còn sót lại trong ví. Nó mỏng manh, nhăn nhúm.

Tao thèm tiền không? Có, thèm vãi cả đái. Thèm đến mức muốn gào lên: “Mẹ ơi gửi ngay đi, gửi gấp đi, con sắp chết đói rồi!”.

Nhưng cái sĩ diện của thằng con trai 18 tuổi nó to như cái đình làng. Nó chặn đứng mọi lời than vãn ngay tại cửa miệng. Tao không thể nhận số tiền đó. Nhận rồi thì tao khác đéo gì thằng Dũng? Tao không muốn mẹ tao ở nhà lại phải ăn cơm với muối vừng để tao trên này được ăn bát phở tái gầu.

“Thôi mẹ!” Tao gắt lên, to hơn mức cần thiết. “Con còn tiền mà. Hôm bữa mẹ đưa vẫn còn đầy đây này. Đã tiêu cái gì đâu. Mẹ cứ giữ lấy mà mua thuốc, đừng có gửi linh tinh. Trên này con kiếm việc làm thêm được rồi.”

“Thật không đó? Đừng có nói phét để mẹ lo nghe.”

“Thật! Con thề. Tiền con còn đầy ví đây này, tiêu không hết.” Tao vỗ đen đét vào cái ví rỗng, tạo ra âm thanh bịch bịch nghe cho vui tai. “Thôi con cúp máy đây, mai còn đi học sớm. Mẹ ngủ đi, giữ gìn sức khỏe.”

“Ừ, rứa con ngủ đi. Nhớ khóa cửa nẻo cẩn thận…”

“Tút… tút… tút…”

Tao tắt máy.

Căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối. Màn hình điện thoại tối om, phản chiếu cái bản mặt hốc hác của tao.

Tao ngồi trơ ra đó như phỗng đá. Cái sự “trưởng thành” sao mà nó đắng nghét thế này? Hóa ra làm người lớn không phải là được tự do đi chơi đêm, không phải là được hút thuốc công khai. Làm người lớn là phải biết nói dối sao cho người khác yên lòng, trong khi lòng mình thì nát như tương bần.

Tao còn đúng 123 nghìn. Hạn đóng trọ còn 6 ngày. Và tao vừa từ chối phao cứu sinh duy nhất.

Cơn đói lại ập đến, lần này nó cào cấu dữ dội hơn, cộng hưởng với cái sự tủi thân làm tao muốn khuỵu xuống. Tao lết xác ra chỗ thùng mì tôm Hảo Hảo dưới gầm bàn.

Hết sạch.

Chỉ còn đúng một gói vụn vỡ nát bét dưới đáy thùng, chắc do lúc vận chuyển bị đè nát.

Tao xé gói mì, đổ đống vụn vào cái bát nhựa sứt miệng. Không có trứng, không có xúc xích, đến cả hành lá cũng không.

Tao rót nước sôi từ cái phích cũ vào. Đậy cái đĩa nhựa lên, chờ 3 phút.

Mùi mì tôm bốc lên. Vẫn cái mùi chua cay công nghiệp quen thuộc, nhưng sao hôm nay ngửi nó lại thấy buồn nôn thế không biết.

Tao mở nắp bát mì. Những sợi mì trương phình, trắng ởn, lềnh bềnh trong thứ nước màu cam đỏ quạch. Đúng chuẩn “mì không người lái” – không người lái, không hành khách, không đích đến, y hệt cuộc đời tao lúc này.

Tao xúc một thìa, đưa lên miệng.

Mặn. Cay xè. Nóng rát cổ họng.

Nước mắt tao tự nhiên trào ra, không kìm được. Nó rơi tõm xuống bát mì, hòa vào cái thứ nước dùng lõng bõng kia. Tao vừa nhai vừa khóc, nước mũi nước mắt tèm lem.

Tao khóc không phải vì đói. Tao khóc vì tao thấy mình hèn. Hèn vì không dám nói thật. Hèn vì bất lực. Hèn vì để cái sĩ diện hão hành hạ cái dạ dày.

chuyen doi thang an 6 (2)

Bát mì hôm nay mặn hơn mọi ngày. Vị mặn của muối, của gói gia vị rẻ tiền, và của cả sự cô đơn cùng cực giữa cái đất Hà thành rộng lớn này.

Tao húp sạch sành sanh đến giọt nước cuối cùng.

Đặt cái bát xuống nền nhà cái “cạch”, tao quệt ngang nước mắt bằng ống tay áo.

Được rồi. Khóc lóc thế là đủ cho một thằng đàn ông rồi.

Tao không thể chết đói ở đây được. Càng không thể vác mặt về quê xin tiền mẹ sau cái cú chém gió thần sầu lúc nãy. Tao phải sống. Phải kiếm tiền. Bằng mọi giá.

Tao nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt vào qua khe hở bé tí. Ngày mai, tao sẽ phải đi tìm việc. Làm gì cũng được, bốc vác, rửa bát, hay đi phát tờ rơi. Miễn là có tiền nhét vào mồm và ném vào mặt bà Hồng chủ trọ.

Thằng Dũng đi rồi, nhưng tao vẫn còn đây. Và cuộc chiến của thằng An nhà quê mới chỉ thực sự bắt đầu từ bát mì đẫm nước mắt này.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng