Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 51: “Chiếc xe ôm” bất đắc dĩ​

Buổi trưa ở cửa hàng vắng hoe. Thằng Tùng ngồi ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm cái khăn lau đi lau lại cái tủ kính vốn đã sạch bong. Tao ngồi tính sổ sách, mắt dán vào file Excel trên laptop nhưng đầu óc thì đang lơ lửng.

Con Wave Alpha xanh nhớt dựng ngay trước cửa, bóng loáng. Tao nhìn nó, thấy sướng âm ỉ. Cảm giác sở hữu một tài sản lớn (với tao là lớn) nó làm cái tôi của tao phồng lên một chút. Hôm qua cái yên sau xe này vừa chở Ngân đi dạo một vòng Cầu Giấy. Hơi ấm của nó dường như vẫn còn vương lại trên lớp da bọc yên.

– An ơi! Đi buôn không em?

Giọng Mai Anh lảnh lót từ ngoài cửa vọng vào, cắt đứt dòng suy nghĩ của tao.

Nó xuất hiện như một cơn lốc màu da cam. Váy ngắn trên gối, boot da cao cổ đen bóng, áo khoác lông vũ to sụ. Trông nó như vừa bước ra từ một MV ca nhạc nào đấy chứ không phải đi ra từ cái ngõ trọ ẩm thấp.





– Buôn gì giờ này bà chị?

– Đi nhập hàng. Chị mới kiếm được mối ốp lưng đính đá với lông vũ bên Khương Thượng. Hàng độc, đảm bảo bọn con gái mê tít.

Nó đi thẳng vào trong, mùi nước hoa nồng nàn át cả mùi máy lạnh. Nó vỗ vai tao:

– Đi luôn nhé. Mày chở chị.

Tao nhăn mặt:
– Sao lại là em? Bắt taxi mà đi. Em đang bận tính sổ.

– Taxi tốn tiền. – Mai Anh tỉnh bơ. – Mày là cổ đông, mày phải biết tiết kiệm chi phí cho cửa hàng chứ. Với cả mày mới mua xe, phải khao xe bằng cách phục vụ chị em một tí. Xe mới chạy rốt-đa cho máy nó trơn.

Nó nói lý lẽ nghe lọt tai vãi chưởng. Nhưng tao ngần ngại. Cái yên sau xe này, tao đã ngầm định là chỗ riêng của Ngân. Giờ chở Mai Anh, cảm giác nó cứ sai sai, như kiểu tao đang phản bội lại cái lời hứa thầm kín tối qua.

– Thằng Tùng đâu, mày chở chị ấy đi. – Tao đùn đẩy.

Thằng Tùng giật mình, lắc đầu quầy quậy:
– Em không biết đường Hà Nội anh ơi. Với cả em đi xe đạp điện.

Mai Anh lườm tao:
– Nhanh lên ông tướng. Đi tí rồi về. Chị không biết đi xe máy, mày định để chị đi bộ gãy gót giày à?

Tao nhìn nó, rồi nhìn cái xe. Chối nữa thì hèn, mà đi thì lấn cấn. Nhưng nghĩ đến lô hàng “độc” có thể kiếm lời, cái máu làm ăn trong tao lại nổi lên.

– Được rồi. Lên xe. Nhưng nói trước là đi nhanh về nhanh đấy.

Tao dắt xe ra. Mai Anh cười tít mắt, trèo lên ngồi sau.

***

Đường Hà Nội buổi trưa bụi mù mịt.

Mai Anh ngồi sau xe tao. Nó không ngồi sát sạt kiểu ôm ấp tình cảm như Ngân, nhưng cũng không giữ khoảng cách. Nó ngồi hơi ngả ra sau, một tay cầm túi xách, một tay đặt hờ lên vai tao.

Mỗi lần tao phanh gấp tránh xe buýt, người nó theo quán tính dồn về phía trước, ép vào lưng tao.

Cái cảm giác mềm mại ấy làm tao cứng người lại. Nó khác hẳn cái ôm tin cậy, chắc chắn của Ngân. Cái này là sự đụng chạm xác thịt mang tính khiêu khích.

Gió tạt mạnh. Mai Anh ghé sát vào tai tao để nói chuyện, hơi thở nóng hổi phả vào gáy tao nhột nhạt.

– Đi xe này thích nhỉ. Rung rung phê phết. Bảo sao con bé hàng xóm mê tít, tối qua thấy ôm chặt thế cơ mà.

Tao giật mình, suýt loạng choạng tay lái.

– Chị nhìn thấy à?

– Gớm, cái xóm trọ bé bằng lỗ mũi, con kiến ho cái tao còn biết nữa là chúng mày đi lượn lờ.

Nó cười khúc khích, ngón tay gõ gõ nhịp trên vai tao.

– Nhưng mà An này, chị bảo thật. Con trai mới lớn đừng có dại mà chôn chân một chỗ sớm. Phải trải nghiệm đi, phải biết nhiều “loại xe” thì mới biết xe nào chạy ngon nhất.

Câu nói đầy ẩn ý. Tao im lặng, vặn ga tăng tốc để tiếng gió át đi giọng nói ngọt xớt nhưng đầy nọc độc của nó.

Đến kho hàng ở Khương Thượng.

Mai Anh thể hiện bản lĩnh con buôn. Nó lật từng cái ốp, soi từng viên đá đính trên đó, chê ỏng chê eo để ép giá.

– Cái này keo dán lởm khởm thế này mà đòi 80 nghìn á? 40 thôi. Em lấy 50 cái.

Bà chủ kho nhìn nó, rồi nhìn tao đang đứng xách hai túi hàng to đùng bên cạnh, cười hề hề:
– Gớm, cô em sành sỏi thế. Người yêu mày chiều mày ghê nhỉ, đứng xách đồ không kêu ca câu nào. Giữ cho chặt vào em ạ.

Tao định mở mồm giải thích “chị em xã hội thôi”, nhưng Mai Anh đã nhanh hơn. Nó khoác tay tao, ngả đầu vào vai tao một cái rất tự nhiên.

– Vâng, người yêu em hiền lắm chị ạ. Chị bớt cho em thêm 5 nghìn một cái đi, để em mua nước cho anh ấy uống, tội nghiệp đứng nắng nãy giờ.

Bà chủ kho tặc lưỡi, giảm giá.

Tao đứng im như phỗng đá. Bị lợi dụng làm bình phong để mặc cả, tao thấy vừa buồn cười vừa bực. Nhưng thôi, rẻ được đồng nào hay đồng ấy. Tiền là trên hết.

***

Xong việc, đồng hồ chỉ 2 giờ chiều.

– Tạt vào kia nghỉ tí đi. Chị khát khô cổ rồi.

Mai Anh chỉ vào quán Highlands Coffee to đùng ở ngã tư.

– Về cửa hàng uống nước lọc. Tốn tiền. – Tao càu nhàu.

– Keo kiệt. Chị mời. Vào đi, chị cần chụp mấy cái ảnh sống ảo đăng Facebook kéo tương tác cho lô hàng mới.

Tao đành tạt vào.

Vào quán, Mai Anh như cá gặp nước. Nó chọn chỗ ngồi có ánh sáng đẹp nhất, lôi đồ trang điểm ra tút tát lại, rồi bắt tao cầm điện thoại chụp cho nó chục kiểu ảnh đủ các tư thế: diễn sâu, cười duyên, cầm ly trà sen vàng…

Chụp chán chê, nó vẫy tay gọi tao lại gần.

– Lại đây chụp chung kiểu. Kỷ niệm chuyến đi buôn đầu tiên của chị em mình.

Tao miễn cưỡng ghé đầu vào.

“Tách.”

Mai Anh xem lại ảnh, gật gù đắc ý.

5 phút sau, điện thoại tao rung báo notification Facebook.

Mai Anh tag tao vào một bài viết. Bức ảnh selfie hai đứa kề má nhau, lung linh ảo diệu qua 7749 lớp filter.

Caption: *”Chiều đông lạnh nhưng có tài xế riêng ấm áp ❤️ @Minhan. Đi buôn cũng phải thật xinh đẹp 😘”*

Tao nhìn cái icon trái tim đỏ chót, da gà nổi lên.

– Chị viết cái quái gì đấy? Gỡ xuống đi. Hiểu lầm chết.

– Hiểu lầm gì? Tao tag tên mày đàng hoàng, có bảo là người yêu đâu. “Tài xế riêng” thì đúng là mày đang làm xe ôm cho tao còn gì.

Nó cãi lý, tay vẫn lướt comment.

Bên dưới bài đăng, thằng Khánh comment ngay lập tức: *”Vãi nồi, đi làm hay đi hẹn hò đấy? Tao mách…”*

Nó bỏ lửng câu nói. Tao biết nó định mách ai.

Tim tao thót lại. Ngân có kết bạn với Mai Anh không nhỉ? Hình như là không. Nhưng cái thế giới Facebook này nó tròn lắm.

Tao định bắt nó xóa, nhưng Mai Anh đã cất điện thoại vào túi, đứng dậy.

– Về thôi. Hàng về, tiền về. Đừng có lải nhải nữa ông cụ non.

***

Bốn rưỡi chiều.

Tao chở Mai Anh và hai túi hàng to tướng về đến ngõ 165 Cầu Giấy.

Con Wave xanh nhớt lấm lem bụi đường. Tao mệt phờ, chỉ muốn về phòng nằm vật ra.

Xe vừa đỗ xịch trước cổng ngõ, tao chống chân, định bảo Mai Anh xuống xe.

Thì Ngân đi tới.

Nó đi bộ từ phía trường về, tay ôm chồng sách trước ngực. Nó mặc cái áo len màu kem tao hay thấy, tóc buộc đuôi gà.

Ba người chạm mặt nhau ngay tại cái cửa ngõ chật hẹp.

Hình ảnh đập vào mắt Ngân lúc đó chắc chắn là “đẹp” lắm:

Tao ngồi trên xe máy, chân chống đất. Mai Anh ngồi sau, tay vẫn đặt hờ trên eo tao. Trên tay lái treo lỉnh kỉnh túi xách thời trang của Mai Anh xen lẫn với túi hàng. Tao đang quay lại cười (thực ra là nhếch mép mệt mỏi) vì câu đùa vô duyên của Mai Anh.

Ngân khựng lại.

Ánh mắt nó lướt qua cái yên xe sau. Cái chỗ mà tối qua nó vừa ngồi, vừa ôm eo tao, vừa nghe tao nói về tương lai.

Giờ chỗ đó có người khác ngồi. Một người xinh đẹp hơn, sành điệu hơn, và có vẻ “hợp” với cái không khí làm ăn buôn bán của tao hơn.

Ánh mắt Ngân tối sầm lại. Thoáng buồn, và thất vọng.

Tao vội vàng gạt tay Mai Anh ra khỏi eo mình, định lên tiếng gọi:
– Ngân…

Nhưng Ngân không dừng lại. Nó gật đầu nhẹ. Một cái gật đầu xã giao, lạnh lùng và xa cách đến đáng sợ.

Nó lách qua đầu xe tao, đi thẳng vào trong ngõ, không nói một lời nào.

Mai Anh ngồi sau, dường như cảm nhận được cái không khí gượng gạo ấy. Nó cố tình xuống xe thật chậm rãi, vuốt lại tóc, rồi nói to:

– Cảm ơn tài xế nhé! Đi xe cậu êm thật đấy. Tối sang phòng chị chị trả công hậu hĩnh nha!

Câu nói của nó vọng vào trong ngõ sâu hun hút. Tao thề là tao muốn quay lại bịt mồm nó ngay lập tức.

– Chị im mồm đi được không? – Tao gắt lên, mặt đỏ gay.

Mai Anh nhún vai, xách túi hàng đi vào, vẻ mặt vô tội:
– Ơ hay, tao cảm ơn mày cũng bị chửi à? Khó tính như ma.

***

Buổi tối.

Căn phòng trọ ngột ngạt dù trời bên ngoài lạnh buốt.

Tao nằm trên giường, cầm điện thoại nhắn tin cho Ngân.

*”Chiều nay tớ chở chị Mai Anh đi nhập hàng cho cửa hàng thôi. Không có gì đâu. Đừng hiểu lầm.”*

Tin nhắn gửi đi. Đã xem.

Năm phút. Mười phút.

Không có bong bóng chat hiện lên.

Tao nhắn tiếp: *”Ngân ơi?”*

Lại đã xem.

Nửa tiếng sau, điện thoại rung.

*”Ừ. Việc của cậu mà. Tớ có nói gì đâu.”*

Dòng tin nhắn ngắn gọn, ráo hoảnh. Nó không có icon mặt cười, không có giọng điệu trêu đùa. Nó là một bức tường kính ngăn cách tao và nó.

Sự lạnh nhạt này đáng sợ hơn cả việc nó lao sang chửi bới hay khóc lóc. Nó cho thấy Ngân đang thu mình lại, rút lui về cái thế giới an toàn của nó, nơi không có sự lộn xộn của tao và Mai Anh.

Cánh cửa phòng bật mở. Thằng Khánh đi về, mồm sặc mùi rượu.

Nó nhìn thấy tao nằm vắt tay lên trán, mặt bí xị như bánh đa nhúng nước, liền cười hô hố:

– Sao? Bị “nóc nhà” cấm vận rồi à?

Nó ném cái áo khoác lên ghế, ngồi xuống mép giường, vỗ đùi tao cái đét.

– Ngu chưa con. Tao bảo rồi, cái xe máy là lãnh địa của đàn bà. Mày cho con này ngồi, rồi lại cho con kia ngồi. Cái yên xe nó ám mùi nước hoa trộn lẫn lộn tùng phèo lên, con nào chả điên.

Khánh châm điếu thuốc, rít một hơi rồi phán như chuyên gia tâm lý:

– Mày tham lam vừa thôi An ạ. Con Ngân nó cần sự an toàn, tin tưởng. Con Mai Anh thì thích vờn bắt, thích chiếm hữu. Mày kẹt ở giữa hai đứa nó là nát gáo. Mày tưởng mày là bad boy à? Mặt mày non choẹt, diễn không nổi đâu.

Tao ngồi dậy, cởi cái áo khoác gió ra.

Cái áo mà hôm nọ Ngân đút tay vào túi sưởi ấm.

Tao đưa lên mũi ngửi.

Mùi sả chanh dịu nhẹ đã biến mất. Thay vào đó là mùi nước hoa nồng nặc, gay gắt của Mai Anh. Nó bám vào vai áo, vào cổ áo, dai dẳng và ám ảnh.

Tao ném cái áo vào chậu quần áo bẩn.

Tao đang đứng trước nguy cơ mất đi cái bình yên duy nhất mà tao có được ở cái thành phố này.

Sự “mập mờ” và “cả nể” của tao đã tạo ra một vết nứt. Và tối nay, tao không biết phải dùng loại keo gì để hàn gắn nó lại.

Bên ngoài, gió rít qua khe cửa sổ. Lạnh lẽo và cô độc.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng