Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 14: Kiếm từng đồng​

Mở mắt ra là thấy trần nhà. Vẫn là vết ố loang lổ hình bản đồ châu Phi. Vẫn là con nhện giăng tơ ở góc tường.

Tao nằm im, không dám cựa quậy. Cảm giác như chỉ cần động đậy mạnh là cái dạ dày rỗng tuếch sẽ réo lên biểu tình, đòi nợ những gì tao đã hứa với nó đêm qua sau bữa trứng vịt lộn.

Triết lý “con kiến” của thằng Khánh nghe thì sướng tai đấy, hùng hồn đấy. Nhưng sáng ra, triết lý không mài ra ăn được.

Tao ngồi dậy, lôi cái ví ra đếm lại lần thứ mười.

Hôm nay là ngày 28. Hai ngày nữa là đến hạn nộp tiền nhà.





Một triệu hai trăm nghìn.

Con số đó lơ lửng trên đầu tao như cái thòng lọng. Với 80 nghìn trong túi, tao không những không đủ đóng tiền nhà, mà còn sắp không đủ tiền mua mì tôm sống qua ngày.

Tao thở hắt ra, nhét ví vào túi quần đùi. Bụng réo ùng ục. Tiếng kêu to và rõ trong căn phòng vắng lặng nghe thảm hại vãi chưởng.

***

Buổi trưa, điện thoại báo tin nhắn. Thằng Khánh.

chuyen doi thang an 8 (4)

“Ra quán nước chân cầu. Gấp.”

Tao vớ cái áo phông, xỏ đôi dép tổ ong, phi ra ngay. Trong đầu lóe lên tia hy vọng: Chắc nó tìm được mối ở ghép giá rẻ bên Pháo Đài Láng rồi.

Quán trà đá chân cầu Mai Dịch vẫn bụi mù mịt như mọi khi. Khánh ngồi đó, chân gác lên ghế, mặt đăm chiêu, tay xoay xoay cái bật lửa. Không có laptop, không có vẻ mặt “giáo sư” đời dạy khôn tao như hôm qua.

“Sao rồi? Vụ nhà cửa thế nào?” Tao hỏi dồn, chưa kịp gọi nước.

Khánh chép miệng, ném cái bật lửa xuống bàn *cạch* một cái.

“Tạch rồi.”

“Tạch là sao?” Tim tao hẫng một nhịp.

“Thằng em tao nó bảo tối qua có đứa khác đặt cọc rồi. Phòng rẻ, gần trường, hở ra là mất. Tao chậm chân.”

Tao ngồi phịch xuống ghế. Hy vọng vừa nhen nhóm bị dội gáo nước lạnh ngắt. Thế là xong. Cửa thoát hiểm duy nhất đã đóng sập lại.

“Thế… giờ tao tính sao?” Tao hỏi, giọng lạc đi.

Khánh không trả lời ngay. Nó rít một hơi thuốc lào, nhả khói trắng xóa, rồi nhìn thẳng vào mắt tao.

“Tiền nhà mày không lo được đúng không?”

Tao gật đầu.

“Thế thì phải kiếm tiền. Tiền tươi.” Nó hạ giọng thì thầm, mắt liếc sang mấy ông xe ôm đang đánh cờ tướng bên cạnh. “Tao có mối này. Làm đêm nay. Mày dám làm không?”

“Làm gì? Bốc vác tiếp à?”

“Không. Nhẹ hơn nhiều. Trông kho.”

“Trông kho?”

“Ừ. Kho điện thoại xách tay. Ở khu Đặng Tiến Đông. Mày chỉ cần đến đó, ngồi canh từ 10 giờ đêm đến 5 giờ sáng. Sáng ra chủ đến thì mày về. Tiền công 200 nghìn. Trả luôn sau ca.”

200 nghìn.

Con số làm mắt tao sáng lên. Một đêm bằng bốn đêm bốc vác hùng hục. Bốn đêm là 800 nghìn. Cộng với tiền tao đang có là gần đủ tiền nhà.

Nhưng cái “gen” cảnh giác của thằng nhà quê trong tao trỗi dậy.

“Sao… sao cao thế? Trông kho ngồi chơi không mà 200 nghìn? Có lừa đảo không mày?”

Khánh dụi điếu thuốc, cười nhạt:

“Lừa cái đéo gì. Chỗ quen biết của ông anh tao. Nhưng tao nói trước, hàng này là hàng ‘xách tay’, hiểu không? Hàng kẹp nách, hàng lướt, hoặc… hàng nhảy. Không giấy tờ, không hóa đơn.”

Nó nhìn tao chằm chằm, nhấn mạnh từng chữ:

“Mày đến làm, không mang chứng minh thư, không hỏi han linh tinh. Thấy ai gõ cửa lạ tuyệt đối không mở. Công an hay quản lý thị trường đến thì… tự biết đường mà lẩn. Mà thường thì giờ đấy người ta ngủ mẹ hết rồi, chả ai đi kiểm tra đâu.”

Tao lạnh sống lưng.

Hàng lậu. Hoặc hàng ăn cắp.

Tao là sinh viên năm nhất. Hồ sơ lý lịch trong sạch. Giờ dính vào cái này, lỡ bị tóm thì đời tao coi như xuống cống. Bị đuổi học, bị gô cổ, bố mẹ ở quê chắc nhục nhã mà chết.

“Nghe… ghê răng thế mày? Hay thôi…” Tao ngập ngừng.

“Tùy mày.” Khánh nhún vai, đứng dậy. “Việc ngon, tiền tươi thì đéo bao giờ sạch sẽ 100% cả. Mày thích sạch thì đi rửa bát thuê 12 nghìn một giờ. Tao chỉ mối cho thôi, làm hay không quyền mày.”

Nó vỗ vai tao:

“Nghĩ cho kỹ. 200 nghìn một đêm hoặc ra đê ở. Tối nay 9 rưỡi chốt. Nhắn tin cho tao.”

Nó đi thẳng.

Tao ngồi lại quán trà đá, nhìn dòng xe cộ chạy ầm ầm trên cầu vượt. Nắng trưa chiếu xiên khoai xuống mặt bàn nhựa, gay gắt. Cốc nhân trần đá tan hết, nhạt thếch.

***

Chiều, tao lang thang đi bộ về phía đường Cầu Giấy. Đầu óc rối tung như mớ bòng bong.

Một bên là nỗi sợ pháp luật, sợ rủi ro. Một bên là cái ví rỗng và khuôn mặt sần sùi của bà Hồng chủ trọ.

Đang lững thững đi trên vỉa hè, tao nghe tiếng còi xe máy quen thuộc *bin bin* ngay sau lưng. Tao giật mình né vào lề.

Một chiếc Honda AirBlade trắng lướt qua. Xe mới cóng, bóng lộn.

Người cầm lái mặc áo sơ mi kẻ caro, đeo kính râm sành điệu. Sau lưng nó là một con bé mặc váy vàng, tay xách lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ của mấy shop quần áo, đang ôm eo nó chặt cứng, cười nói rôm rả.

Thằng Dũng.

Nó chở con Hương người yêu nó.

Nó lướt qua tao. Khoảng cách chỉ tầm một mét. Tao nhìn rõ cái mụn ruồi sau gáy nó.

Nó không nhìn thấy tao. Hoặc nó nhìn thấy nhưng lờ đi. Mắt nó đang dán vào đường phía trước, mồm đang hát nghêu ngao gì đó. Con Hương thì đang bận khoe cái túi xách mới mua.

Bụi từ bánh xe nó cuốn lên, tạt thẳng vào mặt tao.

Tao đứng chôn chân trên vỉa hè, nhìn theo cái đuôi xe khuất dần trong dòng người.

Cùng một xuất phát điểm. Cùng quê, cùng trường cấp 3, cùng bắt xe khách lên đây. Giờ nó đi xe ga, có gái ôm, có tiền mua sắm. Còn tao đi bộ, mồ hôi nhễ nhại, đang đứng giữa ngã ba đường của việc làm liều hay chết đói.

Tao nhìn xuống đôi giày Thượng Đình lấm lem của mình.

Đéo có tiền thì tư cách cũng chỉ là rác rưởi. Sĩ diện cái đéo gì khi mà bạn bè nó coi mình như người vô hình?

Cái cảm giác nhục nhã nó không ồn ào. Nó âm thầm, lạnh lẽo, len lỏi vào từng thớ thịt. Nó bóp nghẹt cái sự lương thiện rụt rè của tao.

“Rè… rè…”

Điện thoại trong túi quần rung lên. Lại là mẹ.

Tao hít một hơi thật sâu, vuốt mặt cho tỉnh táo, rồi bấm nghe.

“Alo mẹ ạ.”

chuyen doi thang an 9 (2)

“An à, đi học về chưa con? Mẹ gọi xem tình hình thế nào. Hôm qua bác Tư sang bảo gửi tiền lên cho con rồi đấy, chắc mai kia là nhận được thôi.” Giọng mẹ run run, chắc đang đứng ngoài sân gió lùa.

“Mẹ…” Tao nghẹn họng.

Hình ảnh mẹ già cầm mấy đồng tiền bán lợn ra bến xe gửi cho tao hiện lên. Tao muốn khóc vãi đái. Muốn hét lên là “Mẹ ơi con khổ quá, con đói, con sợ”.

Nhưng tao nhìn dòng người tấp nập trước mặt. Nhìn những tòa nhà cao tầng lạnh lẽo.

“Mẹ đừng gửi! Con bảo rồi mà!” Tao gắt lên, cố làm giọng mình nghe bực bội kiểu người bận rộn. “Con vừa nhận được việc làm rồi. Làm gia sư.”

“Gia sư à? Dạy con nhà ai? Có vất vả không con?”

“Không vất đâu mẹ. Dạy con một nhà giàu trên phố cổ. Họ tử tế lắm. Lương cao, trả theo ngày luôn. Con vừa dạy buổi đầu, họ ứng trước cho con cả triệu đây này.”

Tao nói dối trơn tru, không vấp một chữ. Lời nói dối tuôn ra như nước chảy, ngọt xớt.

“Thật hả con? Ôi chao, may phước quá. Rứa thì mẹ mừng. Nhớ ăn uống đầy đủ, dạy bảo con người ta cho tốt nghe con.”

“Vâng. Con biết rồi. Thôi con chuẩn bị đi dạy đây. Mẹ giữ tiền đấy mà mua thuốc, mua áo ấm. Đừng gửi lên đây con mắng đấy.”

Tao tắt máy.

Tay tao run bần bật, suýt làm rơi cái điện thoại. Tim đập thình thịch như vừa chạy marathon.

Tao vừa từ chối tiền của mẹ. Tao vừa tự cắt đường lui của chính mình. Giờ thì tao buộc phải có tiền. Không có cách nào khác.

Tao mở tin nhắn, soạn tin gửi cho thằng Khánh.

“Tao làm. Mấy giờ có mặt?”

Tin nhắn gửi đi. Một giây sau, máy rung.

“10 giờ tối. Cổng sau ngõ 165. Đừng mang giấy tờ gì cả. Mặc đồ tối màu.”

Dòng tin nhắn ngắn gọn, lạnh lùng như lệnh truy nã.

***

Chín giờ ba mươi phút tối.

Tao đứng trước gương.

Thằng An trong gương mặc cái áo khoác gió màu đen cũ kỹ, kéo khóa lên tận cổ. Quần bò sẫm màu. Mũ lưỡi trai sụp xuống che nửa mặt.

Nhìn tao bây giờ chả khác gì mấy thằng trộm chó hay mấy thằng dặt dẹo ở bến xe Mỹ Đình hôm đầu tiên tao đến. Cái vẻ thư sinh, ngố tàu biến mất. Thay vào đó là sự lì lợm, khắc khổ của một thằng đang túng quẫn.

Tao sờ túi quần. Không ví. Không chứng minh thư. Chỉ có cái điện thoại “cục gạch” và chìa khóa phòng.

Tao nhìn quanh căn phòng trọ một lần nữa.

Con nhện trên trần nhà vẫn miệt mài giăng tơ. Nó vừa bắt được một con muỗi nhỏ. Nó đang quấn tơ quanh con mồi, thong thả, bình tĩnh.

Tao tắt đèn.

Căn phòng chìm vào bóng tối. Tao bước ra ngoài, khóa cửa lại *cạch* một tiếng khô khốc.

Hành lang vắng tanh. Tiếng dép tao lê trên nền gạch nghe sột soạt.

Tao đi xuống cầu thang, lách qua cái cổng sắt khép hờ, bước ra đường. Bóng tối của con ngõ 165 nuốt chửng lấy tao.

Đêm nay, tao chính thức bước vào thế giới ngầm của cái đất Hà Thành này. Để kiếm 200 nghìn. Để tồn tại. Để không phải cúi đầu trước thằng Dũng hay bất kỳ đứa nào khác.

Gió đêm thốc vào mặt, lạnh buốt. Nhưng không lạnh bằng cái quyết tâm đang đông cứng trong lòng tao.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng