Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 45: Long công tử​

Ding Tea Cầu Giấy.

Cái quán nằm ở ngã ba đường, mặt tiền kính sáng choang, bên trong điều hòa chạy mát rượi phả ra mùi hương liệu trà sữa ngọt lợ. Đây là thánh địa của đám sinh viên có tiền, hoặc ít nhất là chịu chơi hơn đám ngồi trà đá vỉa hè như tao mọi khi.

Tao ngồi đối diện Long.

Trên bàn không phải là giáo trình hay laptop cài Win dạo. Là một tờ giấy A4 chi chít những con số và sơ đồ vẽ tay.

– Nguồn hàng tao lo được. – Tao gõ ngón tay xuống mặt bàn kính. – Chợ Trời có mấy mối quen. Ốp lưng silicon nhập 15 nghìn, bán 80 nghìn. Kính cường lực nhập 8 nghìn, dán cho khách lấy 50 nghìn. Lãi gấp năm gấp sáu. Quan trọng là vị trí.





Long khuấy nhẹ ly trà sữa trân châu, mắt nhìn vào bản kế hoạch. Hôm nay nó không mặc sơ mi đóng thùng. Nó mặc cái áo phông Burberry đơn giản, nhưng nhìn chất vải là biết đắt tiền.

– Vị trí tao đang nhắm một cái ki-ốt ở ngõ 175 Xuân Thủy. Đông sinh viên, giá thuê vừa miếng. Vốn tao lo, mày lo về mặt công sức và kỹ thuật. Lợi nhuận chia đôi.

Tao nhìn nó. Thằng Long nói chuyện làm ăn nhẹ tênh như đang rủ đi đá PES, nhưng ánh mắt nó sắc lẻm. Nó không coi tao là thằng bạn nghèo cần giúp đỡ. Nó coi tao là đối tác.

Lưng tao thẳng tắp dựa vào ghế đệm êm ái.

Trong túi quần tao có cái ví dày. Trong đầu tao có kinh nghiệm lọc lõi từ những ngày lăn lộn với thằng Khánh. Tao không còn cảm giác bị khớp khi bước vào những chỗ sang trọng thế này nữa. Tao thuộc về cuộc chơi này.

– Chốt. – Tao nói gọn lỏn.

Đang định bàn tiếp về decor cửa hàng thì thấy có bóng người quen quen.

Mai Anh.

Nó bước vào như Vedette đi catwalk. Váy body ôm sát, giày cao gót cỡ 10 phân, tóc xoăn bồng bềnh. Đi bên cạnh nó là một gã trai lạ hoắc.

Gã này cao, gầy, mặc cái áo sơ mi lụa bóng bó sát người, phanh hai cúc ngực lộ ra sợi dây chuyền bạc to như dây xích chó. Tóc gã vuốt sáp cứng ngắc, bóng lộn, dựng ngược lên như mào gà.

Mai Anh liếc mắt một vòng, thấy tao liền sáng mắt lên. Nó kéo tay gã kia đi thẳng về phía bàn tao.

– Ê nhóc! Trốn học đi uống trà sữa à? Nay sang chảnh thế?

Nó vỗ vai tao một cái bốp. Cái kiểu chào hỏi suồng sã quen thuộc.

Tao nhăn mặt, phủi vai áo:
– Đang bàn công việc. Chị đi đâu đây?

– Đi hẹn hò chứ đi đâu. Giới thiệu với hai đứa, đây là anh Hùng, bạn chị.

Hùng hất hàm, nhìn tao và Long bằng nửa con mắt. Ánh nhìn của một thằng tự cho mình là dân chơi phố nhìn xuống hai thằng sinh viên quèn.

Gã kéo ghế, ngồi phịch xuống ngay cạnh bàn bọn tao mà không cần ai mời.

Cạch.

Gã đặt một chùm chìa khóa lên mặt bàn kính.

Chìa khóa xe SH nhập. Cái móc khóa bằng da cá sấu to vật vã, đung đưa qua lại như con lắc đồng hồ.

– Uống gì em gọi đi. Anh bao. – Hùng nói với Mai Anh, nhưng mắt lại liếc xéo sang tao thăm dò phản ứng.

Mai Anh cười tít mắt, đi ra quầy gọi đồ.

Còn lại ba thằng đực rựa. Không khí gượng gạo vãi chưởng.

Tao cúi xuống nhìn tờ kế hoạch kinh doanh, định lờ gã đi. Nhưng gã không để tao yên.

Hùng rút bao 555 ngoại, châm lửa hút phèo phèo ngay trong phòng máy lạnh. Khói thuốc bay mù mịt sang phía tao.

– Mấy em sinh viên năm nhất à? – Hùng hỏi, giọng khàn khàn, sặc mùi bề trên.

– Vâng. – Tao đáp cụt lủn.

– Sinh viên sướng nhỉ. Suốt ngày trà sữa chém gió. Anh thì bận tối mắt tối mũi, quản lý bao nhiêu việc, nay mới tranh thủ đưa bạn gái đi lượn được tí.

Gã gạt tàn thuốc vào cái đế lót ly của tao.

Máu nóng dồn lên mặt tao. Tao nắm chặt cái bút bi trong tay.

– Anh làm gì mà bận thế? – Long đột nhiên lên tiếng. Giọng nó bình thản, lịch sự, tay vẫn cầm ly trà sữa.

– Anh á? Anh làm quản lý chuỗi Salon tóc. Tuấn Sài Gòn ấy, biết không? Dân chơi Hà Nội ai chả biết.

Hùng vênh mặt, tay xoay xoay cái chìa khóa SH trên bàn.

Hắn nhìn tờ giấy kế hoạch kinh doanh của bọn tao, cười khẩy:
– Gớm, tập tành buôn bán à? Mấy cái ốp lưng vớ vẩn này kiếm được mấy đồng bạc lẻ. Anh khuyên thật, lo mà học đi.

Hắn thò tay vào túi quần bó chẽn, rút ra tờ 50 nghìn. Hắn kẹp tờ tiền vào giữa hai ngón tay, đẩy về phía tao.

– Cầm lấy. Ra kia mua cái bánh mì hay cốc trà đá mà uống. Để bàn này cho anh với chị Mai Anh nói chuyện riêng. Chỗ này người lớn làm việc.

Tờ 50 nghìn nằm chỏng chơ trên mặt bàn.

Tao nhìn tờ tiền. Rồi nhìn bản mặt gợi đòn của hắn.

Cái cảm giác bị lão xe ôm lừa 20 nghìn ngày đầu tiên ùa về. Nhưng tao không còn là thằng nhóc ngơ ngác ngày đó nữa. Tao có tiền trong ví, và tao có lòng tự trọng của một thằng đàn ông đã biết kiếm tiền bằng mồ hôi nước mắt.

Tao đứng phắt dậy. Cái ghế bị đẩy ra sau kêu *két* một tiếng chói tai trên sàn nhà.

Tao định cầm cốc trà sữa đổ vào đầu hắn. Hoặc ít nhất là ném trả tờ tiền vào cái mõm lợn đang nhếch lên kia.

Nhưng một bàn tay giữ chặt lấy vai tao. Ấn tao ngồi xuống.

Long.

Nó vẫn ngồi im. Gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc giận dữ nào. Nó nhìn Hùng, rồi nhìn chằm chằm vào cái chìa khóa xe, và cuối cùng dừng lại ở bàn tay đang kẹp điếu thuốc của gã.

– An. Ngồi xuống. – Long nói khẽ nhưng đầy uy lực.

Tao hậm hực ngồi xuống, mắt vẫn trừng trừng nhìn Hùng.

Long đẩy tờ 50 nghìn sang một bên, lấy khăn giấy lau chỗ tàn thuốc gã vừa gạt bừa bãi.

– Anh Hùng làm ở Tuấn Sài Gòn trên phố Huế đúng không nhỉ? – Long hỏi, giọng nhẹ tênh.

Hùng giật mình. Cái vẻ nghênh ngang hơi chùng xuống một tí.
– Ừ… Sao? Mày biết à?

Long cười nửa miệng.

– Không. Tuần trước tôi đưa mẹ qua đấy gội đầu. Tôi nhớ anh là thợ phụ gội đầu kiêm dắt xe mà. Lúc sấy tóc anh làm rơi cái lược vào đầu mẹ tôi, bị anh Tuấn chủ quán chửi cho tơi bời trước mặt khách. Anh quên nhanh thế?

Mặt Hùng biến sắc. Từ màu phấn trắng chuyển sang màu gan lợn tái mét.

– Mày… mày nhầm người rồi. Tao là quản lý…

– Nhầm sao được. – Anh có cần tôi gọi 1 cuộc điện thoại để check không?

Hùng hết hồn. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.

Long chưa dừng lại. Nó cầm cái chìa khóa SH lên, xoay xoay trên tay.

– Còn con xe này… Biển tứ quý 8. Xe của anh Tuấn. Ảnh cưng con xe này lắm. Sao hôm nay thợ phụ lại được lấy xe sếp đi lượn thế này?

Long rút điện thoại ra. Iphone 5S Gold sang chảnh.

– Tranh thủ sếp đi vắng, mượn xe đi lòe gái à anh giai? Cẩn thận xước một vết là đi làm không công cả năm đấy. Để tôi nhắn tin hỏi anh Tuấn xem anh ấy có biết xe mình đang ở Cầu Giấy không nhé?

Long mở danh bạ, tìm cái tên “Tuấn Salon”.

Hùng hoảng loạn thực sự. Hắn đứng bật dậy, làm cái ghế đổ rầm xuống sàn.

– Thôi… thôi tao có việc gấp.

Hắn giật phắt cái chìa khóa xe từ tay Long, vơ vội bao thuốc lá. Hắn không kịp chào Mai Anh lấy một câu, cắm đầu chạy thẳng ra cửa kính. Cái dáng vẻ hùng hổ ban nãy biến mất sạch, chỉ còn lại cái lưng tôm khúm núm chạy trốn như chó cụp đuôi.

Mai Anh vừa bê khay nước từ quầy ra. Nó ngơ ngác nhìn Hùng chạy mất hút, rồi nhìn sang bọn tao.

– Ơ kìa? Anh Hùng đi đâu đấy? Nước còn chưa uống mà?

Long nhún vai, nhấp một ngụm trà sữa.
– Anh ấy về trả xe cho sếp. Sợ sếp mắng.

Mai Anh đặt khay nước xuống. Nó nhìn tờ 50 nghìn vẫn nằm trên bàn, rồi nhìn mặt tao đang hầm hầm, và vẻ mặt bình thản của Long. Nó hiểu ra vấn đề nhanh như điện xẹt.

Thay vì xấu hổ hay tức giận vì bị lừa, Mai Anh phá lên cười.

Nó vỗ tay đen đét, cười ngặt nghẽo đến mức rung cả người.

– Vãi chưởng! Chị nghi nghi rồi mà không ngờ thằng cha này liều thế. Mượn cả xe sếp đi phông bạt tán gái. Bảo sao lúc nãy đi đường cứ rón ra rón rén, sợ va quệt.

Nó kéo cái ghế Hùng vừa ngồi, ngồi xuống cùng bàn với bọn tao.

– Hai đứa khá lắm. Nhất là cậu Long này, mắt cú vọ phết. Còn thằng An, lúc nãy chị thấy mày định đấm nó rồi đấy. Lì lợm gớm.

Mai Anh cầm cốc trà sữa của mình lên, hút rột rột.

– Thôi, coi như chị đãi hai đứa cốc nước bù cho thằng hâm dở kia. Mà nãy thấy bàn chuyện làm ăn gì xôm thế? Cho chị hóng với.

Tao nhìn Mai Anh. Cái con bé này đúng là “nữ hoàng thị phi”, nhưng nó sòng phẳng và đời vãi chưởng. Nó không quan tâm thằng kia giàu hay nghèo, nó chỉ quan tâm câu chuyện có vui hay không.

– Bọn em định mở shop phụ kiện điện thoại. – Tao nói, giọng đã dịu xuống.

– Ngon! – Mắt Mai Anh sáng rực. – Mở đi. Chị PR free cho. Bạn bè chị trên Facebook đông lắm, toàn mấy đứa thích thay ốp lưng như thay áo lót. Chị quảng cáo một buổi là chúng nó kéo đến mua ầm ầm.

– Thật không? – Mắt tao sáng lên. Vấn đề marketing đang là khâu yếu nhất của bọn tao.

– Thật. Nhưng phải có phần trăm hoa hồng đấy nhé. Chị không làm không công đâu.

– Ok. Sòng phẳng. – Tao và Long đồng thanh.

Ba đứa chụm đầu vào tờ giấy kế hoạch. Mai Anh bắt đầu chém gió về gu thẩm mỹ của bọn con gái, về màu sắc, về cách chụp ảnh sống ảo. Những thứ mà hai thằng đực rựa bọn tao mù tịt.

Bên ngoài cửa kính, trời đổ mưa rào bất chợt.

Mưa trắng trời, xối xả. Những hạt mưa đập vào kính nghe lộp bộp.

Tao nhìn ra ngoài. Dòng người hối hả mặc áo mưa, chen chúc nhau trong mưa lạnh.

Nhưng ngồi ở trong này, tao thấy ấm.

Tao nhìn Long, thằng bạn công tử bột nhưng sắc sảo. Nhìn Mai Anh, bà chị hàng xóm đồng bóng nhưng nhiệt tình.

Tao nhận ra, tao không còn đơn độc chiến đấu với cái thành phố này nữa. Tao có đồng minh. Những đồng minh chất lượng, biết nhìn người, và quan trọng là không khinh thường xuất thân của tao.

Cú tát của thực tế từ thằng thợ gội đầu tên Hùng không làm tao nhục nhã. Nó làm tao tỉnh ra. Rằng cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài rất dễ vỡ. Chỉ có năng lực thật sự, tiền trong túi mình làm ra, và những mối quan hệ chân thành mới là thứ bền vững.

Tao cầm tờ 50 nghìn của thằng Hùng để lại lên.

– Tiền này xử lý sao? – Tao hỏi.

– Gọi đồ thêm thôi. – Long cười. – Ngu gì không ăn. Tiền ngu của nó mà.

Ba đứa cười phá lên. Tiếng cười át cả tiếng mưa rơi.

Tao nghĩ về Ngân.

Với cái đà này, với những người bạn này, tao tin là ngày tao đón nó về một căn phòng có bếp riêng không còn xa nữa.

Cơn mưa này to thật, nhưng ngày mai trời sẽ sáng. Và tao sẽ là thằng dậy sớm nhất để đón nắng.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng