Chương 64: Tạm biệt
Chuyến xe khách chạy từ Hà Tĩnh ra Hà Nội ngày mùng 8 Tết vắng hơn mọi khi. Không còn cảnh chen chúc nhồi nhét, tao nằm duỗi dài chân trên cái giường tầng hai, rung đùi theo nhịp xe lắc lư.
Trong balo dưới chân tao là ba tệp bánh cu đơ loại đặc biệt. Bánh giòn, nhiều lạc, mật mía dẻo quánh, được mẹ tao bọc kỹ trong ba lớp báo và một lớp túi ni lông để tránh kiến.
Tao nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng lúa xanh mướt lùi lại phía sau. Lòng tao nhẹ tênh.
Tao rút điện thoại ra, đọc lại tin nhắn của Ngân hôm mùng 6.
-“An ra Hà Nội chưa?”
Lúc nhận được tin nhắn này, tao đang ngồi đánh bài quỳ với đám bạn cấp 2. Cái máu thích thể hiện và muốn tạo bất ngờ kiểu phim ảnh nổi lên. Tao muốn tưởng tượng ra cảnh tao đột ngột xuất hiện trước cửa phòng 304, chìa túi bánh ra và nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của nó.
Thế là tao nhắn lại, kèm theo một cái icon mặt cười gian xảo:
-“Chưa. Chắc phải qua mùng 10 tớ mới ra. Vé xe đắt quá, ở nhà chơi thêm tí vớt vát cái Tết.”
Ngân trả lời ngay lập tức. Nhưng tin nhắn ngắn ngủn, lạ lùng:
-“Vậy ạ. Ừ mạnh giỏi nha. Tạm biệt.”
Lúc đấy tao chỉ cười. Tao nghĩ nó dỗi, hoặc nó đang tập làm người lớn nói chuyện khách sáo. Tao bỏ qua hai chữ “Tạm biệt” khô khốc ấy, mặc định trong đầu nó là “Hẹn gặp lại”.
Tao tắt màn hình điện thoại.
Chiều nay tao sẽ có mặt ở phòng trọ. Tối nay sẽ có một buổi hẹn hò muộn, ăn bánh cu đơ và uống trà mạn. Đôi khi lại còn cả … Tao đã lên kế hoạch cả rồi.
***
Xe ôm thả tao xuống đầu ngõ 165 Cầu Giấy lúc 2 giờ chiều.
Nắng hanh vàng. Cái ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu và ẩm ướt như mọi ngày, nhưng hôm nay tao thấy nó thân thương lạ.
Tao xốc lại cái balo nặng trịch, bước đi phăm phăm.
Leo lên cầu thang xoắn ốc. Tầng 1. Tầng 2.
Đến chiếu nghỉ tầng 3, mũi tao bắt được một mùi lạ.
Không phải mùi ẩm mốc. Không phải mùi sả chanh quen thuộc.
Mùi Clo. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc, hăng hắc, xộc thẳng vào xoang mũi làm tao hắt xì hơi một cái.
Tao bước lên hành lang.
Đập vào mắt tao là cánh cửa phòng 304 mở toang hoác.
Tao khựng lại.
Bên trong phòng trống trơn.
Cái giường gỗ ép đã bị tháo rời dựng vào góc. Cái giá sách bằng gỗ cốp-pha tao đóng cho nó đã biến mất. Sàn nhà ướt nhẹp nước, sủi bọt trắng xóa.
Một bà lao công lạ mặt đang cầm cái chổi rễ cọ sàn sột soạt. Bà Hồng đứng chống nạnh ở cửa, tay cầm cuốn sổ, mồm chỉ đạo:
– Cọ kỹ cái góc kia đi, chỗ đấy ẩm mốc kinh lắm. Xả nước mạnh vào cho hết mùi.
Tim tao hẫng một nhịp. Balo trên vai trượt xuống một chút.
– Cô Hồng… – Tao cất tiếng gọi, giọng hơi lạc đi.
Bà Hồng quay lại. Thấy tao, bà không ngạc nhiên lắm, chỉ nhướng mày qua gọng kính lão.
– À thằng An à? Lên rồi đấy à?
– Phòng… phòng này… Ngân đâu rồi cô?
Bà Hồng nhìn vào căn phòng trống, tặc lưỡi:
– Nó trả phòng từ 28 Tết rồi. Sáng 28 nó dọn đồ sạch sẽ, trả chìa khóa, lấy lại cọc rồi đi luôn. Nghe bảo đi xuất khẩu lao động hay du học gì đấy bên Nhật. Đi gấp lắm.
Tao đứng chết trân.
Đi Nhật.
Cái từ khóa mà tao với nó đã nói chuyện bao nhiêu lần, tao cứ tưởng nó là chuyện của tương lai xa tít tắp. Hoặc ít nhất, tao tưởng nó đã từ bỏ ý định đó sau khi trượt học bổng.
– Nó… nó không nói gì với cô ạ? Không để lại gì ạ?
– Để lại cái gì? – Bà Hồng cau mặt. – Nó trả phòng sòng phẳng, dọn dẹp sạch sẽ, thế là xong. À, nó bảo cái giá sách gỗ cũ là của mày đóng, để lại cho mày, máy có lấy không không thì để tao nhờ đồng nát khuân đi hộ cho đỡ chật.
Bà Hồng phẩy tay, quay sang bà lao công:
– Nhanh tay lên bà ơi, tí nữa khách mới đến xem phòng đấy.
Tao đứng đó. Nhìn dòng nước đục ngầu lẫn bọt xà phòng trôi tuột xuống lỗ thoát sàn.
Cái giá sách. Kỷ vật duy nhất tao tặng nó, giờ chuẩn bị là của bà đồng nát nào đó.
Mùi thuốc tẩy bốc lên cay xè mắt. Nó tẩy sạch mọi dấu vết. Tẩy sạch mùi sả chanh. Tẩy sạch những buổi tối 30 phút. Tẩy sạch cả sự hiện diện của một con người.
***
Tao lùi lại, vấp phải cái balo của chính mình.
Tao ngồi phịch xuống bậc thềm hành lang lạnh toát.
Tay tao run run móc điện thoại ra.
Bấm số “Hàng Xóm”. Gọi.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”
Giọng chị tổng đài Viettel đều đều, vô cảm.
Tao tắt đi, gọi lại.
Vẫn là câu nói đó. Lạnh lùng. Dứt khoát. Nó đã tháo sim. Hoặc vứt sim.
Tao bật 3G. Vào Facebook.
Gõ tên “Đặng Thu Ngân” vào ô tìm kiếm.
“Không tìm thấy kết quả phù hợp”.
Tao vào phần tin nhắn Messenger. Cuộc hội thoại gần nhất là hôm mùng 6 Tết, với dòng tin nhắn có chữ Tạm Biệt.
Tao vào thử Facebook nó. Giờ tao mới nhận ra là không vào được. Hoặc nó chặn tao. Hoặc nó xóa tài khoản. Hoặc nó chặn vĩnh viễn cả thế giới này để bắt đầu một cuộc đời mới.
Tao nhìn vào cái màn hình điện thoại.
Hai chữ “Tạm biệt” trong tin nhắn hôm mùng 6 bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu tao.
Không phải là “Hẹn gặp lại”. Là “Tạm biệt”.
Một lời chào kết thúc.
Nó đã hỏi tao một lần cuối cùng: “An ra Hà Nội chưa?”. Đó là cơ hội cuối cùng nó dành cho tao. Nếu khi đó tao ra rồi, có lẽ tao đã gặp được nó trước khi nó lên máy bay.
Và tao đã đánh mất cơ hội nói lời chào tử tế.
Tao gục đầu xuống gối.
Cái balo đựng bánh cu đơ bên cạnh đổ nghiêng. Những chiếc bánh giòn tan, ngọt ngào mà tao nâng niu suốt quãng đường 300 cây số, giờ trở thành những cục gạch vô tri, nặng nề và thừa thãi.
***
– Về rồi à?
Tiếng nói vang lên từ phía cầu thang.
Tao ngẩng đầu lên.
Thằng Khánh đứng đó. Nó mặc cái áo khoác da báo, tay xách cốc cà phê đá Highlands, mồm ngậm điếu thuốc.
Nó nhìn tao ngồi bệt dưới đất, nhìn cánh cửa phòng 304 mở toang, rồi nhìn cái mặt cắt không còn giọt máu của tao.
Nó không tỏ ra ngạc nhiên.
Nó bước tới, mở cửa phòng trọ của bọn tao.
– Vào nhà đi. Ngồi đấy hít mùi thuốc tẩy bổ béo gì.
Tao đứng dậy, lảo đảo bước theo nó vào phòng.
Căn phòng vẫn bừa bộn như trước Tết. Bụi phủ mờ lên màn hình máy tính.
Khánh ném cái chìa khóa xe lên bàn *xoảng* một cái. Nó kéo ghế ngồi xuống, rít một hơi thuốc.
– Mày biết… nó đi rồi à? – Tao hỏi, giọng khàn đặc.
– Biết. – Khánh gật đầu, nhả khói thuốc lên trần nhà. – Hôm 28 tao chưa về quê, thấy nó dọn đồ. Tao hỏi thì nó bảo đi Nhật. Nó nhờ tao chuyển lời chào tới mày.
– Sao mày không gọi tao? Sao mày không nhắn tin cho tao?
Thằng Khánh nhìn tao bằng ánh mắt thương hại pha lẫn sự tàn nhẫn của thực tế.
– Gọi để làm gì? Mày đang ở quê ăn Tết với bố mẹ. Tao gọi bảo mày là “Con Ngân đi Nhật rồi, mày phi ra ngay đi” à? Rồi mày bỏ cả Tết nhất chạy ra đây để nhìn cái máy bay cất cánh à?
Nó gỡ tay tao ra, đẩy tao ngồi xuống giường.
– Với cả… nó dặn tao đừng nói. Nó bảo nó muốn đi nhẹ nhàng. Nó bảo mày đang đà phát triển, đừng để chuyện của nó làm mày vướng chân.
Tao cười. Nụ cười méo xệch.
Vướng chân.
Nó coi tình cảm của tao, sự hiện diện của tao là một sự vướng víu. Hoặc nó coi chính nó là vật cản đường tao.
– Nó đi bao lâu? – Tao hỏi.
– 3 năm. Hoặc 5 năm. Thực tập sinh ngành chế biến thực phẩm. Đi tỉnh Chiba hay cái đéo gì đấy tao không nhớ rõ.
Khánh uống một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:
– An ạ. Mày tỉnh lại đi. Cái hôm mày chở con Mai Anh đi lượn lờ, rồi về mày khoe khoang tiền nong, tao đã thấy con Ngân nó khác rồi. Đáng nhẽ nó có thể nổi điên lên chửi rủa mày nhưng nó cứ chỉ lẳng lặng hờn dỗi nhỏ nhẹ như vậy. Nó chọn cách đi con đường của nó.
Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Đôi bàn tay đã kiếm ra tiền, đã mua được xe máy, đã đấm được thằng Dũng. Nhưng đôi bàn tay ấy không giữ được một người con gái muốn rời đi.
Sự tự tin, cái vẻ ngạo nghễ “ông chủ nhỏ” mà tao dày công xây dựng suốt mấy tháng qua, bỗng chốc vỡ vụn như cái màn hình điện thoại bị rơi xuống đất.
Tao nhận ra mình vẫn chỉ là thằng trẻ con. Một thằng trẻ con hiếu thắng, nghĩ rằng có tiền là giải quyết được tất cả, là giữ được tất cả.
Tao mở balo. Lôi mấy gói bánh cu đơ ra.
Tao bóc một gói. Cắn một miếng.
Bánh cứng ngắc. Lạc rang ỉu xìu. Mật mía ngọt khé cổ, đắng ngắt.
Tao nhai trệu trạo, nước mắt chảy ra, rơi xuống miếng bánh dở dang.
Căn phòng 304 bên cạnh giờ đã sạch bong. Ngày mai sẽ có người khác đến ở. Sẽ có những tiếng cười nói mới, những mùi hương mới.
Sẽ không còn ai gõ cửa lúc 9 giờ tối. Không còn ai nấu canh cua rau đay. Không còn ai nắm tay tao trong túi áo khoác.
Mùa đông Hà Nội năm nay kết thúc rồi. Nhưng cái lạnh trong lòng tao thì mới chỉ bắt đầu.