Chương 83: Cyber net
Đường Cầu Giấy buổi tối vắng tanh. Gió mùa hè hầm hập thổi thốc qua những tán cây xà cừ, cuốn theo đám bụi đường khô khốc.
Con Wave ghẻ của tao gầm gừ xé toạc cái tĩnh lặng của màn đêm. Tao đang vít ga hướng ra mạn Trần Thái Tông.
Ngồi ngay sau lưng tao, ép sát không chừa một milimet nào, là Mai Anh.
Ả đéo thèm giữ kẽ. Hai cánh tay trần thon lẳn vòng hẳn qua eo tao, ôm chặt. Mỗi lần đi qua nắp cống hay gờ giảm tốc, chiếc xe nảy lên, kéo theo sự ma sát của hai bầu ngực mềm mại đập thẳng vào sống lưng tao qua lớp áo phông mỏng dính.
Mùi nước hoa nồng nàn đắt tiền của ả hòa vào mùi khói xe máy, bị gió tạt ngược lại, xộc thẳng vào mũi tao. Lồng ngực tao đập thình thịch. Cái bản năng thằng đàn ông mười chín tuổi đang bị thử thách cực độ. Tao phải gồng cứng hai bắp tay, ghì chặt tay lái để con xe không bị lạng đi.
Tao hắng giọng, cố tống khứ cái sự ngột ngạt đang dâng lên tận cổ.
– Bà chị lên đồ thế này ra đấy bọn nó lại tưởng em dắt người yêu hot girl đi net, oai vãi lìn.
Tao buông một câu cợt nhả, nửa đùa nửa thật để phá vỡ cái không khí bức bối này.
Mai Anh bật cười. Tiếng cười khúc khích rung lên, truyền thẳng từ ngực ả sang lưng tao. Ả tựa hờ cằm lên vai tao, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai.
– Gớm. Dạo này mồm mép gớm nhỉ. Không lầm lỳ cúi gằm mặt như hồi mới quen nữa. Ra dáng ông chủ rồi đấy.
Cái tôi của tao được vuốt ve. Tao mượn đà xông lên luôn, ném ra một câu dò la mà tao thắc mắc từ chập tối.
– Xinh xắn ngon nghẻ thế này mà đêm hôm cúp điện không có anh nào rước đi nhà nghỉ nằm điều hòa à? Mà chị đang độc thân hay đang yêu rồi thế?
Gió rít bên tai. Tao dỏng tai lên chờ đợi một câu trả lời có hay không, hoặc một cái cớ lấp liếm của bọn con gái sành sỏi.
Nhưng Mai Anh không trả lời thẳng.
– Chị mày kén lắm. – Giọng ả lả lơi, kéo dài ra trong gió. – Phải tìm được thằng nào vừa biết kiếm tiền, lại vừa ngoan như… ai đó thì mới xem xét để yêu được.
Chữ “ai đó” vừa dứt.
Cấu.
Hai ngón tay của ả đang đặt ở mạn sườn tao bỗng nhiên kẹp lại, nhéo một phát đau điếng vào mảng thịt mềm ngay hông tao.
– Á đù!
Tao giật bắn mình. Tay ga loạng choạng. Con Wave chao đảo, suýt nữa cọ bánh vào cái vỉa hè đầy đất cát. Tao vội vàng bóp phanh, chỉnh lại thăng bằng.
Phía sau lưng, tiếng cười của Mai Anh giòn tan, sảng khoái, hòa lẫn vào tiếng gió đêm. Ả đang vờn tao. Một con sói đội lốt cừu đang chơi đùa với con mồi của nó.
Đến nơi.
Cyber Net Vip nằm lù lù giữa phố. Mặt tiền ốp kính sáng choang. Biển hiệu led RGB chạy nhấp nháy chói lóa.
Tao vẩy chân chống, gạt tắt máy.
Đúng lúc đó, một tia sáng đèn pha chiếu thẳng vào mặt. Chiếc SH trắng muốt lướt tới, đỗ xịch ngay cạnh con Wave tàn tạ của tao.
Thằng Long gạt chân chống. Thằng Tùng lóng ngóng nhảy xuống từ yên sau.
Long đưa tay vuốt lại mái tóc xịt gôm phẳng lỳ, định mở mồm chào tao thì khựng lại. Ánh mắt nó dán chặt vào cái bóng dáng đang từ từ bước xuống khỏi yên xe Wave.
Mai Anh.
Ả vuốt lại mái tóc rối, đứng thẳng người. Cái mốt “áo giấu quần” thần thánh phát huy tối đa tác dụng dưới ánh đèn đường. Cái áo phông đen rộng thùng thình che khuất cái quần đùi bên trong, phô ra trọn vẹn cặp chân dài miên man, trắng bóc không tì vết. Đôi sneaker trắng làm điểm nhấn hoàn hảo cho một giao diện vừa bụi bặm vừa gợi tình.
Long há hốc mồm. Cái vẻ điềm đạm, tao nhã của thằng công tử nhà giàu bay sạch bách. Nó tròn mắt nhìn tao, rồi nhìn Mai Anh, giơ ngón tay cái lên.
– Vãi đái An! Đi Net cày rank mà dắt cả hotgirl đi theo. Đỉnh vãi lìn! Nể mày thực sự!
Thằng Tùng đứng cạnh, tay ôm cái mũ bảo hiểm, mặt đỏ lựng lên như gấc. Thằng nhóc nhà quê chưa bao giờ đứng gần một bà chị ăn mặc táo bạo thế này. Nó đéo dám nhìn thẳng vào cặp đùi của Mai Anh, chỉ cúi gằm mặt, lí nhí trong họng.
– Em… em chào chị Mai Anh.
Mai Anh cười tươi rói. Ả bước tới, vỗ cái đét vào vai thằng Long làm nó hơi loạng choạng.
– Nay chị đi gánh team cho mấy đứa. Vào thôi!
Tao đút hai tay vào túi quần, đi sóng vai cùng nó bước vào quán.
Cánh cửa đẩy ra. Một luồng khí lạnh 18 độ C phả thẳng vào mặt, xua tan cái nóng hầm hập của đường phố.
Nhưng cái nhiệt độ buốt giá ấy đéo dập tắt được cái thứ không khí đặc quánh bên trong. Một thế giới hỗn mang. Mùi khói thuốc lá cuộn lấy mùi mì tôm chanh bò khô, trộn lẫn với mùi xúc xích rán ngập dầu. Tiếng gõ phím cơ rào rào như mưa rào, xen lẫn những tiếng chửi thề, đập bàn chát chúa của cả trăm thằng đực rựa, thằng thì đang cởi trần trùng trục, thằng thì mặc áo ba lỗ cháo lòng.
Bốn người bọn tao bước vào. Mai Anh đi ở giữa.
Chỉ mất đúng năm giây để cái Cyber Net đang ồn ào bỗng nhiên chùng xuống một nhịp.
Mùi nước hoa đắt tiền của ả cắt ngang cái mùi hôi hám của căn phòng. Sự xuất hiện của một đứa con gái, mà lại là một đứa con gái chân dài, da trắng, ăn mặc bốc lửa bước vào cái lãnh địa thuần nam này, nó giống như ném một miếng thịt tươi vào chuồng sói.
Hàng chục cái đầu đang dán chặt vào màn hình đồng loạt ngoái lại. Những ánh mắt hau háu, tò mò, soi mói quét dọc từ trên xuống dưới người Mai Anh. Ở dãy máy bên trái, một thằng đang ngậm điếu thuốc trên môi há hốc mồm, điếu thuốc suýt rớt thẳng xuống đũng quần đùi.
Tao đi ngay bên cạnh ả.
Tao cảm nhận rõ rệt những ánh mắt ghen tị, thèm khát của hàng trăm thằng con trai đang găm thẳng vào mình. Lồng ngực tao tự nhiên nở căng ra. Tao bước đi thẳng lưng hơn, cằm hơi hếch lên.
Cái cảm giác “oai lây” này nó phê đéo kém gì lúc tao chốt được một mẻ ốp lưng lãi gấp ba lần. Tiền bạc mang lại sự tự tin, nhưng đi cạnh một người đàn bà đẹp giữa chốn đông người, nó mang lại một thứ quyền lực nguyên thủy của giống đực. Tao đéo phải giải thích tao là ai, chúng nó tự động xếp tao vào chiếu trên.
Bọn tao tiến về phía góc trong cùng.
Thằng Khánh đã xí sẵn một hàng năm máy VIP liền kề nhau. Máy móc đã bật đầy đủ cả, màn hình 27 inch sáng rực rỡ.
Bình thường, bốn thằng tao sẽ ngồi lộn xộn, chửi nhau tranh giành cái máy ở giữa. Nhưng hôm nay, có biến số mới.
Thằng Khánh, thằng Long và thằng Tùng tự động tạt sang ba cái máy ngoài cùng. Để lại hai cái máy trống nằm sát rạt vào vách tường lại cho tao với Mai Anh.
Tao định bước vào cái máy trong cùng sát tường để chốt góc.
Nhưng Mai Anh nhanh hơn một nhịp. Ả lách người qua, hông ả lướt cọ vào hông tao. Ả đẩy nhẹ tao vào cái máy bên ngoài, còn bản thân ả trượt thẳng vào cái ghế sát vách tường.
– Chị ngồi đây. Góc này khuất, đỡ bị mấy thằng dâm tặc nó soi.
Nó phán một câu xanh rờn, rồi kéo ghế sát vào mặt bàn. Tao nghe thấy cũng có vẻ hợp lý.
Tao đành ngồi xuống cái ghế bên cạnh.
Không gian khu VIP này rộng, nhưng hai cái ghế gaming khổng lồ đặt cạnh nhau lại tạo ra một khoảng cách cực kỳ hẹp. Cánh tay trái của tao gần như dán chặt vào cánh tay phải của ả.
Hơi nóng từ cặp đùi trần của ả hắt sang làm cổ họng tao khô khốc. Mỗi lần ả vung tay kéo con chuột, khuỷu tay ả lại cọ nhẹ vào bắp tay tao. Mềm mại. Cố ý. Một sự tính toán hoàn hảo để giam tao vào cái không gian riêng tư chật hẹp này, mặc kệ ba thằng kia đang hò hét ở bên cạnh.
Mai Anh nghiêng người, ưỡn ngực vặn vặn vài cái.
Ả đeo tai nghe, test chuột, gõ phím lạch cạch. Vài đường cơ bản của ả diễn ra mượt mà, chuyên nghiệp vãi chưởng.
Bốn thằng đực rựa bọn tao trố mắt nhìn. Đéo tin nổi bà chị này lại có cái giao diện game thủ sắc nét thế này.
Khánh vừa log xong acc, quay sang nhìn màn hình của Mai Anh. Cái thói kiêu ngạo của thằng chuyên đi cày thuê trỗi dậy.
– Bà chị trình độ thế nào? – Khánh hất hàm. – Vào đánh Support cho thằng Long đi. Nhặt con nào chơi quen thì cứ cầm thôi, đứng sau lưng nó buff cho nó gánh. Đừng có feed là được.
Mai Anh không thèm quay mặt lại. Ả nhếch mép cười khẩy.
Ngón tay ả lướt nhanh trên bàn phím, gõ tài khoản và mật khẩu nhoay nhoáy. Giao diện game bung ra.
– Support cái đầu mày.
Giọng ả vang lên lạnh tanh, không còn chút lả lơi nào của lúc nãy.
– Chị mày đi Mid. Để con Ahri đấy tao múa cho xem. Khỏi cần ai gánh.
Thằng Khánh cứng họng, nuốt nước bọt cái ực. Thằng Long ngồi cạnh cũng phải ngoái đầu lại nhìn với ánh mắt nể phục. Đứa con gái dám tự tin khóa một con tướng sát thủ đòi kỹ năng cao như Ahri ở đường giữa, chắc chắn đéo phải dạng vừa.
Đội hình chốt nhanh gọn.
Mai Anh đi Mid. Long đánh AD. Thằng Tùng ngoan ngoãn ôm Support. Khánh xách tướng đi Rừng. Còn tao, vẫn cái số phận cục súc lầm lỳ, cầm con tướng trâu bò đi Top.
Màn hình chuyển sang màu đen, bắt đầu load ván đấu.
Tao quay mặt sang bên phải.
Ánh sáng từ cái màn hình 27 inch hắt lên sườn mặt Mai Anh. Ả đang nhai kẹo cao su nhóp nhép. Đôi mắt kẻ đuôi sắc lẹm dán chặt vào thanh tải trận, không chớp. Cặp chân dài miên man của ả đã được co hẳn lên mặt ghế da, đầu gối gần như chạm vào cằm, tạo thành một tư thế thu mình nhưng cực kỳ phòng thủ và tập trung.
Trận chiến ngoài kia sắp nổ ra với năm thằng tướng địch.
Nhưng tao biết, cái trận chiến khốc liệt nhất, khó nhằn nhất, nó đéo nằm trên cái màn hình máy tính.
Nó đang sục sôi ngay tại cái ghế bên cạnh tao đây này. Mùi nước hoa nồng nàn lại cuộn lên, bóp nghẹt lồng ngực. Tao hít một hơi thật sâu, nắm chặt con chuột gaming.
Đêm nay, sẽ là một đêm rất dài.