Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 86: Dơ bẩn​

Không khí ở dãy máy khét lẹt. Không phải mùi chập cháy linh kiện điện tử. Là mùi của cái sĩ diện rởm đang bị băm nát bét.

Hùng đứng chống hai tay lên lưng cái ghế gaming của Mai Anh. Gã rướn người tới trước, cố tình phả một luồng khói thuốc Thăng Long đục ngầu, hôi rình thẳng vào khoảng không ngay trước mặt ả. Một hành động thị uy rẻ tiền.

Nhưng Mai Anh đéo quan tâm. Ả nhai kẹo cao su nhóp nhép. Mắt dán chặt vào màn hình. Tay cầm lon Sting hút rột rột. Ả coi cái thằng đang đứng lù lù sau lưng mình như một luồng không khí ô nhiễm vừa lướt qua lỗ thông gió.

Hai thằng đàn em đi cùng Hùng bắt đầu đưa mắt nhìn nhau. Cái nhìn ái ngại, lấm lét. Đại ca của chúng nó, dân chơi giang hồ mõm, đang bị một con ranh con bơ đẹp giữa thanh thiên bạch nhật.

Sự im lặng của Mai Anh giống như một cái tát tàng hình táng thẳng vào mặt Hùng. Gò má gã giật giật. Cục yết hầu chạy lên chạy xuống.





Gã hết kiên nhẫn. Sự cay cú bốc thẳng lên đỉnh đầu, nuốt chửng cái chút liêm sỉ còm cõi của một thằng thợ phụ gội đầu.

Hùng cúi người xuống thấp hơn. Gã vươn cái bàn tay đen nhẻm, đeo đầy những chiếc nhẫn bạc to sụ, chạm trổ rồng phượng rẻ tiền ra phía trước. Những ngón tay ám màu vàng khè của khói thuốc lá khẽ lướt qua không trung.

Gã chạm vào gò má trắng bóc của Mai Anh. Vuốt một cái đầy sống sượng.

Động tác đê tiện. Nhớp nháp.

Nhịp nhai kẹo cao su của Mai Anh khựng lại tắp lự.

Ả không bơ được nữa. Khi ranh giới vật lý bị xâm phạm bởi một thứ dơ bẩn, bản năng phản kháng của ả bùng nổ.

Chát.

Mai Anh hất văng cánh tay của Hùng ra. Lực hất mạnh đến mức mấy cái nhẫn bạc trên tay gã va vào nhau kêu lanh canh. Ả tháo phăng cái tai nghe to sụ, đập mạnh xuống mặt bàn bọc da. Âm thanh chát chúa vang lên, cắt đứt tiếng lạch cạch của mấy chục cái bàn phím xung quanh.

Ả xoay nửa người lại. Đôi mắt sắc lẹm trừng lên, bắn ra những tia nhìn hình viên đạn. Đôi môi đỏ chót hé ra, chuẩn bị phun ra một tràng chửi rủa tàn độc nhất để gọt sạch cái bản mặt trơ trẽn của gã.

Nhưng ả chưa kịp mở miệng.

Tao bước tới.

Nước lạnh từ vòi bồn rửa mặt vẫn còn rịn một chút ở chân tóc, nhưng ánh mắt tao thì khô khốc và lạnh buốt.

Tao không chạy. Không hớt hải, không gồng mình lên nắm chặt hai tay như cái hồi lao vào đấm thằng Dũng trong quán lẩu. Mấy tháng bươn chải, đối mặt với đủ loại khách hàng hãm tài dạy tao một điều: Khi mày hoảng loạn, mày mất giá. Khi mày điềm tĩnh, mày nắm đằng chuôi.

Tao sải những bước dài, vững chãi.

Đến sát dãy ghế, tao hơi nghiêng vai, huých nhẹ một cái vào vai hai thằng đàn em của Hùng. Lực huých không mạnh nhưng đủ dứt khoát để đẩy chúng nó dạt ra hai bên.

Tao lách vào. Đứng chắn ngay chính giữa, tách biệt hoàn toàn cái ghế của Mai Anh với Hùng.

Tao đút một tay vào túi quần, tay kia thả lỏng. Tao nhìn thẳng vào mắt Hùng. Khóe môi tao nhếch lên một nụ cười. Một nụ cười nhạt thếch, xã giao, chuyên nghiệp y hệt cái lúc tao đứng quầy thu ngân báo giá cho khách.

– À, người quen à. Xin chào anh.

Giọng tao trầm, đều đều, rành rọt từng chữ.

– Quán Net đông người, anh em đang chơi vui. Anh thông cảm đi chỗ khác chơi giúp bọn em nhé.

Câu đuổi khách được bọc trong một lớp giấy gói lịch sự đến mức không thể bắt bẻ. Nhưng cái thái độ đứng chắn ngang, cằm hơi hếch lên của tao thì cứng như một tấm khiên thép.

Hùng khựng lại một nhịp. Sự xuất hiện của tao, cái thằng từng bị gã khinh bỉ vứt cho tờ năm chục nghìn ở quán trà sữa, giờ đang đứng trước mặt gã với phong thái của một thằng bề trên, làm gã bị khớp.

Ở máy bên cạnh, thằng Khánh nhếch mép cười. Nó không nói một câu nào. Nó lẳng lặng rời tay khỏi bàn phím, vươn vai một cái. Những đốt ngón tay bẻ răng rắc. Nó ngồi ngả ra sau, nhưng hai chân đã thu lại, tư thế sẵn sàng đạp ghế lao lên bất cứ lúc nào.

Thằng Long ngồi im phăng phắc. Ánh mắt nó lướt qua Hùng, lướt qua hai thằng đàn em, đánh giá tương quan lực lượng sắc bén như một cái camera giám sát.

Hùng liếc nhìn một vòng. Gã nhận ra cái thế trận này đéo hề thơm. Bốn thằng đực rựa, cộng thêm một con đàn bà đang bốc hỏa.

Nhưng rút lui bây giờ thì cái mác giang hồ phố cổ của gã đem cho chó gặm. Đàn em đang nhìn.

Gã cười hô hố. Một điệu cười gượng gạo, cố tạo ra vẻ bất cần.

– À… hóa ra thêm một thằng nữa cơ à.

Gã đảo mắt từ tao, sang Long, Khánh, rồi lướt qua thằng Tùng đang co rúm người. Gã hất hàm về phía Mai Anh đang ngồi khuất sau lưng tao.

– Một cân bốn cơ đấy. Căng nhỉ. Đúng là tầm này mới đủ sức chơi với em Mai Anh được.

Một câu nói dơ bẩn. Tởm lợm. Nó ném thẳng một chậu nước cống vào danh dự của Mai Anh.

Rầm.

Thằng Khánh đập mạnh tay xuống bàn. Cái lon bò húc nảy lên, nước màu vàng sóng ra ngoài.

Phía sau lưng tao, hơi thở của Mai Anh gấp gáp. Tao không cần quay lại cũng biết mặt ả đang đỏ phừng phừng. Lòng tự ái của một đứa con gái sành sỏi bị chà đạp giữa chốn đông người.

Nhưng tao giơ tay về phía thằng Khánh, gạt nhẹ ra phía sau, cản Khánh lại.

Tao không nổi điên. Tao không tung nắm đấm.

Khi mày vặn một con ốc đã bị trờn ren, mày càng dùng sức, nó càng toét loét ra, cuối cùng đéo giải quyết được gì mà còn hỏng luôn cả cái bo mạch. Đối phó với loại cặn bã như Hùng, dùng bạo lực là hạ mình xuống ngang hàng với nó. Phải dùng kìm, kẹp chặt và vặn ngược lại cái thói sĩ diện hão của nó.

Tao hơi nghiêng đầu. Nhìn từ trên xuống dưới cái bộ dạng áo sơ mi lụa phanh ngực, dây chuyền bạc giả của gã.

– Anh zai. – Tao lên tiếng, giọng chậm rãi, châm chọc. – Hà Nội ngàn năm thanh lịch mà anh, sao anh ăn nói nghe bẩn thế.

Từ “bẩn” buông ra nhẹ bẫng. Không chửi thề. Không văng tục.

Nhưng nó là một nhát dao lam rạch thẳng vào cái yết hầu tự ti của Hùng. Nó bóc trần cái sự thật cốt lõi: Gã chỉ là một thằng thợ phụ gội đầu ngoại tỉnh, cố khoác lên người cái vỏ bọc dân chơi phố cổ hào nhoáng. Tao đang tát thẳng vào cái phông bạt của gã.

Mặt Hùng biến sắc. Trắng bệch rồi chuyển sang đỏ gay như mào gà chọi. Lớp vỏ bọc nát bét. Mọi sự kiềm chế giả tạo bay sạch.

Gã điên tiết.

– Mày thích láo không?

Hùng gầm lên. Gã giơ ngón tay trỏ đen nhẻm, chỉ thẳng vào mặt tao.

– Chuyện lần trước tao chưa tính với mày đâu con chó. Hôm nay bọn mày lượn ra chỗ khác, để tao mượn em Mai Anh ra ngoài tâm sự.

Vừa dứt lời, cậy thế có hai thằng đàn em đứng ngay sau lưng, Hùng vung tay.

Gã không đánh tao. Gã chộp lấy phần tựa lưng cái ghế gaming của Mai Anh. Dùng sức giật mạnh một cái. Cái ghế xoay trượt trên nền gạch, ép Mai Anh quay mặt thẳng ra ngoài lối đi.

Đồng thời, gã vươn cái bàn tay gân guốc ra, định túm chặt lấy cổ tay Mai Anh để lôi xềnh xệch ra khỏi quán.

Thời gian trong quán Net dường như chậm lại.

Tao nhìn thấy bàn tay của Hùng đang lao tới. Tao nghe thấy tiếng Mai Anh hít vào một hơi hoảng hốt.

Mắt tao tối sầm lại.

Lãnh địa của tao. Người của tao. Cửa hàng của tao, hay cái góc máy Net này, đéo có chỗ cho một thằng rác rưởi vào giương oai.

Bên cạnh tao, thằng Khánh đã đạp tung cái ghế, đứng phắt dậy. Tiếng ghế đổ rầm xuống sàn.

Ranh giới của sự lịch sự đã bị phá vỡ. Chốt an toàn đã được rút ra.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng